Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ Tôn giả Xá-lợi-phất nghe tin gia chủ Cấp Cô Độc thân bị bệnh khổ. Nghe vạây, hỏi Tôn giả A-nan:
“Thầy có biết chăng? Gia chủ Cấp Cô Độc thân đang bị bệnh khổ. Chúng ta hãy cùng đến thăm.”
Tôn giả A-nan im lặng nhận lời. Khi ấy Tôn giả Xá-lợi-phất cùng Tôn giả A-nan đến nhà gia chủ Cấp Cô Độc. Gia chủ từ xa trông thấy Tôn giả Xá-lợi-phất, vịn giường muốn dậy
… cho đến nói về ba thọ, đầy đủ như kinh Sai-ma,
“… bệnh khổ của thân càng tăng chứ không giảm.”
Tôn giả Xá-lợi-phất bảo gia chủ:
“Nên học như vầy: Không chấp trước mắt, không có thức tham dục y trên nhãn giới mà sanh. Không chấp trước tai, mũi, lưỡi, thân, ý, không có thức tham dục y trên ý giới mà sanh. Không chấp trước sắc, không có thức tham dục y trên sắc giới sanh. Không chấp trước thanh, hương, vị, xúc, pháp, không có thức tham dục y trên pháp giới sanh. Không chấp trước địa giới, không có thức tham dục y trên địa giới sanh. Không chấp trước thủy, hỏa, phong, không, thức giới, không có thức tham dục y trên thức giới sanh. Không chấp trước sắc uẩn, không có thức tham dục y trên sắc uẩn sanh. Không chấp trước thọ, tưởng, hành, thức uẩn,… không có thức tham dục y trên thức ấm sanh.”
Lúc ấy gia chủ Cấp Cô Độc cảm động rơi nước mắt. Tôn giả A-nan nói với gia chủ:
“Gia chủ khiếp sợ hạ liệt chăng?”
Gia chủ thưa với Tôn giả A-nan:
“Con không khiếp sợ hạ liệt. Con tự xét lại từ khi phụng sự Phật cho đến nay, đã hơn hai mươi năm, mà con chưa lần nào nghe Tôn giả Xá-lợi-phất nói pháp sâu xa, vi diệu như những gì vừa được nghe hôm nay.”
Tôn giả Xá-lợi-phất bảo gia chủ:
“Từ lâu tôi cũng chưa từng vì các gia chủ nói pháp như vậy.”
Gia chủ thưa Tôn giả Xá-lợi-phất:
“Có bạch y tại gia nào có tín thù thắng, niệm thù thắng, lạc thù thắng, nhưng vì không nghe pháp sâu xa nên sanh ra thoái thất. Lành thay, Tôn giả Xá-lợi-phất! Xin Tôn giả thương xót vì hàng bạch y tại gia mà nói pháp thâm diệu. Tôn giả Xá-lợi-phất, hôm nay xin Tôn giả thọ thực tại đây.”
Tôn giả Xá-lợi-phất im lặng nhận lời. Gia chủ liền cho sửa soạn đồ ăn thức uống tinh khiết ngon lành cung kính cúng dường. Thọ thực xong, ngài lại vì gia chủ thuyết pháp, chỉ dạy, soi sáng, làm cho an vui, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0269c09
孤獨園。
爾時,尊者舍利弗聞給孤獨長者身
T 0269c10
遭苦患。聞已,語尊者阿難:「知不?給孤獨長
T 0269c11
者身遭苦患,當共往看。」尊者阿難默然而
T 0269c12
許。
時,尊者舍利弗與尊者阿難共詣給孤
T 0269c13
獨長者舍。長者遙見尊者舍利弗,扶床欲
T 0269c14
起……乃至說三種受,如叉摩修多羅廣說,「身
T 0269c15
諸苦患轉增無損。」
尊者舍利弗告長者言:
T 0269c16
「當如是學:『不著眼,不依眼界生貪欲識;
T 0269c17
不著耳、鼻、舌、身,意亦不著,不依意界生
T 0269c18
貪欲識。不著色,不依色界生貪欲識;不
T 0269c19
著聲、香、味、觸、法,不依法界生貪欲識。不
T 0269c20
著於地界,不依地界生貪欲識;不著於
T 0269c21
水、火、風、空、識界,不依識界生貪欲識。不
T 0269c22
著色陰,不依色陰生貪欲識;不著受、
T 0269c23
想、行、識陰,不依識陰生貪欲識。』」
時,給孤獨
T 0269c24
長者悲歎流淚。尊者阿難告長者言:「汝今怯
T 0269c25
劣耶?」
長者白阿難:「不怯劣也。我自顧念,
T 0269c26
奉佛以來二十餘年,未聞尊者舍利弗說
T 0269c27
深妙法,如今所聞。」
尊者舍利弗告長者言:
T 0269c28
「我亦久來未嘗為諸長者說如是法。」
長者
T 0269c29
白尊者舍利弗:「有居家白衣,有勝信、勝念、
T 0270a01
勝樂,不聞深法,而生退沒。善哉!尊者舍利
T 0270a02
弗!當為居家白衣說深妙法,以哀愍故!
T 0270a03
尊者舍利弗!今於此食。」尊者舍利弗等默然
T 0270a04
受請。
即設種種淨美飲食,恭敬供養。食已,
T 0270a05
復為長者種種說法,示、教、照、喜;示、教、照、喜
T 0270a06
已,即從坐起而去。
T 0270a07