Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương xá.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy sống như mặt trăng; khi đi vào nhà người khác với tàm quý, khiêm hạ, kiểm thúc tâm, thúc liễm thân hình như người mới học. Như người mắt sáng khi lội vực sâu, lên đỉnh núi, kiểm thúc tâm, thúc liễm thân hình và chậm rãi tiến tới trước.
“Tỳ-kheo cũng vậy, sống như mặt trăng; khi đi vào nhà người khác với tàm quý, khiêm hạ, kiểm thúc tâm, thúc liễm thân hình như người mới học.
“Tỳ-kheo Ca-diếp sống như mặt trăng; khi đi vào nhà người khác với tàm quý, khiêm hạ không cao mạn, kiểm thúc tâm, thúc liễm thân hình như người mới học. Như người mắt sáng lội vực sâu, lên đỉnh núi chế ngự tâm, thúc liễm thân, xem xét kỹ rồi mới tiến.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Ý các ông thế nào? Tỳ-kheo phải như thế nào mới vào nhà người?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là gốc pháp, là con mắt pháp, là chỗ nương tựa của pháp, xin Thế Tôn nói rộng, các Tỳ-kheo nghe xong sẽ nhận lãnh phụng hành.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe và suy nghĩ kỹ, Ta sẽ vì các ông giảng nói.
“Nếu Tỳ-kheo nào ở nhà người mà tâm không bị dính, không bị trói, không tham đắm dục lạc; đối với cái lợi mà người khác có, công đức mà người khác làm, hoan hỷ như là của chính mình, không sanh ra tư tưởng ganh tị; cũng không tự đề cao mình, hạ thấp người. Tỳ-kheo như vậy mới nên vào nhà người.”
Bấy giờ, Thế Tôn đưa tay sờ vào hư không, rồi hỏi các Tỳ-kheo:
“Hiện tại tay này của Ta có bị dính, bị trói, bị nhiễm bởi hư không chăng?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, không,”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Pháp của Tỳ-kheo thường như vậy, với tâm không bị dính, không bị trói và không bị nhiễm khi vào nhà người. Chỉ có Tỳ-kheo Ca-diếp là với tâm không bị dính, không bị trói và không bị nhiễm khi vào nhà người. Đối với cái lợi mà người khác có, công đức mà người khác làm, hoan hỷ như là của chính mình, không sanh ra tư tưởng ganh tị; cũng không tự đề cao mình, hạ thấp người, chỉ có Tỳ-kheo Ca-diếp như vậy mới nên vào nhà người.”
Bấy giờ, Thế Tôn lại đưa tay sờ vào hư không, rồi hỏi các Tỳ-kheo:
“Ý các ông thế nào? Hiện tại tay này của Ta có bị dính, bị trói, bị nhiễm bởi hư không chăng?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, không,”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Chỉ Tỳ-kheo Ca-diếp thường như vậy, với tâm không bị dính, không bị trói và không bị nhiễm khi vào nhà người.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Tỳ-kheo như thế nào mới đáng là thuyết pháp thanh tịnh?”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là gốc pháp, là con mắt pháp, là nơi nương tựa của pháp, xin Ngài nói rộng, chúng con nghe xong sẽ nhận lãnh phụng hành.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe và suy nghĩ kỹ, Ta sẽ vì các ông mà giảng nói.
“Nếu có Tỳ-kheo nào thuyết pháp cho người mà khởi tâm như vầy: ‘Những ai khởi tín tâm thanh tịnh đối với ta? Làm như thế rồi, cúng dường y phục, ngọa cụ, mền nệm và thuốc men.’ Thuyết như vậy, gọi là thuyết pháp không thanh tịnh.
“Nếu lại có Tỳ-kheo nào thuyết pháp cho người, khởi nghĩ như vầy: ‘Chánh pháp luật được Thế Tôn hiển hiện, lìa các nhiệt não, không đợi thời tiết, ngay nơi hiện thân này, duyên nơi tự tâm mà giác tri, hướng thẳng Niết-bàn. Nhưng chúng sanh thì đắm chìm vào già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não. Những chúng sanh như vậy nếu nghe được Chánh pháp, nhờ nghĩa lợi thì mãi mãi sẽ được an lạc. Nhờ nhân duyên Chánh pháp này, bằng tâm từ, tâm bi, tâm thương xót và tâm muốn Chánh pháp được trụ thế lâu dài mà thuyết cho người’. Đó gọi là thuyết pháp thanh tịnh.
“Chỉ có Tỳ-kheo Ca-diếp mới có tâm thanh tịnh như vậy mà vì người thuyết pháp; bằng Chánh pháp luật của Như Lai,
… cho đến
vì tâm muốn làm Chánh pháp được trụ thế lâu dài mà vì người thuyết pháp.
“Cho nên, các Tỳ-kheo, phải học như vậy, thuyết pháp như vậy, đối với Chánh pháp luật của Như Lai,
… cho đến
tâm muốn khiến cho Chánh pháp được thường trụ lâu dài mà vì người thuyết pháp.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國迦蘭
T 0299c07
陀竹園。
爾時,世尊告諸比丘:「當如月譬住,
T 0299c08
如新學,慚愧軟下,攝心斂形而入他家。如
T 0299c09
明目士夫臨深登峰,攝心斂形,難速前進。
T 0299c10
如是,比丘如月譬住,亦如新學,慚愧軟下,
T 0299c11
御心斂形而入他家。迦葉比丘如月譬
T 0299c12
住,亦如新學,慚愧軟下諸高慢,御心控
T 0299c13
形而入他家。如明目士夫臨深登峰,御
T 0299c14
心控形,正觀而進。」
佛告比丘:「於意云何?比
T 0299c15
丘為何等像類應入他家?」
諸比丘白佛
T 0299c16
言:「世尊是法根、法眼、法依,唯願廣說!諸比
T 0299c17
丘聞已,當受奉行。」
佛告諸比丘:「諦聽,善思,
T 0299c18
當為汝說。若有比丘於他家心不縛著
T 0299c19
貪樂,於他得利,他作功德,欣若在己,不
T 0299c20
生嫉想,亦不自舉,亦不下人。如是像類
T 0299c21
比丘應入他家。」
T 0299c22
爾時,世尊以手捫摸虛空,告諸比丘:「我今
T 0299c23
此手,寧著空、縛空、染空不?」
比丘白佛:「不
T 0299c24
也,世尊!」
佛告比丘:「比丘之法常如是:不著、
T 0299c25
不縛、不染心而入他家。唯迦葉比丘以不
T 0299c26
著、不縛、不染之心而入他家,於他得利及
T 0299c27
作功德,欣若在己,不生嫉想、不自舉、不
T 0299c28
下人,其唯迦葉比丘應入他家。」
T 0299c29
爾時,世尊復以手捫摸虛空,告諸比丘:「於
T 0300a01
意云何?我今此手,寧著空、縛空、染空以不?」
T 0300a02
諸比丘白佛言:「不也,世尊!」
佛告比丘:「其唯
T 0300a03
迦葉比丘心常如是,以不著、不縛、不染之心
T 0300a04
入於他家。」
爾時,世尊告諸比丘:「何等像類比
T 0300a05
丘應清淨說法?」
諸比丘白佛:「世尊是法根、
T 0300a06
法眼、法依,唯願廣說!諸比丘聞已,當受奉
T 0300a07
行。」
佛告比丘:「諦聽,善思,當為汝說。若有
T 0300a08
比丘作如是心為人說法:『何等人於我起
T 0300a09
淨信心,為本已當得供養衣被、飲食、臥具、
T 0300a10
湯藥。』如是說者,名不清淨說法。
「若復比丘
T 0300a11
為人說法,作如是念:『世尊顯現正法、律,
T 0300a12
離諸熾然,不待時節,即此現身,緣自覺知,
T 0300a13
正向涅槃,而諸眾生沈溺老、病、死、憂、悲、惱、
T 0300a14
苦,如此眾生聞正法者,以義饒益,長夜安
T 0300a15
樂。』以是正法因緣,以慈心、悲心、哀愍心、欲
T 0300a16
令正法久住心而為人說,是名清淨說
T 0300a17
法。唯迦葉比丘有如是清淨心為人說法,
T 0300a18
以如來正法、律,乃至令法久住心而為人
T 0300a19
說。是故,諸比丘!當如是學、如是說法,於
T 0300a20
如來正法、律,乃至令法久住心為人說法。」
T 0300a21
佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0300a22