Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ Tôn giả Xá-lợi-phất đi đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên. Khi ấy, Thế Tôn vì Tôn giả Xá-lợi-phất thuyết nhiều pháp, chỉ dạy, soi sáng, làm cho an vui xong, Đức Phật im lặng. Tôn giả Xá-lợi-phất sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ cúi đầu đảnh lễ dưới chân rồi đi.
Lúc ấy, có xuất gia ngoại đạo tên Bổ-lũ-đê-ca trên đường đi lại, hỏi Tôn giả Xá-lợi-phất:
“Ngài từ đâu lại?”
Xá-lợi-phất đáp:
“Này Hỏa chủng, tôi từ chỗ Thế Tôn, nghe Đại Sư nói pháp, dạy dỗ, rồi tới đây.”
Bổ-lũ-để-ca hỏi Tôn giả Xá-lợi-phất:
“Đến nay vẫn còn chưa dứt sữa, vẫn theo Đại Sư nghe thuyết pháp, thọ lãnh pháp chăng?”
Xá-lợi-phất đáp:
“Này Hỏa chủng, tôi không dứt sữa, vẫn ở nơi Đại Sư nghe thuyết pháp, thọ lãnh pháp.”
Bổ-lũ-đề-ca nói với Tôn giả Xá-lợi-phất:
“Tôi đã dứt sữa từ lâu, xả bỏ những gì Thầy đã truyền dạy.”
Xá-lợi-phất nói:
“Pháp của ông là pháp luật được diễn thuyết một cách tệ hại, được giác ngộ một cách tệ hại; chẳng phải là pháp xuất ly, chẳng phải là đạo chánh giác, là pháp hư hoại, chẳng phải pháp đáng để khen ngợi, chẳng phải pháp đáng để y chỉ.
“Lại nữa, vị Thầy kia không phải là bậc Đẳng chánh giác, cho nên ông nhanh chóng dứt bỏ sữa, lìa bỏ giáo pháp của Thầy. Ví như con bò sữa, cộc cằn hung dữ, dịch sữa lại ít. Nghé con bú sữa xong vội vã bỏ đi. Cũng vậy, pháp luật như vậy được diễn thuyết một cách tệ hại, được giác ngộ môït cách tệ hại; chẳng phải là pháp xuất ly, chẳng phải là đạo Chánh giác, là pháp hư hoại, chẳng phải pháp đáng để khen ngợi, chẳng phải pháp đáng để y chỉ.
“Lại nữa, vị Thầy ấy không phải là bậc Đẳng chánh giác, cho nên ông nhanh chóng lìa bỏ giáo pháp mà Thầy ông đã dạy. Pháp mà tôi có là Chánh pháp luật, là thiện giác, là xuất ly, là đạo chánh giác, chẳng hoại, đáng để khen ngợi, đáng để y chỉ.
“Lại nữa, Đại Sư của tôi là Bậc Đẳng Chánh Giác, cho nên từ lâu được uống dòng sữa của Ngài, được nghe Đại Sư dạy dỗ chánh pháp, ví như con bò sữa không cộc cằn hung dữ, lại có nhiều dịch sữa. Nghé con của nó uống sữa lâu mà không chán. Pháp của tôi cũng vậy, là Chánh pháp luật
… cho đến
từ lâu đã được nghe và lãnh thọ giáo pháp.”
Khi ấy, Bổ-lũ-đê-ca nói với Xá-lợi-phất:
“Tôn giả chóng được thiện lợi nơi Chánh pháp luật
… cho đến
từ lâu đã được nghe và lãnh thọ giáo pháp.”
Xuất gia ngoại đạo Bổ-lũ-để-ca nghe những gì Xá-lợi-phất nói xong, hoan hỷ, tùy hỷ, lên đường mà đi.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0251c23
孤獨園。
爾時,尊者舍利弗詣佛所,稽首佛
T 0251c24
足,退坐一面。
爾時,世尊為尊者舍利弗種
T 0251c25
種說法,示、教、照、喜;示、教、照、喜已,默然住。
時,尊
T 0251c26
者舍利弗聞佛所說,歡喜隨喜已,稽首禮足
T 0251c27
而去。
T 0251c28
時,有外道出家補縷低迦隨路而來,問尊
T 0251c29
者舍利弗:「從何所來?」
舍利弗答言:「火種!我
T 0252a01
從我世尊所,聽大師說教授法來。」
補縷低
T 0252a02
迦問尊者舍利弗:「今猶不離乳,從師聞說
T 0252a03
教授法耶?」
舍利弗答言:「火種!我不離乳,
T 0252a04
於大師所,聞說教授法。」
補縷低迦語尊者
T 0252a05
舍利弗言:「我久已離乳,捨師所說教授法。」
T 0252a06
舍利弗言:「汝法是惡說法、律,惡覺,非為出
T 0252a07
離、非正覺道,壞法、非可讚歎法、非可依止
T 0252a08
法,又彼師者,非等正覺,是故汝等疾疾捨乳,
T 0252a09
離師教法。譬如乳牛,麁惡狂騷,又少乳汁,
T 0252a10
彼犢飲乳,疾疾捨去;如是惡說法、律,惡覺,
T 0252a11
非出離、非正覺道,壞法、非可讚歎法、非可
T 0252a12
依止法。又彼師者,非等正覺,是故速捨師教
T 0252a13
授法。我所有法是正法、律,是善覺,是出離正
T 0252a14
覺道,不壞、可讚歎、可依止。又彼大師是等
T 0252a15
正覺,是故久飲其乳,聽受大師說教授法。
T 0252a16
譬如乳牛,不麁狂騷,又多乳汁,彼犢飲時,
T 0252a17
久而不厭。我法如是,是正法、律,乃至久聽
T 0252a18
說教授法。」
時,補縷低迦語舍利弗:「汝等快
T 0252a19
得善利,於正法、律,乃至久聽說教授法。」
時,
T 0252a20
補屢低迦外道出家聞舍利弗所說,歡喜隨
T 0252a21
喜,從道而去。
T 0252a22