Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai hạng người được phước vô lượng. Thế nào là hai? Người khen ngợi điều đáng khen ngợi; người không khen ngợi điều không đáng khen ngợi. Đó là hai hạng người được phước vô lượng.
“Lại có hai hạng người chịu tội vô lượng. Thế nào là hai? Người mà điều đáng khen ngợi, trở lại phỉ báng; người mà điều không đáng khen ngợi, lại khen ngợi. Các Tỳ-kheo chớ học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
T 0593a09 聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0593a10園。
爾時,世尊告諸比丘:「有此二人獲福無 T 0593a11量。云何為二?所謂應稱譽者便歎譽之, T 0593a12不應稱者亦不稱歎之,是謂二人獲福無 T 0593a13量。復有二人受罪無量。何等為二?所謂可 T 0593a14稱歎反更誹謗,不應稱嘆者而更稱嘆。諸 T 0593a15比丘!莫作是學。」
爾時,諸比丘聞佛所說,歡 T 0593a16喜奉行。
T 0593a17
增壹阿含經卷第九
Thus have I heard. At one time the Buddha was staying in Śrāvastī…
Then the Exalted One said to the bhikṣus: ‘There are these two persons who acquire inestimable merit. Which two? He who admires and praises what is praiseworthy, and he who by no means admires what does not deserve [praise]. Furthermore, there are [these] two persons who acquire inestimable demerit. Which are the two? He who strongly opposes and denigrates what admittedly deserves admiration, and he who enthusiastically admires what is by no means admirable. O bhikṣus, do not imitate such behavior.’
Having heard the Buddha’s words, the bhikṣus were pleased and respectfully applied themselves to practice.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Có hai hạng người được phước vô lượng. Thế nào là hai? Người khen ngợi điều đáng khen ngợi; người không khen ngợi điều không đáng khen ngợi. Đó là hai hạng người được phước vô lượng.
“Lại có hai hạng người chịu tội vô lượng. Thế nào là hai? Người mà điều đáng khen ngợi, trở lại phỉ báng; người mà điều không đáng khen ngợi, lại khen ngợi. Các Tỳ-kheo chớ học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Thus have I heard. At one time the Buddha was staying in Śrāvastī…
Then the Exalted One said to the bhikṣus: ‘There are these two persons who acquire inestimable merit. Which two? He who admires and praises what is praiseworthy, and he who by no means admires what does not deserve [praise]. Furthermore, there are [these] two persons who acquire inestimable demerit. Which are the two? He who strongly opposes and denigrates what admittedly deserves admiration, and he who enthusiastically admires what is by no means admirable. O bhikṣus, do not imitate such behavior.’
Having heard the Buddha’s words, the bhikṣus were pleased and respectfully applied themselves to practice.