Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 639. bố-tát (SA639)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Đức Phật ở trong rừng Am-la râm mát, cạnh bờ sông Bạt-đà-la, nước Ma-thâu-la. Bấy giờ Tôn giả Xá-lợi-phất và Mục-kiền-liên vào Niết-bàn chưa bao lâu. Hôm ấy là ngày mười lăm bố-tát, Thế Tôn trải chỗ ngồi, ngồi trước đại chúng, nhìn khắp chúng hội rồi nói:

“Ta nhìn đại chúng, thấy đã trống không, vì Xá-lợi-phất và Mục-kiền-liên đã vào Niết-bàn. Trong chúng Thanh văn của Ta, chỉ có hai người này khéo thuyết pháp, giáo giới, dạy dỗ, biện thuyết đầy đủ. Có hai thứ tài sản: tiền tài và pháp tài. Tiền tài thì tìm cầu từ người thế gian. Pháp tài thì tìm cầu từ Xá-lợi-phất và Mục-kiền-liên. Như Lai đã lìa tiền tài và pháp tài. Các ông chớ vì Xá-lợi-phất và Mục-kiền liên đã Niết-bàn mà sầu ưu khổ não.

“Ví như cây lớn, rễ, cành, nhánh, lá, hoa trái, sum sê tươi tốt, thì nhánh lớn sẽ gãy trước. Cũng như núi báu lớn, sườn lớn sụp đổ trước. Cũng vậy, trong đại chúng của Như Lai, hai vị Đại Thanh văn Xá-lợi-phất và Mục-kiền-liên vào Niết-bàn trước. Cho nên các Tỳ-kheo, các ông chớ sanh ưu sầu khổ não. Vì có pháp sanh, pháp khởi, pháp tạo tác, pháp hữu vi, pháp bại hoại nào, mà không tiêu mất. Nếu muốn khiến cho chúng không hoại, thì điều này không thể có được. Từ trước Ta đã nói: ‘Tất cả mọi vật đáng yêu thích đều đi đến ly tán.’ Chẳng bao lâu nữa Ta cũng sẽ ra đi. Vì thế cho nên các ông hãy tự làm hòn đảo, tự nương tựa chính mình; hãy lấy pháp làm hòn đảo, lấy pháp làm nơi nương tựa; không lấy chỗ nào khác làm hòn đảo, không nương tựa chỗ nào khác. Nghĩa là sống an trú chánh niệm quán thân trên thân, tinh cần, phương tiện, chánh trí, chánh niệm, điều phục tham ưu thế gian; cũng vậy, an trú chánh niệm quán ngoại thân, nội ngoại thân; thọ, tâm, pháp trên pháp, cũng nói như vậy. Đó gọi là tự mình làm hòn đảo, tự nương tựa chính mình; tự lấy pháp làm hòn đảo, lấy pháp làm nơi nương tựa; không lấy chỗ nào khác làm hòn đảo, không nương tựa chỗ nào khác.”

Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.

Nội dung bài kinh

如是我聞:

一時,佛住摩偷羅國跋陀

T 0177a16

羅河側傘蓋菴羅樹林中,尊者舍利弗、目揵

T 0177a17

連涅槃未久。爾時,世尊月十五日布薩時,於

T 0177a18

大眾前敷座而坐。

爾時,世尊觀察眾會已,

T 0177a19

告諸比丘:「我觀大眾,見已虛空,以舍利弗、

T 0177a20

大目揵連般涅槃故。我聲聞唯此二人善能

T 0177a21

說法,教誡、教授,辯說滿足。有二種財,錢財及

T 0177a22

法財,錢財者從世人求,法財者從舍利弗、

T 0177a23

大目揵連求,如來已離施財及法財。

「汝等

T 0177a24

莫以舍利弗、目揵連涅槃故愁憂苦惱。譬

T 0177a25

如大樹,根、莖、枝、葉、華、果茂盛,大枝先折,亦

T 0177a26

如寶山,大巖先崩。如是,如來大眾之中,舍利

T 0177a27

弗、目揵連二大聲聞先般涅槃。是故,比丘!

T 0177a28

汝等勿生愁憂苦惱,何有生法、起法、作法、

T 0177a29

為法、壞敗之法而不磨滅?欲令不壞,無有

T 0177b01

是處,我先已說,一切可愛之物皆歸離散,我

T 0177b02

今不久亦當過去。是故汝等當知,自洲以自

T 0177b03

依、法洲以法依、不異洲不異依,謂內身身

T 0177b04

觀念住,精勤方便,正智正念,調伏世間貪

T 0177b05

憂。如是外身、內外身,受、心、法法觀念住,精勤

T 0177b06

方便,正智正念,調伏世間貪憂,是名自洲

T 0177b07

以自依,法洲以法依,不異洲不異依。」

佛說

T 0177b08

此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。

T 0177b09

雜阿含經卷第二十四

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc