Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ở đời có ba điều không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ. Những gì là ba? Đó là già, bệnh, chết. Ba điều này không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ. Ở thế gian nếu không có ba điều không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ này, thì không có Như Lai, Ứng Cúng, Đẳng Chánh Giác xuất hiện ở thế gian; và thế gian cũng chẳng có pháp được thuyết, sự giáo giới, giáo thọ của Như Lai. Vì thế gian có ba điều không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ này, nên Như Lai, Ứng Cúng, Đẳng Chánh Giác xuất hiện ở thế gian và thế gian biết có pháp được thuyết, sự giáo giới, giáo thọ của Như Lai.”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Có đạo lộ, có hành trì để tu tập, tu tập nhiều, sẽ dẫn đến đoạn trừ ba điều không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ này không?”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Có đạo lộ, có hành trì để tu tập, tu tập nhiều, sẽ dẫn đến đoạn trừ ba điều không đáng vui, không đáng yêu, không đáng nhớ này. Những gì là đạo lộ, là hành trì để tu tập, tu tập nhiều, sẽ dẫn đến đoạn trừ ba điều không đáng vui, không đáng, yêu, không đáng nhớ này. Đó là tám Thánh đạo: Chánh kiến, chánh chí, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh phương tiện, chánh niệm, chánh định.”
Sau khi Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật đã dạy, đều hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤
T 0199c28
獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「世有三法,不可
T 0199c29
喜、不可愛、不可念。何等為三?謂老、病、死,
T 0200a01
此三法不可喜、不可愛、不可念。世間若無
T 0200a02
此三法不可喜、不可愛、不可念者,無有
T 0200a03
如來、應、等正覺出於世間,世間亦不知有
T 0200a04
如來說法教誡、教授。以世間有此三法不可
T 0200a05
喜、不可愛、不可念故,如來、應、等正覺出於
T 0200a06
世間,世間知有如來說法教誡、教授。」
諸比丘
T 0200a07
白佛:「有道有跡,斷此三法不可喜、不可
T 0200a08
愛、不可念者不?」
佛告比丘:「有道有跡,修
T 0200a09
習多修習,斷此三法不可喜、不可愛、不可
T 0200a10
念。何等為道?何等為跡?修習多修習,斷此
T 0200a11
三法不可喜、不可愛、不可念?謂八聖道,正
T 0200a12
見、正志、正語、正業、正命、正方便、正念、正定。」
佛
T 0200a13
說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0200a14