Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Vào thời quá khứ, vua A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la bị bệnh rất nặng, đi đến chỗ Thích Đề-hoàn Nhân, nói với Thích Đề-hoàn Nhân rằng: ‘Kiều-thi-ca, nên biết, hiện nay tôi đang bị bệnh rất nặng. Xin vì tôi trị liệu cho được an ổn.’
Thích Đề-hoàn Nhân nói với vua A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la: ‘Ông hãy trao huyễn pháp cho ta, ta sẽ trị bệnh cho ông được an ổn.’
A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la bảo Đế Thích: ‘Tôi sẽ trở về hỏi chúng A-tu-la. Nếu bằng lòng, tôi sẽ trao huyễn pháp của A-tu-la cho Đế Thích.’
Lúc ấy, A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la liền trở về đến trong chúng A-tu-la, nói với các A-tu-la: ‘Mọi người nên biết, nay ta bệnh nặng, đến chỗ Thích Đề-hoàn Nhân nhờ trị bệnh. Đế Thích nói ta rằng: ‘Ông hãy trao huyễn pháp của A-tu-la cho ta, ta sẽ trị bệnh cho ông được an ổn.’ Bấy giờ, ta sẽ đi đến vì Đế Thích nói huyễn pháp của A-tu-la.’
Khi ấy có một A-tu-la trá ngụy bảo với A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la: “Thiên đế Thích kia là người chất trực, trọng tín, không hư dối. Chỉ nói với ông ta rằng: ‘Thiên vương, huyễn pháp của A-tu-la nếu người nào học nó sẽ đọa vào địa ngục, chịu tội vô lượng trăm ngàn năm. Thiên đế Thích kia chắc chắn sẽ thôi, không còn ý muốn học nữa. Và ông ta sẽ bảo ông đi và sẽ khiến cho bệnh ông thuyên giảm, được an ổn.’”
Lúc này, vua A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la lại đến chỗ Đế Thích nói kệ bạch rằng:
Bậc Thiên vương Thiên Nhãn,
Huyễn thuật A-tu-la,
Đều là pháp giả dối
Khiến người đọa địa ngục,
Vô lượng trăm ngàn năm,
Chịu khổ không dừng nghỉ.
Lúc ấy Thiên đế Thích bảo A-tu-la Tỳ-ma-chất-đa-la: ‘Thôi thôi, huyễn thuật như vậy không phải là pháp ta cần. Ông hãy trở về, ta sẽ khiến cho thân bệnh của ông được lành, được an ổn khỏe mạnh.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Thích Đề-hoàn Nhân là vua Tự tại nơi cõi trời Tam thập tam, luôn luôn chân thật, không hư, không ngụy, hiền thiện, chất trực. Tỳ-kheo các ông chánh tín, xuất gia, học đạo, không nhà cũng nên không hư, không ngụy, hiền thiện, chất trực nên học như vậy.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0296a25
孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「過去世時,毘
T 0296a26
摩質多羅阿修羅王疾病困篤,往詣釋提桓
T 0296a27
因所,語釋提桓因言:『憍尸迦!當知我今疾
T 0296a28
病困篤,為我療治,令得安隱!』釋提桓因語
T 0296a29
毘摩質多羅阿修羅言:『汝當授我幻法,我
T 0296b01
當療治汝病,令得安隱。』毘摩質多羅阿修
T 0296b02
羅語帝釋言:『我當還問諸阿修羅眾,聽我
T 0296b03
者,當授帝釋阿修羅幻法。』
「爾時,毘摩質多羅
T 0296b04
阿修羅即往至諸阿修羅眾中,語諸阿修
T 0296b05
羅言:『諸人當知,我今疾病困篤,往詣釋提
T 0296b06
桓因所,求彼治病。彼語我言:「汝能授我阿
T 0296b07
修羅幻法者,當治汝病,令得安隱。」我今
T 0296b08
當往為彼說阿修羅幻法。』
「時,有一詐偽阿
T 0296b09
修羅語毘摩質多羅阿修羅:『其彼天帝釋質
T 0296b10
直好信不虛偽,但語彼言:「天王!此阿修羅
T 0296b11
幻法,若學者,令人墮地獄,受罪無量百千
T 0296b12
歲。」彼天帝釋必當息意,不復求學,當言:「汝
T 0296b13
去!令汝病差,可得安隱!」』
「時,毘摩質多羅阿
T 0296b14
修羅復往帝釋所,說偈白言:
T 0296b15
「『千眼尊天王, 阿修羅幻術,
T 0296b16
皆是虛誑法, 令人墮地獄。
T 0296b17
無量百千歲, 受苦無休息。』
T 0296b18
「時,天帝釋語毘摩質多羅阿修羅言:『止!止!
T 0296b19
如是幻術,非我所須,汝且還去,令汝身病
T 0296b20
寂滅休息,得力安隱!』」
佛告諸比丘:「釋提桓
T 0296b21
因於三十三天為自在王,長夜真實,不幻不
T 0296b22
偽,賢善質直。汝等比丘正信非家,出家學道,
T 0296b23
亦應如是不幻不偽,賢善質直,當如是學。」
T 0296b24
佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0296b25