Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Thời quá khứ tại nước Câu-tát-la có các nhà buôn với năm trăm cỗ xe cùng đi buôn bán. Họ đi đến chỗ hoang mạc. Hoang mạc này có bọn cướp năm trăm tên, đuổi theo sau, lén tìm cơ hội cướp đoạt. Bấy giờ, nơi hoang mạc ấy có một Thiên thần đang ở bên đường. Thiên thần ấy nghĩ thầm: ‘Ta nên đi đến nước Câu-tát-la kia, chỗ các nhà buôn để hỏi nghĩa lý. Nếu họ vui lòng cho ta được hỏi và giải thích, ta sẽ tìm cách khiến họ an ổn, được thoát khỏi nạn giặc cướp. Nếu họ không vui lòng với những câu hỏi của ta, ta sẽ bỏ mặc họ, như những Thiên thần khác.’ Sau khi suy nghĩ xong, Thiên thần ấy phóng ánh sáng chiếu khắp các cỗ xe của những nhà buôn và nói kệ:
Ai đối thức lại ngủ,
Ai đối ngủ lại thức;
Người nào hiểu nghĩa này,
Ai hay vì tôi nói.
Trong các nhà buôn đó có một Ưu-bà-tắc tin Phật, tin Pháp, tin Tỳ-kheo Tăng, nhất tâm hướng về Phật, Pháp, Tăng; quy y Phật, Pháp, Tăng. Vị ấy đối với Phật, Pháp, Tăng lìa nghi, đối với Khổ, Tập, Diệt, Đạo lìa nghi, thấy bốn Thánh đế, đắc quả hiện quán thứ nhất. Trong các nhà buôn cùng kết bạn đi đường đó, Ưu-bà-tắc kia vào khoảng cuối đêm ngồi thẳng suy nghĩ, cột niệm ở trước; đối với mười hai nhân duyên, quán sát thuận nghịch; nghĩa là cái này có nên cái kia có, cái này khởi nên cái kia khởi; nghĩa là duyên vô minh có hành, duyên hành có thức, duyên thức có danh sắc, duyên danh sắc có lục nhập xứ, duyên lục nhập xứ có xúc, duyên xúc có thọ, duyên thọ có ái, duyên ái có thủ, duyên thủ có hữu, duyên hữu có sanh, duyên sanh có lão, duyên lão có bệnh, tử, ưu, bi, khổ, não. Như thế thuần đại khổ tụ tập. Như vậy, vô minh diệt thì hành diệt, hành diệt thì thức diệt, thức diệt thì danh sắc diệt, danh sắc diệt thì lục nhập diệt, lục nhập diệt thì xúc diệt, xúc diệt thì thọ diệt, thọ diệt thì ái diệt, ái diệt thì thủ diệt, thủ diệt thì hữu diệt, hữu diệt thì sanh diệt, sanh diệt thì lão diệt, lão diệt thì bệnh, tử, ưu, bi, khổ, não diệt. Như thế thuần đại khổ tụ diệt.”
Vị Ưu-bà-tắc ấy suy nghĩ xong liền nói kệ:
Đối người thức ta ngủ,
Đối người ngủ ta thức;
Ta hiểu rõ nghĩa này,
Nói rõ được cho người.
Lúc ấy, Thiên thần hỏi Ưu-bà-tắc:
“Thế nào là tỉnh thức ngủ mê, thế nào là ngủ mê tỉnh thức, thế nào là có thể biết, thế nào là có thể xác nhận?”
Ưu-bà-tắc nói kệ:
Tham dục và sân nhuế,
Ngu si được lìa dục;
A-la-hán lậu tận,
Chánh trí tâm giải thoát.
Vị ấy là thức tỉnh,
Đối kia ta mê ngủ;
Chẳng biết nhân sanh khổ,
Và khổ nhân duyên tập.
Đối tất cả khổ này,
Dứt hết không còn sót;
Lại chẳng biết Chánh đạo,
Đưa đến nơi hết khổ.
Như thế là đang ngủ,
Đối kia ta lại thức;
Như thế đối với ngủ,
Như thế đối với thức.
Khéo biết nghĩa như thế,
Như thế hay xác nhận.
Thiên thần lại nói kệ:
Lành thay! Ngủ trong thức,
Lành thay! Thức trong ngủ;
Lành thay! Khéo hiểu nghĩa,
Lành thay! Khéo xác nhận.
Lâu xa nay mới thấy,
Các anh em nên đến;
Nhờ ân lực của người,
Khiến cả bọn thương nhân,
Được thoát khỏi giặc cướp;
Đi theo đường an ổn.
Như thế, các Tỳ-kheo ở nước Câu-tát-la và cả đám thương nhân theo đường đi an ổn, thoát khỏi nơi hoang vắng, nguy hiểm.
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe lời Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0156c04
孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「過去世時,拘薩
T 0156c05
羅國有諸商人,五百乘車,共行治生,至曠
T 0156c06
野中。曠野有五百群賊在後隨逐,伺便
T 0156c07
欲作劫盜。時,曠野中有一天神,止住路
T 0156c08
側。
「時,彼天神作是念:『當往詣彼拘薩羅國
T 0156c09
諸商人所,問其義理。若彼商人喜我所問,
T 0156c10
時解說者,我當方便令其安隱,得脫賊難;
T 0156c11
若不喜我所問者,當放捨之,如餘天神。』
T 0156c12
「時,彼天神作是念已,即放身光,遍照商人
T 0156c13
車營,而說偈言:
T 0156c14
「『誰於覺睡眠, 誰復睡眠覺,
T 0156c15
誰有解此義, 誰能為我說。』
T 0156c16
「爾時,商人中有一優婆塞信佛、信法、信比丘
T 0156c17
僧,一心向佛、法、僧,歸依佛、法、僧,於佛離疑,
T 0156c18
於法、僧離疑,於苦、集、滅、道離疑,見四聖
T 0156c19
諦得第一無間等果,在商人中與諸商人
T 0156c20
共為行侶。彼優婆塞於後夜時端坐思惟,
T 0156c21
繫念在前,於十二因緣逆順觀察,所謂是
T 0156c22
事有故是事有,是事起故是事起。謂緣無明
T 0156c23
行,緣行識,緣識名色,緣名色六入處,緣六
T 0156c24
入處觸,緣觸受,緣受愛,緣愛取,緣取有,
T 0156c25
緣有生,緣生老、死、憂、悲、惱、苦。如是純大苦
T 0156c26
聚集;如是無明滅則行滅,行滅則識滅,識滅
T 0156c27
則名色滅,名色滅則六入處滅,六入處滅則
T 0156c28
觸滅,觸滅則受滅,受滅則愛滅,愛滅則取滅,
T 0156c29
取滅則有滅,有滅則生滅,生滅則老、死、憂、悲、
T 0157a01
惱、苦滅,如是如是純大苦聚滅。
「時,彼優婆塞
T 0157a02
如是思惟已,而說偈言:
T 0157a03
「『我於覺睡眠, 我於睡眠覺,
T 0157a04
我解知此義, 能為人記說。』
T 0157a05
「時,彼天神問優婆塞:『云何覺睡眠?云何睡眠
T 0157a06
覺?云何能解知?云何能記說?』
「時,優婆塞說偈
T 0157a07
答言:
T 0157a08
「『貪欲及瞋恚, 愚癡得離欲,
T 0157a09
漏盡阿羅漢, 正智心解脫,
T 0157a10
彼則為覺悟, 我於彼睡眠,
T 0157a11
不知因生苦, 及苦因緣集,
T 0157a12
於此一切苦, 得無餘滅盡,
T 0157a13
又不知正道, 等趣息苦處,
T 0157a14
斯等為常眠, 我於彼則覺,
T 0157a15
如是覺睡眠, 如是睡眠覺,
T 0157a16
如是善知義, 如是能記說。』
T 0157a17
「時,彼天神復說偈言:
T 0157a18
「『善哉覺睡眠, 善哉眠中覺,
T 0157a19
善哉解知義, 善哉能記說,
T 0157a20
久遠乃今見, 諸兄弟而來,
T 0157a21
緣汝恩力故, 令諸商人眾,
T 0157a22
得免於劫賊, 隨道安樂去。』
T 0157a23
「如是,諸比丘!彼拘薩羅澤中諸商人眾皆
T 0157a24
得安隱從曠野出。」
佛說此經已,諸比丘
T 0157a25
聞佛所說,歡喜奉行。
T 0157a26