Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở tại Câu-tát-la du hành trong nhân gian; một đêm nọ dừng chân lại trong rừng Sa-la.
Bấy giờ, có một Bà-la-môn ở bên cạnh rừng, cùng năm trăm thiếu niên Bà-la-môn ở chung. Bà-la-môn kia thường tán thán, mong mỏi và muốn gặp Thế Tôn, “Khi nào Ngài du hành đến rừng này, nhân đó ta đến gặp để hỏi về những chỗ còn nghi. Ngài có rảnh vì ta mà ký thuyết không?”
Khi ấy người đệ tử thiếu niên của Bà-la-môn kia nhân kiếm củi, nên vào trong rừng. Từ xa nhìn thấy Thế Tôn ngồi dưới bóng cây, dung nghi đoan chánh, các căn vắng lặng, tâm ngài định tĩnh, thân như núi vàng ánh sáng chiếu suốt, thấy rồi tự nghĩ: ‘Thầy mình thường tán thán, kính ngưỡng và mong được gặp Ngài Cù-đàm để hỏi những điều nghi ngờ. Nay Sa-môn Cù-đàm này đến trong rừng này, ta phải nhanh chóng về báo cho thầy ta biết.’ Tức thì ôm bó củi nhanh chóng trở về nhà học, bỏ bó củi xuống, rồi đến chỗ thầy thưa rằng:
“Thầy nên biết! Lâu nay thầy thường tán thán, kính ngưỡng muốn gặp Sa-môn Cù-đàm đến rừng này để hỏi những điều nghi, nay Sa-môn Cù-đàm đã đến rừng này, xin thầy biết thời.”
Khi ấy Bà-la-môn liền đến chỗ Thế Tôn, sau khi thăm hỏi, ủy lạo xong, ngồi lui qua một bên nói kệ:
Một mình vào nơi sợ,
Trong rừng rậm thâm sâu;
Đứng vững không dao động,
Khéo tu pháp chánh cần.
Không ca múa âm nhạc,
Ở chỗ vắng tĩnh lặng;
Tôi chưa từng thấy ai,
Một mình thích rừng sâu.
Muốn tìm nơi thế gian,
Vị Chúa tể tự tại;
Là trời Tam thập tam,
Cõi trời vui tự tại.
Cớ sao vào rừng sâu,
Khổ hạnh tự khô héo?
Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ đáp:
Mong cầu nhiều là khổ,
Đắm mê vào các cõi;
Tất cả chúng đều là
Cội rễ của ngu si.
Những loại cầu như vậy,
Ta trừ bỏ từ lâu.
Không cầu, không lừa dối,
Tất cả không đụng tới.
Đối tất cả các pháp,
Duy có quán thanh tịnh;
Được vô thượng Bồ-đề,
Thiền tư tu chánh lạc.
Bà-la-môn lại nói kệ:
Nay con kính lễ Ngài,
Đấng Mâu-ni tịch lặng;
Vua thiền tư vi diệu,
Đại giác, giác vô biên.
Như Lai cứu trời, người,
Vòi vọi như núi vàng;
Giải thoát khỏi rừng rậm,
Ở rừng hẳn không đắm.
Đã nhổ gai nhọn sâu,
Lành sạch không dấu vết;
Thượng thủ hàng luận sư,
Biện luận hơn tất cả.
Sư tử hùng loài người,
Rống động khắp rừng sâu;
Hiển hiện Khổ Thánh đế,
Tập, Diệt, tám Thánh đạo.
Diệt tận các tụ khổ,
Xuất ly, tịnh không nhơ;
Tự thoát tất cả khổ,
Cứu khổ khắp chúng sanh.
Vì an lạc chúng sanh,
Nên diễn nói Chánh pháp;
Với ân ái đã dứt,
Đối lưới dục xa lìa.
Đoạn trừ hết tất cả,
Kết buộc của hữu ái;
Như hoa sen sống nước,
Không nhiễm dính nước bùn.
Như mặt trời giữa không,
Trong sáng không mây che;
Hôm nay con may mắn,
Đến rừng Câu-tát-la.
Được gặp Bậc Đại Sư,
Đấng Lưỡng Túc Tôn Thắng;
Đại tinh tấn, rừng sâu,
Rộng độ sanh bậc nhất.
Hàng đầu, Điều Ngự Sư,
Kính lễ Đấng Vô Úy.
Sau khi Bà-la-môn nói đầy đủ kệ khen ngợi Phật xong, nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ, đảnh lễ ra về.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛在拘薩羅人間遊
T 0319c28
行,夜宿一娑羅林中。
時,有一婆羅門,近彼
T 0319c29
林側,與五百年少婆羅門共。彼婆羅門常稱
T 0320a01
歎欽想:「欲見世尊,何時遊於此林,我因得
T 0320a02
見遇,問所疑,頗有閑暇為我記說?」
時,彼
T 0320a03
婆羅門年少弟子為採薪故,入於林中,遙
T 0320a04
見世尊坐一樹下,儀容端正,諸根寂靜,其
T 0320a05
心寂定,形若金山,光明徹照。見已,作是念:
T 0320a06
「我和上婆羅門常稱歎欽仰,欲見瞿曇,問
T 0320a07
其所疑,今此沙門瞿曇到此林中,我當疾
T 0320a08
往白和上令知。」即持薪束,疾還學堂。捨
T 0320a09
薪束已,詣和上所,白言:「和上當知,和
T 0320a10
上由來常所稱歎欽仰欲見沙門瞿曇,脫
T 0320a11
到此林,當問所疑,今日瞿曇已到此林,
T 0320a12
和上知時!」
時,婆羅門即詣世尊所,面相問
T 0320a13
訊慰勞已,退坐一面。而說偈言:
T 0320a14
「獨入此恐怖, 深邃叢林中,
T 0320a15
堅住不傾動, 善修正勤法。
T 0320a16
無歌舞音樂, 寂默住空閑;
T 0320a17
我所未曾見, 獨樂深林者,
T 0320a18
欲求於世間, 自在增上主?
T 0320a19
為三十三天, 天上自在樂?
T 0320a20
何故深林中, 苦行自枯槁?」
T 0320a21
爾時,世尊說偈答言:
T 0320a22
「
若
欲種種求, 諸界多種著;
T 0320a23
彼一切皆是, 愚癡之根本,
T 0320a24
如是一切求, 我久悉已吐,
T 0320a25
不求不諂偽, 一切無所觸。
T 0320a26
於一切諸法, 唯一清淨觀,
T 0320a27
得無上菩提, 禪思修不樂。」
T 0320a28
婆羅門復說偈言:
T 0320a29
「我今敬禮汝, 大寂牟尼尊,
T 0320b01
禪思之妙王, 覺無邊大覺;
T 0320b02
如來天人救, 巍巍若金山。
T 0320b03
解脫於叢林, 於林永不著;
T 0320b04
已拔深利刺, 清淨無餘跡。
T 0320b05
論師之上首, 言說最勝辯;
T 0320b06
人中雄師子, 震吼於深林。
T 0320b07
顯現苦聖諦、 集、滅、八正道;
T 0320b08
能盡眾苦聚, 乘出淨無垢。
T 0320b09
自脫一切苦, 濟彼苦眾生;
T 0320b10
安樂眾生故, 演說於正法。
T 0320b11
已斷於恩愛, 遠離於欲網;
T 0320b12
斷除於一切, 有愛之結縛。
T 0320b13
如水生蓮花, 塵水不染著;
T 0320b14
如日停虛空, 清淨無雲翳。
T 0320b15
善哉我今日, 至拘薩羅林,
T 0320b16
得見於大師, 兩足之勝尊,
T 0320b17
大林大精進, 得第一廣度;
T 0320b18
調御師之首, 敬禮無所畏。」
T 0320b19
時,婆羅門廣說斯偈,讚歎佛已,聞佛所說,
T 0320b20
歡喜隨喜,作禮而去。
T 0320b21