Nội dung bài kinh
Kệ tóm tắt:
Nhu nhuyến, Long tượng, Xứ,
Vô thường, Thỉnh, Chiêm-ba,
Nhị thập ức, Bát nạn,
Bần cùng, Dục, Phước điền,
Ưu-bà-tắc, Oán gia,
Giáo Đàm-di, Hàng ma,
Lại-tra, Ưu-bà-li,
Thích vấn và Thiện Sanh,
Thương nhân, Thế gian phước,
Tức chỉ, Chí biên, Dụ.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm, vườn Cấp Cô Độc.
Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Chính Ta ngày trước ra đi xuất gia học đạo là ra đi từ chỗ ưu du, từ chỗ thong dong nhàn nhã, từ đời sống cực kỳ êm dịu. Khi Ta còn ở nhà, Phụ vương Duyệt-đầu-đàn tạo cho Ta đủ thứ cung điện; cung điện để ở vào mùa Xuân, cung điện để ở vào mùa Hạ, cung điện để ở vào mùa Đông.
“Bởi Ta thích du ngoạn nên cách điện không xa, người lại tạo không biết bao nhiêu là ao sen: ao hoa sen xanh, ao hoa sen hồng, ao hoa sen đỏ, ao hoa sen trắng. Trong các ao đó trồng đủ các loại hoa dưới nước: hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen đỏ và hoa sen trắng. Nước luôn luôn đầy, hoa luôn luôn trổ, mà những người sai dịch chăm sóc không thông suốt được hết.
“Bởi Ta thích du ngoạn nên trên bờ ao trồng các loại hoa: hoa tu-ma-na, hoa bà-sư, hoa chiêm-bặc, hoa tu-kiền-đề, hoa ma-đầu-kiền-đề, hoa a-đề-mưu-đa, hoa ba-la-đầu.
“Bởi Ta thích du ngoạn nên người sai bốn người tắm rửa cho Ta. Tắm rửa cho Ta rồi lại xoa hương chiên-đàn đỏ vào khắp thân Ta. Xoa hương vào thân Ta rồi lại khoác vào mình Ta chiếc áo lụa thật mới. Trên, dưới, trong, ngoài đều mới mẻ. Suốt ngày đêm luôn luôn cầm lọng che cho Ta, không để cho Thái tử đêm phải nhiễm sương, ngày bị nắng háp.
“Như nhà dân thường được ăn đại mạch thô, cơm gạo tẻ, cháo đậu, gừng, cho đó là đồ ăn bậc nhất, nhưng người sai dịch thấp nhất của Phụ vương Duyệt-đầu-đàn của Ta lại cho như vậy là rất dở, chỉ ăn nếp trắng và hào soạn mới cho là đồ ăn bậc nhất.
“Lại nữa, nếu có cầm thú nơi đồng ruộng, loại cầm thú ngon nhất như đề-đế-la-hòa-tra, kiếp-tân-xà-la, hề-mễ-hà, lê-nê-xa, thi-la-mễ. Các loại cầm thú nơi đồng ruộng, loại cầm thú ngon nhất như vậy Ta thường được ăn.
“Ta nhớ khi xưa, lúc còn ở với Phụ vương Duyệt-đầu-đàn, suốt bốn tháng hạ, mỗi khi lên trên chánh điện đều không có người nam; chỉ toàn là kỹ nữ để cùng vui chơi, không hề trở xuống.
“Rồi khi Ta muốn đến công viên, tức thì có ba mươi danh kỵ thượng thặng được tuyển chọn với những hàng đại thuẫn đi dẫn đường hộ tống trước sau, không kể những tiểu tiết khác.
“Ta có như ý túc đó và sự êm dịu cực kỳ này.
“Ta còn nhớ thủa xưa, lúc Ta thăm ruộng, khi người làm ruộng nghỉ ngơi trên đám ruộng, Ta đi đến dưới gốc cây Diêm-phù ngồi kiết già, ly dục, ly pháp ác bất thiện, có tầm, có tứ, hỷ lạc do viễn ly sanh, chứng đắc được Sơ thiền, thành tựu và an trụ. Ta nghĩ rằng: ‘Phàm phu ngu si không đa văn, tự có sẵn tật bệnh, không thoát khỏi tật bệnh, nhưng thấy người tật bệnh thì ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, mà không tự quán sát mình’.
“Rồi Ta lại nghĩ: ‘Ta tự có sẵn tật bệnh, không thoát khỏi tật bệnh. Nếu Ta thấy người tật bệnh mà ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, Ta không nên như vậy, vì Ta cũng có trường hợp này’. Quán sát như vậy rồi, tâm cống cao phát khởi do không có tật bệnh liền tự tiêu diệt.
“Ta lại nghĩ rằng: ‘Phàm phu ngu si không đa văn, tự có sẵn sự già, không thoát khỏi sự già, nhưng thấy người già cả thì ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, mà không tự quán sát mình’.
“Rồi Ta lại nghĩ: ‘Ta tự có sẵn sự già, không thoát khỏi sự già. Nếu Ta thấy người già cả mà ghê tởm, khinh bỉ, không yêu, không thích, Ta không nên như vậy, vì Ta cũng có trường hợp này’. Quán sát như vậy rồi, tâm cống cao phát khởi do chưa đến tuổi già liền tự tiêu diệt.
“Phàm phu ngu si không đa văn, vì chưa bị tật bệnh nên tâm tự cao, tự phụ, rồi do tham dục mà sanh si ám, không tu tập phạm hạnh. Phàm phu ngu si không đa văn vì còn trẻ trung nên tự cao tự phụ, không tu tập phạm hạnh, rồi tham dục mà sanh si ám. Phàm phu ngu si không đa văn vì còn thọ mạng nên tự cao tự phụ, phóng dật, rồi do tham dục mà sanh si ám, không tu tập phạm hạnh.”
Khi ấy, Đức Thế Tôn liền nói bài kệ:
Tuổi già, tật bệnh,
Và sự tử vong,
Là pháp có sẵn,
Người ngu khinh nhờn.
Nếu ta miệt thị
Tưởng mình không vướng;
Thật chẳng hợp lý;
Vì đó sự thường.
Ai hành như thế,
Biết pháp ly sanh.
Không bệnh, còn trẻ,
Tưởng thọ, kiêu căng;
Đoạn trừ kiêu ngạo,
Vô dục bình an.
Ai hiểu như vậy
Nơi dục sợ gì!
Được vô hữu tưởng
Tịnh tu phạm hạnh.
Phật thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
大品第一
(有二十五經)
(第三一日誦名念)
(有二品合有二十五經)
中阿含經卷第二十九
T 0607b24
T 0607b25
東晉罽賓三藏瞿曇僧伽提婆譯
T 0607b26
T 0607b28
柔軟、龍象、處 無常、請、瞻波
T 0607b29
二十億、八難 貧窮、欲、福田
T 0607c01
優婆塞、怨家 教曇彌、降魔
T 0607c02
賴吒、優婆離 釋問、及善生
T 0607c03
商人、世間、福 息止、至邊、喻
T 0607c04
T 0607c05
我聞如是:
一時,佛遊舍衛國,在勝林給孤
T 0607c06
獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「自我昔日出家學
T 0607c07
道,為從優遊、從容閑樂、極柔輭來,我在父
T 0607c08
王悅頭檀家時,為我造作種種宮殿,春殿、
T 0607c09
夏殿及以冬殿,為我好遊戲故。去殿不遠,
T 0607c10
復造種種若干華池,青蓮華池、紅蓮華池、赤
T 0607c11
蓮華池、白蓮華池。於彼池中殖種種水華、
T 0607c12
青蓮華、紅蓮華、赤蓮華、白蓮華,常水常華,
T 0607c13
使人守護,不通一切,為我好遊戲故。於
T 0607c14
其池岸殖種種陸華,修摩那華、婆師華、瞻
T 0607c15
蔔華、修揵提華、摩頭揵提華、阿提牟多華、波羅
T 0607c16
頭華,為我好遊戲故。而使四人沐浴於
T 0607c17
我,沐浴我已,赤旃檀香用塗我身,香塗身
T 0607c18
已,著新繒衣,上下、內外、表裏皆新,晝夜常以
T 0607c19
繖蓋覆我,莫令太子夜為露所沾,晝為日
T 0607c20
所炙。如常他家麁
[麩-夫+廣]
、麥飯、豆羹、薑菜,為第
T 0607c21
一食,如是我父悅頭檀家最下使人,粳粮餚
T 0607c22
饌為第一食。
「復次,若有野田禽獸,最美禽
T 0607c23
獸,提帝邏惒吒、劫賓闍邏、奚米何犁泥奢
T 0607c24
施羅米,如是野田禽獸,最美禽獸,常為我設
T 0607c25
如是之食。
「我憶昔時父悅頭檀家,於夏四
T 0607c26
月昇正殿上,無有男子,唯有女妓而自娛
T 0607c27
樂,初不來下,我欲出至園觀之時,三十名
T 0607c28
騎,簡選上乘,鹵簿前後,侍從導引,況復其餘?
T 0607c29
我有是如意足,此最柔軟。
「我復憶昔時看田
T 0608a01
作人止息田上,往詣閻浮樹下,結跏趺坐,
T 0608a02
離欲、離惡不善之法,有覺、有觀,離生喜、樂,
T 0608a03
得初禪成就遊。我作是念:『不多聞愚癡凡
T 0608a04
夫自有病法,不離於病,見他人病,憎惡薄
T 0608a05
賤、不愛不喜,不自觀己。』我復作是念:『我自
T 0608a06
有病法,不離於病,若我見他病而憎惡薄
T 0608a07
賤,不愛不喜者,我不宜然,我亦有是法故。』
T 0608a08
如是觀已,因不病起貢高者,即便自滅。我
T 0608a09
復作是念:『不多聞愚癡凡夫自有老法,不
T 0608a10
離於老,見他人老,憎惡薄賤,不愛不喜,不
T 0608a11
自觀己。』
「我復作是念:『我自有老法,不離於
T 0608a12
老,若我見他老而憎惡薄賤、不愛不喜者,我
T 0608a13
不宜然,我亦有是法故。』如是觀已,若因
T 0608a14
壽起貢高者,即便自滅。不多聞愚癡凡夫
T 0608a15
為不病貢高豪貴放逸,因欲生癡,不行梵
T 0608a16
行。不多聞愚癡凡夫為少壯貢高豪貴放
T 0608a17
逸,因欲生癡,不行梵行。不多聞愚癡凡夫
T 0608a18
為壽貢高豪貴放逸,因欲生癡,不行梵行。」
T 0608a19
於是,世尊即說頌曰:
T 0608a20
「病法老法, 及死亡法,
T 0608a21
如法自有, 凡夫見惡。
T 0608a22
若我憎惡, 不度此法,
T 0608a23
我不宜然, 亦有是法。
T 0608a24
彼如是行, 知法離生,
T 0608a25
無病少壯, 為壽貢高。
T 0608a26
斷諸貢高, 見無欲安,
T 0608a27
彼如是覺, 無怖於欲,
T 0608a28
得無有想, 行淨梵行。」
T 0608a29
佛說如是。彼諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0608b01
柔軟經第一竟
(七百九十一字)
T 0608b02