BJT 511Tỳ khưu ni Uppalavaṇṇā, được đạt đến sự toàn hảo về thần thông, đã đảnh lễ ở bàn chân của bậc Đạo Sư rồi đã nói lời nói này:
BJT 512“Bạch đấng Đại Hiền Trí, con xin trình rằng con đã vượt qua sự tái sanh luân hồi, đã đạt được vị thế bất động, con đã cạn kiệt tất cả khổ đau.
BJT 513Cho đến nhóm người có lòng tịnh tín vào Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng, và con có lỗi lầm đối với những ai, mong rằng họ hãy tha thứ ở trước mặt đấng Chiến Thắng.
BJT 514Bạch đấng Đại Hùng, con xin trình rằng trong khi luân chuyển ở vòng luân hồi, nếu con có điều lầm lỗi xin Ngài tha thứ cho điều sai trái ấy.”
BJT 515“Nàng cũng nên phô bày thần thông cho những người hành theo Giáo Pháp của Ta được thấy. Hôm nay nàng hãy cắt đứt sự hoài nghi cho cả tứ chúng.”
BJT 516“Bạch đấng Đại Hùng, bậc Trí Tuệ, đấng Quang Minh, con là con gái của Ngài, con đã làm được nhiều công việc khó làm và vô cùng khó làm.
BJT 517Màu da của con chính là màu của hoa sen, tên gọi Uppala là theo tên gọi của hoa sen. Bạch đấng Đại Hùng, con là nữ Thinh Văn của Ngài. Bạch đấng Hữu Nhãn, con xin đảnh lễ ở bàn chân (của Ngài).
BJT 518Trong nhiều trăm lần tái sanh, Rāhula và luôn cả con nữa đã được sanh ra trong cùng một dòng tộc do ý muốn tương tợ nhau.
BJT 519Có sự sanh ra cùng nhau trong nhiều lần tái sanh của con. Trong kiếp sống cuối cùng được thành tựu, cả hai lại có dòng tộc khác nhau.
BJT 520Và người con trai tên là Rāhula, người con gái tên gọi Uppala. Bạch đấng Anh Hùng, xin hãy nhìn xem thần thông của con, con sẽ thị hiện năng lực đến bậc Đạo Sư.”
BJT 521Vị ni đã đặt bốn đại dương ở trong lòng bàn tay, tương tợ như vị y sĩ Jīvaka Komārabhacca đã đổ dầu vào bàn tay.
BJT 522Vị ni đã bứng trái đất lên rồi đặt ở trong lòng bàn tay, tương tợ như người thiếu niên trẻ tuổi đã nhổ lên cọng cỏ muñja nhiều màu sắc.
BJT 523Vị ni đã đưa bàn tay tợ như vũ trụ che ở đỉnh đầu và đã làm đổ xuống giọt mưa nhiều màu sắc thành nhiều đợt.
BJT 524Vị ni đã biến mặt đất thành cái cối giã, đã biến hạt cát thành thóc lúa, đã biến ngọn núi Sineru thành cái chày, rồi đã giã nát tương tợ như cô thiếu nữ (giã lúa gạo).
BJT 525“Con là con gái của đức Phật tối thượng có tên gọi là Uppala, đã có được năng lực về các thắng trí, là người thực hành theo lời dạy của Ngài.
BJT 526Bạch đấng Hữu Nhãn, sau khi đã thực hiện và đã phô bày vô số phép biến hóa đến vị Lãnh Đạo Thế Gian, sau khi công bố tên và dòng họ, con xin đảnh lễ ở bàn chân (của Ngài).
BJT 527Bạch đấng Đại Hiền Trí, con đã có năng lực về thần thông, về thiên nhĩ giới, và đã có năng lực về trí biết tâm của người khác.
BJT 528Con biết được đời sống trước đây, thiên nhãn được thanh tịnh, tất cả các lậu hoặc đã được cạn kiệt, giờ đây không còn tái sanh nữa.
BJT 529Trí tuệ của con về ý nghĩa, về pháp, về ngôn từ, và tương tợ y như thế về phép biện giải là được trong sạch, không bợn nhơ nhờ vào quyền năng của bậc Đại Ẩn Sĩ.
BJT 530Bạch đấng Đại Hiền Trí, nhiều việc làm hướng thượng của con đến các đấng Chiến Thắng cao cả trong quá khứ một cách trực tiếp hoặc gián tiếp là nhằm mục đích về Ngài.
BJT 531Bạch đấng Hiền Trí, thiện nghiệp nào của con đã được con làm tròn đủ, xin Ngài hãy nhớ lại. Bạch đấng Đại Hùng, phước báu đã được tích lũy bởi con là nhằm mục đích về Ngài.
BJT 532Bạch đấng Đại Hùng, sau khi tránh xa những nơi không xứng đáng, trong khi từ bỏ tánh hạnh xấu, mạng sống quý báu đã được từ bỏ là nhằm mục đích về Ngài.
BJT 533Bạch đấng Đại Hiền Trí, con đã bố thí mười ngàn koṭi, và mạng sống của con đã được con dứt bỏ là nhằm mục đích về Ngài.”
BJT 534Khi ấy, vô cùng sửng sốt, tất cả đã chắp tay lên ngay ở đầu và đã nói rằng: “Thưa ni sư, làm thế nào ni sư có được sự nỗ lực về thần thông không thể sánh bằng?”
BJT 535Trước đây một trăm ngàn kiếp, khi ấy tôi đã là con gái của Long Vương, có tên Vimalā, được công nhận là tốt lành trong số những người con gái.
BJT 536Có vị chúa rồng là loài rồng khổng lồ, được tịnh tín với Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng, nên đã thỉnh mời đấng Đại Quyền Lực Padumuttara cùng với các vị Thinh Văn.
BJT 537(Vị ấy đã cho chuẩn bị) mái che làm bằng châu báu, ghế dài làm bằng châu báu, và vật dụng làm bằng châu báu được rắc rải các hạt cát châu báu.
BJT 538Và vị ấy đã cho chuẩn bị đường đi được trang hoàng với các ngọn cờ bằng châu báu. Trong khi được vang lên bởi các nhạc cụ, vị ấy đã đi ra tiếp rước bậc Toàn Giác.
BJT 539Được tháp tùng bởi tứ chúng, đấng Lãnh Đạo Thế Gian đã ngồi xuống ở chỗ ngồi cao nhất trong cung điện của vị chúa rồng.
BJT 540Vị Long Vương có danh tiếng vĩ đại đã dâng lên thức ăn nước uống vật thực cứng, vật thực mềm có giá trị lớn lao vô cùng quý báu.
BJT 541Sau khi thọ thực, đấng Toàn Giác đã rửa bình bát theo khuôn phép, rồi đã nói lời tùy hỷ đến vị Long Vương có đại thần lực.
BJT 542Sau khi nhìn thấy đấng Toàn Tri một cách trọn vẹn, người con gái có danh vọng lớn lao của vị Long Vương đã được tịnh tín đối với bậc Đạo Sư, và tâm đã được gắn liền chặt chẽ với ý.
BJT 543Và sau khi biết được tâm của tôi, bậc Đại Hùng, đấng Lãnh Đạo Padumuttara vào giây phút ấy đã bảo vị tỳ khưu ni thị hiện thần thông.
BJT 544Được tự tin, vị tỳ khưu ni ấy đã thị hiện nhiều loại thần thông. Được hoan hỷ, tràn đầy niềm phấn khởi, tôi đã nói với bậc Đạo Sư điều này:
BJT 545“Bạch đấng Anh Hùng, con cũng đã nhìn xem loại thần thông này nhưng với tâm vui mừng khác. Làm thế nào nàng ấy đã được vô cùng tự tin về thần thông?”
BJT 546“Người con gái có đại thần lực của Ta là chánh thống, được sanh ra từ miệng, là người thực hành theo Giáo Pháp của Ta, vô cùng tự tin về thần thông.”
BJT 547Sau khi lắng nghe lời nói của đức Phật, khi ấy tôi đã ước nguyện như vầy: “Mong sao cho tôi cũng được vô cùng tự tin về thần thông như thế ấy.”
BJT 548Được hoan hỷ, với tâm vui mừng, tôi đã đạt đến ý nghĩ cao quý rằng: “Bạch đấng Lãnh Đạo, mong sao trong tương lai xa vời con sẽ là như thế ấy.”
BJT 549Ở chiếc ghế dài làm bằng ngọc ma-ni tại mái che sáng ngời, tôi đã làm hài lòng đấng Lãnh Đạo Thế Gian cùng với hội chúng bằng cơm ăn và nước uống.
BJT 550Tôi đã cúng dường đấng Lãnh Đạo Thế Gian đóa hoa sen xanh cao quý của loài rồng tên là Aruṇa (nguyện rằng): “Mong sao cho tôi có được màu da như thế này.”
BJT 551Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 552Từ nơi ấy chết đi, được sanh vào loài người, tôi đã dâng vật thực được đậy lại bằng những đóa sen xanh đến đấng Tự Chủ.
BJT 553Trước đây chín mươi mốt kiếp, đã hiện khởi đấng Lãnh Đạo tên Vipassī, là vị có ánh mắt thu hút, là bậc Hữu Nhãn về tất cả các pháp.
BJT 554Khi ấy, là con gái của người triệu phú ở kinh thành Bārāṇasī, tôi đã thỉnh mời đấng Toàn Giác vị Lãnh Đạo Thế Gian cùng với hội chúng.
BJT 555Sau khi dâng cúng đại thí và đã cúng dường những đóa sen xanh đến đấng Hướng Đạo, tôi đã ước nguyện về sự xinh đẹp của làn da chỉ bằng tâm ý.
BJT 556Ở vào kiếp Bhadda này, trong số các vị đang thuyết giảng đã hiện khởi đấng cao quý tên Kassapa, thuộc dòng dõi, có danh tiếng vĩ đại, là thân quyến của đấng Phạm Thiên.
BJT 557Khi ấy, có vị quân vương là đức vua xứ Kāsi tên Kikī ở tại kinh thành Bārāṇasī là người hộ độ của bậc Đại Ẩn Sĩ.
BJT 558Tôi đã là người con gái thứ hai của vị (vua) ấy có tên là Samaṇagutta. Sau khi lắng nghe Giáo Pháp của đấng Chiến Thắng cao cả, tôi đã xin xuất gia.
BJT 559560. Cha đã không cho phép chúng tôi. Khi ấy, là những người con gái của đức vua khéo được nuôi dưỡng, chúng tôi đã thực hành Phạm hạnh của người thiếu nữ ngay tại nhà trong hai chục ngàn năm, không xao lãng. Được hoan hỷ, bảy người con gái đã vui thích trong việc hộ độ đức Phật.
BJT 561Samaṇī, Samaṇaguttā, Bhikkhunī, Bhikkhudāsikā, Dhammā, luôn cả Sudhammā nữa, và Saṅghadāsikā là thứ bảy.
BJT 562Tôi, Khemā có trí tuệ, Paṭācārā, Kuṇḍalā, Kisāgotamī, Dhammadinnā, và Visākhā là thứ bảy (vào thời hiện tại).
BJT 563Do các nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 564Từ nơi ấy chết đi, được sanh vào giữa loài người, trong đại gia tộc, tôi đã dâng đến vị A-la-hán tấm vải màu vàng mịn màng quý giá.
BJT 565Từ nơi ấy chết đi, tôi đã được sanh vào gia tộc dòng Bà-la-môn ở trong thành Ariṭṭha, là con gái của Tiriṭavaccha, có nét quyến rũ, tên là Ummādantī.
BJT 566Từ nơi ấy chết đi, được sanh ra vào gia đình nọ không được giàu có lắm ở trong quốc độ, khi ấy tôi đã chăm sóc lúa sāli.
BJT 567Sau khi nhìn thấy vị Độc Giác Phật, tôi đã dâng năm trăm hạt cốm được che đậy bởi những đóa hoa sen (và đã ước nguyện) năm trăm người con trai.
BJT 568Sau khi dâng cúng mật ong đến đấng Tự Chủ, tôi đã ước nguyện về những người con trai ấy. Từ nơi ấy chết đi, tôi đã được sanh ra ở trong lòng đóa hoa sen ở trong rừng.
BJT 569Tôi đã trở thành chánh hậu của đức vua xứ Kāsi, được tôn vinh kính trọng. Tôi đã sanh ra năm trăm vị hoàng tử không thiếu (một vị).
BJT 570Khi đạt được tuổi thanh niên, những người con trai ấy trong lúc chơi giỡn cuộc vui ở trong nước đã nhìn thấy đóa hoa sen bị rụng cánh, họ đã trở thành các vị Lãnh Đạo Độc Giác.
BJT 571Không có những người con trai cao quý ấy, tôi đây có sự sầu muộn. Chết đi, tôi đã được sanh ra ở ngôi làng nhỏ tại sườn núi Isigili.
BJT 572573. Khi ấy, tôi đã lớn lên, có con cái. Và tôi đã mang món cháo cho những người con trai và cả người chồng nữa. Trong khi đi tôi đã nhìn thấy tám vị Lãnh Đạo Độc Giác đang đi vào làng để khất thực, và đã tưởng nhớ lại những người con trai. Khi ấy, bầu sữa tôi đã tiết ra ngoài bởi lòng thương yêu những người con trai của tôi.
BJT 574Sau đó, được tịnh tín tôi đã tự tay mình dâng món cháo đến các vị ấy. Từ nơi ấy chết đi, tôi đã đạt đến vườn hoa Nandana ở cõi Tam Thập.
BJT 575“Bạch đấng Đại Hùng, con đã trải qua an lạc khổ đau, đã luân hồi cõi này cõi khác, và mạng sống đã được dứt bỏ là nhằm mục đích về Ngài.”
BJT 576Như vậy là đã có khổ đau đa dạng và thành công nhiều hình thức. Khi đạt đến cuộc sống cuối cùng, tôi đã được sanh ra ở thành Sāvatthī.
BJT 577Tôi đã có được sự thành tựu về tất cả các dục lạc ở trong gia đình triệu phú có đại tài sản, được rực rỡ bởi nhiều loại châu báu khác nhau, được an vui, được chu cấp như thế ấy.
BJT 578Tôi đã được kính trọng, được tôn vinh, được nể vì, được cung kỉnh như thế ấy, được thành tựu vẻ xinh đẹp của dáng vóc, được trọng vọng ở các gia đình.
BJT 579Và tôi đã được ao ước vô cùng mãnh liệt bởi những người có sắc tướng, giàu có, sang trọng, và được ao ước bởi hàng trăm người con trai nhà triệu phú.
BJT 580Sau khi từ bỏ gia đình, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Không đầy nửa tháng, tôi đã đạt được phẩm vị A-la-hán.
BJT 581Sau khi đã hóa hiện bằng thần thông thành chiếc xe bốn ngựa, tôi đã đảnh lễ ở bàn chân của đức Phật, đấng Bảo Hộ Thế Gian, bậc Quang Vinh.
BJT 582“Hỡi vị tỳ khưu ni, sau khi đi đến tột đỉnh của việc đã được phát triển toàn diện, nàng một mình đứng ở gốc cây Sālā. Và này người có phẩm chất về sắc đẹp, nàng không có người thứ nhì, nàng không hãi sợ lũ ngu dốt trong số những kẻ tồi bại hay sao?”
BJT 583“Cho dầu là trăm ngàn kẻ tồi bại như ngươi có đi đến nơi đây, ta cũng không chao động sợi lông, ta cũng không bối rối. Này Ma Vương, ngươi chỉ một mình, ta không hãi sợ ngươi.”
BJT 584“Hỡi nàng, ta sẽ biến mất hoặc ta sẽ đi vào trong bụng của nàng. Dẫu ta đang đứng ở ngay giữa lông mày, nàng vẫn không nhìn thấy ta.”
BJT 585“Các nền tảng của thần thông đã khéo được tu tập ở trong tâm, có được năng lực. Này ông bạn, ta đã được thoát khỏi mọi sự trói buộc, ta không sợ hãi ngươi.”
BJT 586“Các dục như là gươm giáo, các uẩn như là cái thớt của chúng. Điều ngươi gọi là sự thích thú trong các dục, điều ấy giờ đây là sự không thích đối với ta.”
BJT 587“Sự vui thích đã được phá hủy ở tất cả các nơi. Khối đống mê mờ đã được phá tan. Này Ác Nhân, ngươi hãy biết như thế. Này Tử Thần, người đã bị đánh bại.”
BJT 588Hoan hỷ về đức hạnh ấy, đấng Chiến Thắng, bậc Lãnh Đạo, ở giữa các chúng đã thiết lập tôi vào vị thế tối thắng là “Vị đứng đầu trong số các vị ni có thần thông.”
BJT 589Bậc Đạo Sư đã được tôi phục vụ, lời dạy của đức Phật đã được tôi thực hành, nhiệm vụ nặng nề đã được đặt xuống, lối dẫn đi tái sanh đã được xóa tan.
BJT 590Vì mục đích nào tôi đã rời khỏi gia đình xuất gia vào đời sống không gia đình, mục đích ấy tức là sự đoạn tận tất cả các sự trói buộc đã được tôi đạt đến.
BJT 591Trong phút chốc, hàng ngàn người từ các nơi dâng lên y phục, đồ ăn khất thực, thuốc men, và chỗ nằm ngồi.
BJT 592Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi cái (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 593Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy của đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 594Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được tôi đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Tỳ khưu ni Uppalavaṇṇā đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
“Bhikkhunī uppalavaṇṇā,
iddhiyā pāramiṁ gatā;
Vanditvā satthuno pāde,
idaṁ vacanamabravi.
‘Nitthiṇṇā jātisaṁsāraṁ,
pattāhaṁ acalaṁ padaṁ;
Sabbadukkhaṁ mayā khīṇaṁ,
ārocemi mahāmuni.
Yāvatā parisā atthi,
pasannā jinasāsane;
Yassā ca meparādhotthi,
khamantu jinasammukhā.
Saṁsāre saṁsarantiyā,
khalitaṁ me sace bhave;
Ārocemi mahāvīra,
aparādhaṁ khamassu taṁ’.
‘Iddhiñcāpi nidassehi,
mama sāsanakārike;
Catasso parisā ajja,
kaṅkhaṁ chindāhi yāvatā’.
‘Dhītā tuyhaṁ mahāvīra,
paññavanta jutindhara;
Bahuñca dukkaraṁ kammaṁ,
kataṁ me atidukkaraṁ.
Uppalasseva me vaṇṇo,
nāmenuppalanāmikā;
Sāvikā te mahāvīra,
pāde vandāmi cakkhuma.
Rāhulo ca ahañceva,
nekajātisate bahū;
Ekasmiṁ sambhave jātā,
samānachandamānasā.
Nibbatti ekato hoti,
jātiyāpi ca ekato;
Pacchime bhave sampatte,
ubhopi nānāsambhavā.
Putto ca rāhulo nāma,
dhītā uppalasavhayā;
Passa vīra mamaṁ iddhiṁ,
balaṁ dassemi satthuno’.
Mahāsamudde caturo,
pakkhipi hatthapātiyaṁ;
Telaṁ hatthagatañceva,
khiḍḍo komārako yathā.
Ubbattayitvā pathaviṁ,
pakkhipi hatthapātiyaṁ;
Cittaṁ muñjaṁ yathā nāma,
luñci komārako yuvā.
Cakkavāḷasamaṁ pāṇiṁ,
chādayitvāna matthake;
Vassāpetvāna phusitaṁ,
nānāvaṇṇaṁ punappunaṁ.
Bhūmiṁ udukkhalaṁ katvā,
dhaññaṁ katvāna sakkharaṁ;
Sineruṁ musalaṁ katvā,
maddi komārikā yathā.
‘Dhītāhaṁ buddhaseṭṭhassa,
nāmenuppalasavhayā;
Abhiññāsu vasībhūtā,
tava sāsanakārikā.
Nānāvikubbanaṁ katvā,
dassetvā lokanāyakaṁ;
Nāmagottañca sāvetvā,
pāde vandāmi cakkhuma.
Iddhīsu ca vasī homi,
dibbāya sotadhātuyā;
Cetopariyañāṇassa,
vasī homi mahāmune.
Pubbenivāsaṁ jānāmi,
dibbacakkhu visodhitaṁ;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
Atthadhammaniruttīsu,
Paṭibhāne tatheva ca;
Ñāṇaṁ me vimalaṁ suddhaṁ,
Sabhāvena mahesino.
Purimānaṁ jinaggānaṁ,
saṅgamaṁ te nidassitaṁ;
Adhikāraṁ bahuṁ mayhaṁ,
tuyhatthāya mahāmuni.
Yaṁ mayā pūritaṁ kammaṁ,
Kusalaṁ sara me muni;
Tavatthāya mahāvīra,
Puññaṁ upacitaṁ mayā.
Abhabbaṭṭhāne vajjetvā,
vārayantī anācaraṁ;
Tavatthāya mahāvīra,
cattaṁ me jīvituttamaṁ.
Dasakoṭisahassāni,
adāsiṁ mama jīvitaṁ;
Pariccattā ca me homi,
tavatthāya mahāmuni’.
Tadātivimhitā sabbā,
sirasāva katañjalī;
‘Avocayye kathaṁ āsi,
atuliddhiparakkamā’.
Satasahassito kappe,
nāgakaññā ahaṁ tadā;
Vimalā nāma nāmena,
kaññānaṁ sādhusammatā.
Mahorago mahānāgo,
pasanno jinasāsane;
Padumuttaraṁ mahātejaṁ,
nimantesi sasāvakaṁ.
Ratanamayaṁ maṇḍapaṁ,
pallaṅkaṁ ratanāmayaṁ;
Ratanaṁ vālukākiṇṇaṁ,
upabhogaṁ ratanāmayaṁ.
Maggañca paṭiyādesi,
ratanaddhajabhūsitaṁ;
Paccuggantvāna sambuddhaṁ,
vajjanto tūriyehi so.
Parisāhi ca catūhi,
parivuto lokanāyako;
Mahoragassa bhavane,
nisīdi paramāsane.
Annaṁ pānaṁ khādanīyaṁ,
bhojanañca mahārahaṁ;
Varaṁ varañca pādāsi,
nāgarājā mahāyasaṁ.
Bhuñjitvāna sambuddho,
pattaṁ dhovitvā yoniso;
Anumodanīyaṅkāsi,
nāgakaññā mahiddhikā.
Sabbaññuṁ phullitaṁ disvā,
nāgakaññā mahāyasaṁ;
Pasannaṁ satthuno cittaṁ,
sunibandhañca mānasaṁ.
Mamañca cittamaññāya,
jalajuttamanāmako;
Tasmiṁ khaṇe mahāvīro,
bhikkhuniṁ dassayiddhiyā.
Iddhī anekā dassesi,
bhikkhunī sā visāradā;
Pamoditā vedajātā,
satthāraṁ idamabravi.
‘Addasāhaṁ imaṁ iddhiṁ,
sumanaṁ itarāyapi;
Kathaṁ ahosi sā vīra,
iddhiyā suvisāradā’.
‘Orasā mukhato jātā,
dhītā mama mahiddhikā;
Mamānusāsanikarā,
iddhiyā suvisāradā’.
Buddhassa vacanaṁ sutvā,
evaṁ patthesahaṁ tadā;
‘Ahampi tādisā homi,
iddhiyā suvisāradā.
Pamoditāhaṁ sumanā,
patthe uttamamānasā;
Anāgatamhi addhāne,
īdisā homi nāyaka’.
Maṇimayamhi pallaṅke,
maṇḍapamhi pabhassare;
Annapānena tappetvā,
sasaṅghaṁ lokanāyakaṁ.
Nāgānaṁ pavaraṁ pupphaṁ,
aruṇaṁ nāma uppalaṁ;
‘Vaṇṇaṁ me īdisaṁ hotu’,
pūjesiṁ lokanāyakaṁ.
Tena kammena sukatena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tato cutāhaṁ manuje,
upapannā sayambhuno;
Uppalehi paṭicchannaṁ,
piṇḍapātamadāsahaṁ.
Ekanavutito kappe,
vipassī nāma nāyako;
Uppajji cārudassano,
sabbadhammesu cakkhumā.
Seṭṭhidhītā tadā hutvā,
bārāṇasipuruttame;
Nimantetvāna sambuddhaṁ,
sasaṅghaṁ lokanāyakaṁ.
Mahādānaṁ daditvāna,
uppalehi vināyakaṁ;
Pūjayitvā cetasāva,
vaṇṇasobhaṁ apatthayiṁ.
Imamhi bhaddake kappe,
brahmabandhu mahāyaso;
Kassapo nāma gottena,
uppajji vadataṁ varo.
Upaṭṭhāko mahesissa,
tadā āsi narissaro;
Kāsirājā kikī nāma,
bārāṇasipuruttame.
Tassāsiṁ dutiyā dhītā,
samaṇaguttasavhayā;
Dhammaṁ sutvā jinaggassa,
pabbajjaṁ samarocayiṁ.
Anujāni na no tāto,
agāreva tadā mayaṁ;
Vīsavassasahassāni,
vicarimha atanditā.
Komāribrahmacariyaṁ,
rājakaññā sukhedhitā;
Buddhopaṭṭhānaniratā,
muditā sattadhītaro.
Samaṇī samaṇaguttā ca,
bhikkhunī bhikkhudāyikā;
Dhammā ceva sudhammā ca,
sattamī saṅghadāyikā.
Ahaṁ khemā ca sappaññā,
paṭācārā ca kuṇḍalā;
Kisāgotamī dhammadinnā,
visākhā hoti sattamī.
Tehi kammehi sukatehi,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tato cutā manussesu,
upapannā mahākule;
Pītaṁ maṭṭhaṁ varaṁ dussaṁ,
adaṁ arahato ahaṁ.
Tato cutāriṭṭhapure,
jātā vippakule ahaṁ;
Dhītā tiriṭivacchassa,
ummādantī manoharā.
Tato cutā janapade,
kule aññatare ahaṁ;
Pasūtā nātiphītamhi,
sāliṁ gopemahaṁ tadā.
Disvā paccekasambuddhaṁ,
pañcalājāsatānihaṁ;
Datvā padumacchannāni,
pañca puttasatānihaṁ.
Patthayiṁ tepi patthesuṁ,
madhuṁ datvā sayambhuno;
Tato cutā araññehaṁ,
ajāyiṁ padumodare.
Kāsirañño mahesīhaṁ,
hutvā sakkatapūjitā;
Ajaniṁ rājaputtānaṁ,
anūnaṁ satapañcakaṁ.
Yadā te yobbanappattā,
kīḷantā jalakīḷitaṁ;
Disvā opattapadumaṁ,
āsuṁ paccekanāyakā.
Sāhaṁ tehi vinābhūtā,
sutavīrehi sokinī;
Cutā isigilipasse,
gāmakamhi ajāyihaṁ.
Yadā buddhā sutamatī,
sutānaṁ bhattunopi ca;
Yāguṁ ādāya gacchantī,
aṭṭha paccekanāyake.
Bhikkhāya gāmaṁ gacchante,
disvā putte anussariṁ;
Khīradhārā viniggacchi,
tadā me puttapemasā.
Tato tesaṁ adaṁ yāguṁ,
pasannā sehi pāṇibhi;
Tato cutāhaṁ tidasaṁ,
nandanaṁ upapajjahaṁ.
Anubhotvā sukhaṁ dukkhaṁ,
saṁsaritvā bhavābhave;
Tavatthāya mahāvīra,
pariccattañca jīvitaṁ.
Evaṁ bahuvidhaṁ dukkhaṁ,
sampattī ca bahubbidhā;
Pacchime bhave sampatte,
jātā sāvatthiyaṁ pure.
Mahādhanaseṭṭhikule,
sukhite sajjite tathā;
Nānāratanapajjote,
sabbakāmasamiddhine.
Sakkatā pūjitā ceva,
mānitāpacitā tathā;
Rūpasobhaggasampannā,
kulesu atisakkatā.
Atīva patthitā cāsiṁ,
rūpabhogasirīhi ca;
Patthitā seṭṭhiputtehi,
anekehi satehipi.
Agāraṁ pajahitvāna,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Aḍḍhamāse asampatte,
catusaccamapāpuṇiṁ.
Iddhiyā abhinimmitvā,
caturassaṁ rathaṁ ahaṁ;
Buddhassa pāde vandissaṁ,
lokanāthassa tādino.
‘Supupphitaggaṁ upagamma pādapaṁ,
Ekā tuvaṁ tiṭṭhasi sālamūle;
Na cāpi te dutiyo atthi koci,
Bāle na tvaṁ bhāyasi dhuttakānaṁ’.
‘Sataṁ sahassānipi dhuttakānaṁ,
Samāgatā edisakā bhaveyyuṁ;
Lomaṁ na iñje na sampavedhe,
Kiṁ me tuvaṁ māra karissaseko.
Esā antaradhāyāmi,
kucchiṁ vā pavisāmi te;
Bhamukantarikāyampi,
tiṭṭhantiṁ maṁ na dakkhasi.
Cittasmiṁ vasībhūtāmhi,
iddhipādā subhāvitā;
Sabbabandhanamuttāmhi,
na taṁ bhāyāmi āvuso.
Sattisūlūpamā kāmā,
khandhāsaṁ adhikuṭṭanā;
Yaṁ tvaṁ kāmaratiṁ brūsi,
aratī dāni sā mama.
Sabbattha vihatā nandī,
tamokhandho padālito;
Evaṁ jānāhi pāpima,
nihato tvamasi antaka’.
Jino tamhi guṇe tuṭṭho,
etadagge ṭhapesi maṁ;
Aggā iddhimatīnanti,
parisāsu vināyako.
Pariciṇṇo mayā satthā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ;
Ohito garuko bhāro,
bhavanettisamūhatā.
Yassatthāya pabbajitā,
agārasmānagāriyaṁ;
So me attho anuppatto,
sabbasaṁyojanakkhayo.
Cīvaraṁ piṇḍapātañca,
paccayaṁ sayanāsanaṁ;
Khaṇena upanāmenti,
sahassāni samantato.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavā.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ uppalavaṇṇā bhikkhunī imā gāthāyo abhāsitthāti.
Uppalavaṇṇātheriyāpadānaṁ navamaṁ.
Walt 511 The nun named Uppalavaṇṇā,
master of the superpowers,
having worshipped the Teacher’s feet,
spoke these words to him at that time: Verse 1
Walt 512 “Birth and rebirth crossed beyond,
I’ve attained the unshaking state.
All suffering’s destroyed by me;
I’m declaring it, O Great Sage. Verse 2
Walt 513 Throughout the multitudes who are
pleased in Buddha’s dispensation,
if I’ve wronged some people may they
forgive it facing the Victor. Verse 3
Walt 514 Great Sage, I am declaring that
if there’s some mistake I’ve made,
transmigrating in existence,
may you forgive that transgression.” Verse 4
Walt 515 “Show your superpowers to those
who practice my dispensation.
Cut off today the doubts throughout
the multitude, which is fourfold.” Verse 5
Walt 516 “Great Hero, I am your daughter.
O Wise One, O Effulgent One,
I’ve done very difficult deeds,
difficult and numerous too. Verse 6
Walt 517 My skin is blue-lotus-colored;
by name I am named “Blue Lotus.”
I’m your follower, Great Hero,
worshipping your feet, Eyeful One. Verse 7
Walt 518 Rāhula and I myself
due to our similar mindsets,
were born in the same conditions
various hundred many times. Verse 8
Walt 519 Rebirth is together with him
and after birth too, together.
Now in our final existence
both, born in varied conditions, Verse 9
Walt 520 together: Rāhula’s your son;
I’m your daughter, named “Blue Lotus.”
See my superpowers, Hero;
I’ll show my strength to the Teacher.” Verse 10
Walt 521 She put the four great oceans down
into the palm of her own hand,
just like a youthful physician
does oil destined for the bladder. Verse 11
Walt 522 Tearing up earth, she put it down
into the palm of her own hand,
like a tender young boy picking
a flower that’s full of color. Verse 12
Walt 523 Her palm, big as the universe,
covering the world from the top,
caused raindrops of various hues
to rain forth again and again. Verse 13
Walt 524 Making earth into a mortar,
making Mount Meru her pestle,
as though a youthful grinding girl,
grinding grain flour, she made gravel. Verse 14
Walt 525 “I am the Best Buddha’s daughter;
by name I am named “Blue Lotus.”
A master of superpowers,
I practice your dispensation.” Verse 15
Walt 526 Making varied transformations,
showing them to the World’s Leader,
announcing name and lineage,
I worship your feet, Eyeful One. Verse 16
Walt 527 I’ve mastered the superpower
called the “divine ear” element.
I’m also a master, Great Sage,
of the knowledge in others’ hearts. Verse 17
Walt 528 I remember my former lives;
my “divine eye” is purified.
All the defilements are destroyed;
I will not be reborn again. Verse 18
Walt 529 In meaning and in the Teaching,
etymology and preaching,
my knowledge is vast and flawless,
through the Great Sage’s majesty. Verse 19
Walt 530 In the presence and the absence
of the Chief Victors, formerly,
much service was performed by me
for the sake of you, O Great Sage. Verse 20
Walt 531 What good karma was done by me,
formerly in existence, Sage;
that merit heaped up by me was
for the sake of you, Great Hero. Verse 21
Walt 532 Avoiding wrong behavior and
the nine impossible places;
the ultimate life’s my duty
for the sake of you, Great Hero. Verse 22
Walt 533 I donated from my own funds
ten thousand ten millions in gold;
my very life was abandoned
for the sake of you, Great Hero.” Verse 23
Walt 534 Then all of them, greatly composed,
hands pressed together on their heads,
said, “Sister, how’d you make the effort
for such unmatched superpower?”
Walt 535One hundred thousand aeons hence
I was a cobra-god maiden,
known by the name of Vimala,
well-honored among the maidens. Verse 24
Walt 536 The great cobra Mahoraga,
pleased in Buddha’s dispensation,
invited Padumuttara
of Great Power, with followers. Verse 25
Walt 537-538 Sounding musical instruments,
going out to meet the Sambuddha,
he made the Buddha’s road ready —
a pavilion made out of gems,
a palanquin made out of gems,
things to enjoy made out of gems,
strewn with sand that was mixed with gems,
adorned with flags covered in gems. Verse 26-27
Walt 539 The World’s Leader, surrounded by
the multitude, which is fourfold,
sat down on an excellent seat
there in Mahoraga’s palace. Verse 28
Walt 540 The cobra-king, greatly famed one,
gave excellent and excellent
food and drink, hard food that’s filling,
soft food to drink, very costly. Verse 29
Walt 541 Having eaten, having rinsed the
bowl completely, the Sambuddha
then made an expression of thanks
to us, the cobra-god maidens. Verse 30
Walt 542-543 Discerning what was in my heart
and my mind which was fixed on him,
taking pleasure in the Teacher,
when the cobra maidens had seen
the one whose name was Best Lotus,
Greatly Famed All-Knower in bloom,
that Great Hero, at that moment,
showed a nun with superpowers. Verse 31-32
Walt 544 That Buddhist nun, very skillful,
displayed diverse superpowers.
Thrilling with delight, and awe-struck,
I said this to him, the Teacher: Verse 33
Walt 545 “I too saw the superpower
of this happy Buddhist nun.
Just how, Hero, did she become
so skillful in superpowers?” Verse 34
Walt 546 “This nun with great powers is my
legitimate daughter, mouth-born;
she’s followed my instructions, thus
she’s so skilled in superpowers.” Verse 35
Walt 547 Hearing the words of the Buddha,
delighted indeed I aspired,
“I too shall become such a one,
so skillful in superpowers. Verse 36
Walt 548 I am delighted, I’m happy;
in the not-yet-become future,
my supreme aspiration reached,
I will be like her, O Leader.” Verse 37
Walt 549 Satisfying with food and drink
the World’s Leader with Assembly,
on a palanquin made of gems,
within a shining pavilion, Verse 38
Walt 550 I worshipped him, the World’s Leader,
that my color should be that of
an aruṇa type blue lotus,
foremost flower of the cobras. Verse 39
Walt 551 Due to that karma done very well,
with intention and firm resolve,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 40
Walt 552 Fallen from there, being reborn
as a human being, I gave
a Self-Become Lonely Buddha
alms food covered with lotuses. Verse 41
Walt 553 In the ninety-first aeon hence
the Leader known as Vipassi
arose, the One Good to Look At,
the One with Eyes for Everything. Verse 42
Walt 554 Being a millionaire’s daughter
in Benares, supreme city,
inviting him, the Sambuddha,
the World’s Leader with Assembly, Verse 43
Walt 555 after donating a very
large almsgiving to the Guide, and
worshipping with lotuses, I
wished through them for splendid color. Verse 44
Walt 556 In this present lucky aeon
Brahma’s Kinsman, Greatly Famed One,
the Buddha known as Kassapa
was born, the Best of Debaters. Verse 45
Walt 557 The attendant of the Great Sage
was the ruler of men back then,
the king of Kāsi, named Kiki,
in Benares, greatest city. Verse 46
Walt 558 I was that king’s second daughter,
who was named Samaṇaguttā.
Hearing the Best Victor’s Teaching,
I chose to seek ordination. Verse 47
Walt 559-560 Our father did not permit it;
we stayed at home during that time,
comfortable royal maidens
doing our practice with vigor
in virginal celibacy,
for twenty times a thousand years,
fond of waiting on the Buddha,
the king’s seven joyful daughters. Verse 48-49
Walt 561 Samaṇī, and Samaṇaguttā,
Bhikkhunī, Bhikkhadāyikā,
Dhammā, and also Sudhammā,
and seventh Saṅghadāyikā, Verse 50
Walt 562 now I, and the nun named Khemā,
Paṭācārā and Kuṇḍalā,
Kisāgotamī, Dhammadinnā,
and Visākhā is the seventh. Verse 51
Walt 563 Due to those karmas done very well,
with intention and firm resolve,
discarding my human body,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 52
Walt 564 Fallen from there, being reborn
as a human, in a great clan,
I gave an arahant a robe
of costly saffron-colored silk. Verse 53
Walt 565 Fallen from there, reborn among
brahmins in Ariṭṭhapura,
daughter of Tirīṭavaccha,
I was charming Ummādantī. Verse 54
Walt 566 Fallen from there, I was born in
an undistinguished rural clan.
I was then engrossed in guarding
rice in a not-quite-ripened field. Verse 55
Walt 567 Having seen a Lonely Buddha,
giving him five hundred grains of
roasted paddy, lotus-covered,
I wished to have five hundred sons. Verse 56
Walt 568 With those wishes having given
honey to that Self-Become One,
fallen from there I was reborn
in a lotus in the forest. Verse 57
Walt 569 Being the Kāsi king’s chief queen,
I was respected and worshipped.
I bore royal princes for him,
not one fewer than five hundred. Verse 58
Walt 59 When my sons had become young men,
Walt 570while sporting at their water sports,
seeing fallen lotus petals,
they turned into Lonely-Leaders.
Walt 571 I was then grieved, being bereft
of those heroes who were my sons.
Fallen from there, I was born in
a village near Isigili. Verse 60
Walt 572-573 When I, Buddha-mother reborn,
then well-guarded myself,
was going carrying rice gruel,
having seen eight Lonely-Leaders
going to the village for alms,
I remembered my former sons.
Then a stream of milk spurted out
from me out of love for my sons. Verse 61-62
Walt 574 And then I gave rice gruel to them,
feeling well-pleased by my own hands.
Fallen from there I was reborn
in “Joy” with the thirty-three gods. Verse 63
Walt 575 Feeling both happiness and pain,
transmigrating from birth to birth,
my very life was abandoned
for the sake of you, Great Hero. Verse 64
Walt 576-577 Thus suffering in varied forms,
various forms of happiness:
when my last rebirth was attained,
I’m born in Śrāvasti city,
in a wealthy millionaire’s clan,
comfortable, decorated,
glistening with various gems,
endowed with every sense-pleasure. Verse 65-66
Walt 578 I was respected and worshipped,
revered, likewise also esteemed.
I achieved radiant beauty,
much-respected among the clans. Verse 67
Walt 579 And I was very much desired,
through the good fortune of beauty,
desired by various hundreds
of millionaire’s sons living there. Verse 68
Walt 580 After abandoning my house,
I went forth into homelessness.
When eight months had not yet elapsed,
I attained the Four Noble Truths. Verse 69
Walt 581 “With superpowers creating
a chariot with four horses,
I will worship the feet of the
Buddha, World’s Lord, Resplendent One.” Verse 70
Walt 582 “O nun, having approached a tree in full bloom,
you remain alone, at that sāla tree’s roots.
You have no second in natural beauty.
Foolish one, aren’t you afraid of wanton men?” Verse 71
Walt 583 “Even if a hundred thousand wanton men
come to this place, should behave in such a way,
I would not be terrified, not a hair raised:
I’m not afraid of you, Death, when I’m alone. Verse 72
Walt 584 I, this nun am disappearing;
I am hiding in your belly;
you do not see me, standing here
in the spot between your eyebrows. Verse 73
Walt 585 Becoming master of my mind,
I developed superpowers;
I’m liberated from all bonds:
I am not afraid of you, friend. Verse 74
Walt 586 Sense pleasures are swords and daggers;
the heaps executioner’s blocks.
I now dislike the enjoyment
of sense-pleasures of which you spoke. Verse 75
Walt 587 Everywhere, enjoyments are slain;
the mass of darkness is destroyed.
Know it like this, O evil one:
you have been killed, O end-maker.” Verse 76
Walt 588 The Victor, pleased by my virtue,
then placed me in that foremost place.
To the crowds the Guide announced me
“best of those with superpowers.” Verse 77
Walt 589 The Teacher’s been worshipped by me;
I have done what the Buddha taught.
The heavy load has been laid down,
the ties to existence severed. Verse 78
Walt 590 The reason for which I went forth
from my home into homelessness —
I have now achieved that purpose:
destruction of all the fetters. Verse 79
Walt 591 By the moment they’re bringing me
monastic robes and begging bowls,
all the requisites and lodgings,
in the thousands from everywhere. Verse 80
Walt 592 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 81
Walt 593 Being in Best Buddha's presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 82
Walt 594 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 83
Thus indeed Bhikkhunī Uppalavaṇṇā spoke these verses.
The legend of Uppalavaṇṇā Therī is finished.