Chuyển đến nội dung chính
Trang chủ Phân Loại VI. Phật Dạy Gì Giải Quyết Vấn Đề 2 quả báo trong hiện tại
1. Cách hóa giải xung đột 2. Xử lý các vấn đề khi tu tập 3. Tu tập theo trình tự và cách ứng xử khi xuất gia 4. Sử dụng thần thông giải quyết vấn đề 5. Giới luật và cách xử lý vấn đề 6. Các tình huống câu hỏi thường có 7. 5 điều khó trừ khử 8. Cách tiếp nhận các nguồn tin 9. Giao tiếp và giảng dạy phù hợp từng loại người 10. 10 điều không nên vội tin 11. Cách giải quyết mâu thuẫn 12. Bát chánh đạo là gì? 13. Vấn đề an toàn gia đình 14. 3 con đường tắt hướng đến an lạc 15. 7 pháp tu tập trở nên mạnh mẽ 16. Cách nhờ vả và xử lý vấn đề 17. Pháp môn giải thoát tự mình có thể cứu mình cứu người 18. Phương pháp đối trị phiền não nghiệp chướng 19. 44 cách đoạn giảm nghiệp chướng 20. Phương pháp tu tập giải nghiệp 21. Phương pháp học cẩn thận 22. Phương pháp nhận thức chân lý 23. Phương pháp giải quyết bất đồng 24. 7 cách xử lý vấn đề tranh luận 25. 4 sự cần né tránh 26. Thế nào là sự tinh tấn có kết quả 27. 2 quả báo trong hiện tại 28. Cách giải nghiệp 29. Tinh thần cầu pháp của Phật tử 30. Có ba niệm xứ mà một bậc Thánh phải thực hành 31. Phật dạy về ăn nói, giao tiếp 32. Phương pháp ứng xử khi người khác nói sai sự thật 33. Phương pháp giải quyết vấn đề 7: Do tu tập 34. Phương pháp giải quyết vấn đề 6: Do trừ diệt 35. Phương pháp giải quyết vấn đề 5: Do tránh né 36. Phương pháp giải quyết vấn đề 4: Do kham nhẫn 37. Phương pháp giải quyết vấn đề 3: Do thọ dụng 38. Phương pháp giải quyết vấn đề 2: Do phòng hộ 39. Phương pháp giải quyết vấn đề 1: Do tri kiến 40. Phương pháp giải quyết vấn đề 41. 7 phương pháp đoạn trừ khổ đau cốt lõi 42. Khi người khác nói sai sự thật về Phật ta nên làm gì?
Giải Quyết Vấn Đề

2 quả báo trong hiện tại

“– Chư Hiền Nigantha, có năm pháp này, ngay trong hiện tại có hai quả báo. Thế nào là năm? Tín, hỷ, tùy văn, thẩm định lý do (akaraparivitakka), kham nhẫn chấp thọ (tà) kiến. Này chư Hiền Nigantha, năm pháp này ngay trong hiện tại có hai quả báo. Ở đây, thế nào là lòng tin các Tôn giả Nigantha ấy đối với bậc Ðạo sư trong quá khứ? Thế nào là sự hoan hỷ, thế nào là sự tùy văn, thế nào là thẩm định lý do, thế nào là kham nhẫn chấp thọ (tà) kiến các vị ấy?”

Này các Tỷ-kheo, nói như vậy, Ta không thấy một câu trả lời hợp pháp nào giữa các vị Nigantha. Và lại nữa này các Tỷ-kheo, Ta nói với các vị Nigantha ấy như sau:

“– Chư Hiền Nigantha, các Ông nghĩ thế nào? Khi các Ông tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, khi ấy có phải các Ông thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ? Còn trong khi các Ông không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, khi ấy có phải các Ông không thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ?

“– Thưa Hiền giả Gotama, khi chúng tôi tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, khi ấy chúng tôi thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ. Còn trong khi chúng tôi không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, khi ấy chúng tôi không thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ.

“– Như vậy, này chư Hiền Nigantha, khi các Ông tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, khi ấy các Ông thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ. Còn trong khi các Ông không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, khi ấy các Ông không thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ. Sự tình là như vậy, thời thật là hợp lý khi các Tôn giả Nigantha trả lời: “Phàm cảm giác gì con người này lãnh thọ, lạc thọ, khổ thọ, hay bất khổ bất lạc thọ, tất cả đều do nhân các nghiệp quá khứ; với sự đốt cháy, đoạn diệt các nghiệp quá khứ, với sự không tạo các nghiệp mới, sẽ không có diễn tiến đến tương lai. Do không có diễn tiến đến tương lai, nghiệp được đoạn diệt; do nghiệp được đoạn diệt, khổ được đoạn diệt; do khổ đoạn diệt, cảm thọ được đoạn diệt; do cảm thọ được đoạn diệt, tất cả khổ sẽ được diệt tận”.

“Này chư Hiền Nigantha, nếu trong khi các Ông tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, khi ấy các cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ được tồn tại. Còn trong khi các Ông không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, khi ấy các cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ cũng được tồn tại. Sự tình là như vậy, thời thật là hợp lý khi các Tôn giả Nigantha trả lời: “Phàm cảm giác gì con người này lãnh thọ, lạc thọ, khổ thọ, hay bất khổ bất lạc thọ, tất cả đều do nhân các nghiệp quá khứ, với sự đốt cháy, đoạn diệt các nghiệp quá khứ… (như trên)… tất cả khổ được diệt tận”.

“Và vì rằng, chư Hiền Nigantha, trong khi các Ông tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, khi ấy các Ông lãnh thọ những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ thống khổ, còn trong khi các Ông không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, khi ấy các Ông không lãnh thọ những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ. Như vậy, thật chính các Ông trong khi lãnh thọ những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ, tự bị lừa dối bởi vô minh, vô trí, ngu muội, khi các Ông nói: “Phàm cảm giác gì con người này lãnh thọ, lạc thọ, khổ thọ, hay bất khổ bất lạc thọ, tất cả đều do nhân các nghiệp quá khứ; với sự đốt cháy, đoạn diệt các nghiệp quá khứ, với sự không tạo tác các nghiệp mới, sẽ không có diễn tiến đến tương lai. Do không có diễn tiến đến tương lai, nghiệp được đoạn diệt; do nghiệp được đoạn diệt, khổ được đoạn diệt; do khổ được đoạn diệt; cảm thọ được đoạn diệt; do cảm thọ được đoạn diệt, tất cả khổ sẽ được diệt tận”.

Xem chi tiết:

https://buocdauhocphat.com/kinh-trung-bo-tap-iii-101-kinh-devadaha-devadaha-sutta

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc