Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 1140. phật là căn bản (SA1140)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Tôn giả Ma-ha Ca-diếp ở trong giảng đường Lộc tử mẫu tại vườn phía Đông nước Xá-vệ. Buổi chiều, sau khi từ thiền tịnh dậy, đến chỗ Phật, cúi đầu lễ dưới chân Phật, ngồi lui qua một bên. Khi ấy Thế Tôn bảo Tôn giả Ma-ha Ca-diếp:

“Ông nên giáo thọ, giáo giới cho các Tỳ-kheo. Vì các Tỳ-kheo thuyết pháp, giáo giới, giáo thọ. Vì sao? Vì Ta thường thuyết pháp giáo giới, giáo thọ cho các Tỳ-kheo, ông cũng nên như vậy.”

Tôn giả Ma-ha Ca-diếp bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, Tỳ-kheo bây giờ khó có thể vì họ thuyết pháp. Có các Tỳ-kheo nghe thuyết pháp sẽ không nhẫn, không hoan hỷ.”

Phật bảo Ca-diếp:

“Vì lý do gì ông nói như vậy?”

Ma-ha Ca-diếp bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là gốc pháp, là con mắt pháp, là chỗ nương tựa của pháp, cúi xin Thế Tôn vì các Tỳ-kheo thuyết pháp, các Tỳ-kheo nghe xong sẽ lãnh thọ phụng hành.”

Phật bảo Ca-diếp:

“Hãy lắng nghe và suy nghĩ cho kỹ, Ta sẽ vì các ông mà giảng nói.”

Phật bảo Ca-diếp:

“Ngày xưa, Tỳ-kheo a-luyện-nhã ở chỗ a-luyện-nhã khen ngợi pháp a-luyện-nhã. Với Tỳ-kheo khất thực thì khen ngợi về công đức khất thực. Với Tỳ-kheo y phấn tảo thì khen ngợi về công đức mặc y phấn tảo. Với Tỳ-kheo thiểu dục tri túc, tu hạnh viễn ly, tinh cần phương tiện, chánh niệm, chánh định, trí tuệ lậu tận, tự thân tác chứng, thì theo sở hành của họ mà khen ngợi, xưng tụng.

“Này Ca-diếp, nếu có Tỳ-kheo với a-luyện-nhã thì khen ngợi pháp a-luyện-nhã,

… cho đến

với Tỳ-kheo lậu tận, thì khen ngợi lậu tận tự thân tác chứng; nếu gặp Tỳ-kheo như vậy thì nên tiếp chuyện, tùy nghi thăm hỏi, chào đón: ‘Ngài tên gì? Đệ tử của ai?’ Nhường chỗ ngồi mời ngồi và tán thán sự hiền thiện của vị ấy, như pháp sở hành của vị ấy, có nghĩa Sa-môn, có sở dục Sa-môn. Khi khen ngợi như vậy, nếu vị ấy cùng ở hay cùng đi thì liền quyết định tùy thuận sở hành của vị ấy, không bao lâu cũng sẽ đồng với sở kiến và sở dục của vị ấy.”

Phật bảo Ca-diếp:

“Nếu Tỳ-kheo tuổi trẻ gặp Tỳ-kheo a-luyện-nhã kia đến thì tán thán pháp a-luyện-nhã,

… cho đến

Tỳ-kheo lậu tận, tự thân tác chứng. Tỳ-kheo tuổi trẻ này nên đứng dậy nghinh tiếp, cung kính lễ bái, thưa hỏi,

… cho đến

cùng ở với họ, thì không bao lâu chính mình sẽ được nghĩa lợi, được hữu ích. Người nào cung kính như vậy, thì sẽ được lợi ích an lạc lâu dài.”

Phật bảo Ca-diếp:

“Hiện nay, Tỳ-kheo tuổi trẻ thấy vị kia đến, biết đó là đại đức có tri kiến có thể chiêu cảm được mọi thứ tài vật như y phục, mền nệm, đồ ăn thức uống, giường nằm, thuốc men, nên cùng tiếp chuyện với họ, cung kính hỏi thăm, chào đón, rằng: ‘Ngài tên gì? Là đệ tử của ai?’ Và tán thán phước đức của họ để có thể chiêu cảm được lợi lớn như y phục, mền nệm, đồ ăn thức uống, giường nằm, thuốc men. Hoặc cùng gần gũi vị ấy cũng sẽ được đầy đủ mọi thứ y phục, mền nệm, đồ ăn thức uống, giường nằm, thuốc men. Hoặc lại có Tỳ-kheo-niên thiếu, thấy vị kia đến biết đó là đại đức, đại trí, có thể chiêu cảm được mọi thứ tài lợi như y phục, mền nệm, đồ ăn thức uống, giường nằm, thuốc men, nên vội vàng đứng dậy nghinh đón, cung kính chào hỏi: ‘Quý thay ngài đến đây! Bậc Đại đức, đại trí!’ để có thể chiêu cảm lợi lớn về y phục, mền nệm, đồ ăn thức uống, giường nằm, thuốc men. Này Ca-diếp, những Tỳ-kheo-niên thiếu như vậy, sẽ lâu dài bị đau khổ, phi nghĩa, không có lợi.

“Như vậy, Ca-diếp, những Tỳ-kheo đó là tai hoạn của Sa-môn, là sự đắm chìm của phạm hạnh, là chướng ngại lớn, là pháp ác bất thiện, là cái hại của phiền não, trở lại thọ các hữu, chịu khổ báo sanh tử thiêu đốt trong đời vị lai đưa đến sanh, già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não. Cho nên, Ca-diếp, phải tu học như vầy: Hãy xưng danh tán thán những vị a-luyện-nhã sống ở a-luyện-nhã; xưng danh tán thán vị mặc y phấn tảo khất thực, thiểu dục tri túc, tu hạnh viễn ly, tinh cần phương tiện, chánh niệm, chánh định, chánh trí lậu tận, tự thân tác chứng.”

Phật nói kinh này xong, Tôn giả Ma-ha Ca-diếp nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ làm lễ ra về.

Nội dung bài kinh

如是我聞:

一時,佛住舍衛國祇樹給

T 0301a21

孤獨園。

爾時,尊者摩訶迦葉住舍衛國東園

T 0301a22

鹿子母講堂,晡時從禪覺,來詣佛所,稽首

T 0301a23

佛足,退坐一面。

爾時,世尊告摩訶迦葉:「汝

T 0301a24

當為諸比丘說法教誡、教授。所以者何?我

T 0301a25

常為諸比丘說法教誡、教授,汝亦應爾。」

T 0301a26

者摩訶迦葉白佛言:「世尊!今諸比丘難可

T 0301a27

為說法教誡、教授,有諸比丘聞所說法,不

T 0301a28

忍、不喜。」

佛告摩訶迦葉:「汝何因緣作如是

T 0301a29

說?」

摩訶迦葉白佛言:「世尊是法根、法眼、法

T 0301b01

依,唯願世尊為諸比丘說法,諸比丘聞已,

T 0301b02

當受奉行。」

佛告迦葉:「諦聽,善思,當為汝

T 0301b03

說。」

佛告迦葉:「昔日,阿練若比丘於阿練

T 0301b04

若比丘所,歎說阿練若法,於乞食比丘所,

T 0301b05

歎說乞食功德;於糞掃衣比丘所,歎說糞

T 0301b06

掃衣功德。若少欲知足,修行遠離,精勤方

T 0301b07

便,正念正定,智慧漏盡,身作證比丘所,隨

T 0301b08

其所行,讚歎稱說。迦葉!若於阿練若所,歎

T 0301b09

說阿練若法,乃至漏盡比丘所,歎說漏盡身

T 0301b10

作證。若見其人,悉共語言,隨宜慰勞善來

T 0301b11

者:『汝名何等?為誰弟子?』讓座令坐,歎其

T 0301b12

賢善,如其法像類,有沙門義、有沙門欲。

T 0301b13

如是讚嘆時,若彼同住同遊者,則便決定

T 0301b14

隨順彼行,不久亦當同其所見,同其所欲。」

T 0301b15

佛告迦葉:「若是年少比丘見彼阿練若比丘

T 0301b16

來讚歎阿練若法,乃至漏盡身作證,彼年少

T 0301b17

比丘應起出迎,恭敬禮拜問訊,乃至彼同住

T 0301b18

者,不久當得自義饒益。如是恭敬者,長夜

T 0301b19

當得安樂饒益。」

佛告迦葉:「今日比丘見彼

T 0301b20

來者,知見大德,能感財利、衣被、飲食、床臥、湯

T 0301b21

藥者,與共言語,恭敬問訊,歎言善來:『何某

T 0301b22

名字?為誰弟子?』歎其福德,能感大利、衣被、

T 0301b23

飲食、臥具、湯藥。若與尊者相習近者,亦當豐

T 0301b24

足衣被、飲食、臥具、湯藥。若復年少比丘見彼

T 0301b25

來者,大智大德,能感財利、衣被、飲食、臥具、湯

T 0301b26

藥者,疾起出迎,恭敬問訊,歎言善來大智

T 0301b27

大德,能感大利、衣被、飲食、臥具、湯藥。迦葉!

T 0301b28

如是年少比丘,長夜當得非義不饒益苦。

T 0301b29

「如是,迦葉!斯等比丘為沙門患,為梵行溺,

T 0301b30

為大映障、惡不善法、煩惱之患,重受諸有,

T 0301c01

熾燃生死,未來苦報,生、老、病、死、憂、悲、苦、惱。是

T 0301c02

故,迦葉!當如是學:『為阿練若,於阿練若所,

T 0301c03

稱譽讚歎糞掃衣、乞食,少欲知足,修行遠離,

T 0301c04

精勤方便,正念正定,正智漏盡,身作證者,

T 0301c05

稱譽讚歎。』當如是學。」

佛說此經已,尊者摩

T 0301c06

訶迦葉聞佛所說,歡喜隨喜,作禮而去。

T 0301c07

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc