Chuyển đến nội dung chính
Trang chủ Phân Loại VIII. Kết Quả Áp Dụng Lời Phật Các Khái Niệm Thế giới không có điểm cuối cùng
1. Các bài kinh cơ bản cho người tại gia và xuất gia 2. Các khái niệm tương đồng với Như Lai 3. Chướng ngại và nghiệp chướng 4. Ý nghĩa của pháp là thiết thực hiện tại 5. Người hiền trí là gì? 6. Thế giới không có điểm cuối cùng 7. Tứ nhiếp pháp là gì? 8. Không phóng dật là gì? 9. Trưởng lão là gì? 10. 3 căn bản của thiện và bất thiện 11. Niết bàn hiện tại là gì? 12. Thế nào là niệm đúng 13. Tứ như ý túc là gì? 14. Tứ chánh cần là gì? 15. Chánh niệm, tỉnh giác là gì? 16. Khái niệm hiền lành và tàn bạo 17. Các loại tâm 18. Các đặc điểm cơ bản về người phụ nữ 19. Nhận thức đúng đắn về pháp môn 20. Hộ trì và không hộ trì là gì? 21. Phương pháp giải trừ nghiệp cũ và mới 22. Bản chất của thế giới 23. Thế giới trong nhà Phật là gì? 24. Các hạng thiền định thiền chứng 25. Chúng sanh là gì? 26. Số 84.000 đại diện cho số nhiều 27. Còn chấp trước là còn có tội 28. Ý nghĩa của nghề khất thực chân chính 29. Thức là gì? 30. Hành là gì? 31. Tưởng là gì? 32. Thọ là gì ? 33. Sắc là gì ? 34. Sự khác biệt giữa Như Lai và các vị giải thoát khác 35. 5 loại chủng tử ở đời 36. Khái niệm vô thường, khổ vô ngã 37. Khái niệm chấp thủ và ưu não 38. Những căn bản của trí tuệ 39. Ý nghĩa của chữ "Chúng sanh" là chưa giải thoát 40. Sống an trú, chánh niệm, tỉnh giác là gì 41. Xuất gia là gì 42. Các khái niệm từ phàm phu đến A la hán 43. Chánh kiến và các khái niệm liên quan 44. 10 pháp quan trọng cần tìm hiểu và thực tập 45. Các khái niệm, các pháp qua các con số 46. Thế nào là 1 Sa môn đúng nghĩa 47. Lộ trình tu tập cơ bản 48. Chư Thiên thường hỏi Phật những gì 49. Làm gì để có Chánh kiến 50. Trí tuệ có ý nghĩa gì 51. Sa môn, Bà la môn là gì 52. Các khái niệm cực kỳ quan trọng 53. Các loại lý thuyết cơ bản cần suy nghiệm 54. 10 điều thiện và 10 điều bất thiện 55. Phật Gotama khẳng định giá trị của Tứ niệm xứ 56. Con đường tu tập cơ bản nhất của Phật giáo 57. 5 pháp cơ bản đệ tử Như Lai cung kính tôn trọng và sống nương tựa 58. Khi nào thì được gọi là A la hán? 59. Bào thai hình thành như thế nào? 60. Chánh pháp là gì? 61. Tầm quan trọng của Lý Duyên khởi 62. Phong giới là gì? 63. Hỏa giới là gì? 64. Thủy giới là gì? 65. Địa giới là gì? 66. Sắc thủ uẩn là gì? 67. Năm thủ uẩn là gì? 68. Khổ Thánh đế là gì? 69. Các loại thị phi 70. Vô lượng tâm giải thoát và đại hành tâm giải thoát 71. A La Hán là ai?
Các Khái Niệm

Thế giới không có điểm cuối cùng

(V) (45) Rohitassa (1)

  1. Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, khu vườn ông Anàthapindika. Rồi Thiên tử Rohitassa sau khi đêm gần mãn, với dung sắc thù thắng chiếu sáng toàn vùng Jetavana, đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Ðứng một bên, thiên tử Rohitassa bạch Thế Tôn:
– Tại chỗ nào, bạch Thế Tôn, không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ (đời này), không có sanh khởi (đời khác), chúng con có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của thế giới không?

– Này Hiền giả, tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ (đời này), không có sanh khởi (đời khác), Ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của thế giới.

  1. – Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn; thật hy hữu thay, bạch Thế Tôn; thật là khéo nói, bạch Thế Tôn, lời nói này của Thế Tôn: “Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ (đời này), không có sanh khởi (đời khác), Ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của thế giới”. Thuở xưa, bạch Thế Tôn, con là vị ẩn sĩ tên là Rohitassa, con của Bhoja, có thần thông, đi được trên hư không. Tốc độ của con là như thế này, bạch Thế Tôn; ví dụ như một người bắn cung kiên cường, có huấn luyện, khéo tay, thuần thục, với một mũi tên nhẹ có thể dễ dàng bắn xuyên qua bóng một cây ta-la. Bước chân của con là như vậy, như từ khoảng cách từ biển Ðông qua biển Tây. Với con, bạch Thế Tôn, thành tựu được với tốc độ như vậy, với bước chân như vậy, con khởi lên ý muốn như sau: “Với bước chân đi, ta sẽ đạt đến chỗ tận cùng của thế giới”. Bạch Thế Tôn, trừ khi ăn uống nhai nếm, trừ khi đi đại tiện, tiểu tiện, trừ khi ngủ để lấy lại sức, dầu thọ đến 100 tuổi, dầu đã sống một trăm tuổi, dầu đi đến 100 năm, cũng không có thể đạt được tận cùng của thế giới, nhưng giữa đường con đã chết. Thật vi diệu thay, bạch Thế Tôn; thật hy hữu thay, bạch Thế Tôn; thật là khéo nói, bạch Thế Tôn, lời nói này của Thế Tôn: “Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ (đời này), không có sanh khởi (đời khác), Ta tuyên bố rằng không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của thế giới”.
  2. – Này Hiền giả, Ta tuyên bố rằng: “Tại chỗ nào không bị sanh, không bị già, không bị chết, không có từ bỏ (đời này), không có sanh khởi (đời khác), không có thể đi đến để thấy, để biết, để đạt đến chỗ tận cùng của thế giới”. Nhưng này Hiền giả, trong cái thân dài độ mấy tấc này, với những tưởng, những tư duy của nó, Ta tuyên bố về thế giới, về thế giới tập khởi, về thế giới đoạn diệt, về con đường đưa đến thế giới đoạn diệt.
4.

Với đi, không bao giờ, Ðạt tận cùng thế giới. Nếu không, không đạt được, Chỗ tận cùng thế giới, Thời không có giải thoát, Ra khỏi ngoài khổ đau. Do vậy, bậc có trí, Hiểu biết rõ thế giới, Ði tận cùng thế giới, Với Phạm hạnh thành tựu, Bậc đạt được an tịnh, Biết tận cùng thế giới, Không mong cầu đời này, Không mong cầu đời sau.

Xem chi tiết:

https://buocdauhocphat.com/kinh-tang-chi-bo-chuong-iv-bon-phap-v-pham-rohitassa

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc