Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có một Thiên tử tướng mạo tuyệt vời, vào lúc cuối đêm, đến chỗ Phật, đảnh lễ chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên; từ thân tỏa ánh sáng chiếu khắp vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà. Thiên tử này bạch Phật:
“Thế Tôn, Tỳ-kheo, Tỳ-kheo vượt qua dòng xiết chăng?”
“Thiên tử! Đúng vậy.”
Thiên tử lại hỏi:
“Không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ, mà vượt qua dòng xiết chăng?”
Phật bảo:
“Thiên tử! Đúng vậy.”
Thiên tử lại hỏi:
“Không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ mà vượt qua dòng xiết, ý nghĩa ấy thế nào?”
Phật bảo:
“Này Thiên tử, Ta ôm chặt như vậy, như vậy, tiến thẳng như vậy, như vậy; không bị nước cuốn trôi. Không ôm chặt như vậy, như vậy, không tiến thẳng như vậy, như vậy, thì bị nước cuốn trôi. Thiên tử, như vậy gọi là không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ mà vượt qua dòng xiết.”
Khi ấy Thiên tử kia nói kệ:
Lâu thấy Bà-la-môn
Đã đạt Bát-niết-bàn;
Qua rồi mọi sợ hãi,
Vượt hẳn ái ân đời.
Thiên tử kia nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ đảnh lễ chân Phật, rồi biến mất.
T -juan48 T 0348b03T 0348b04
雜阿含經卷第四十八
T 0348b05T 0348b06宋天竺三藏求那跋陀羅譯
T 0348b07如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給T 0348b08孤獨園。
時,有一天子,容色絕妙,於後夜時來T 0348b09詣佛所,稽首佛足,退坐一面。身諸光明遍T 0348b10照祇樹給孤獨園。
時,彼天子白佛言:「世尊!比T 0348b11丘!比丘度駛流耶?」
佛言:「如是,天子!」
天子復T 0348b12問:「無所攀緣,亦無所住,度駛流耶?」
佛言:T 0348b13「如是,天子!」
天子復問:「無所攀緣,亦無所住T 0348b14而度駛流,其義云何?」
佛言:「天子!我如是如T 0348b15是抱,如是如是直進,則不為水之所漂。T 0348b16如是如是不抱。如是如是不直進,則為T 0348b17水所漂。如是,天子!名為無所攀緣,亦無所T 0348b18住而度駛流。」
時,彼天子復說偈言:
T 0348b19
「久見婆羅門, 逮得般涅槃,T 0348b20
一切怖已過, 永超世恩愛。」
T 0348b21時,彼天子聞佛所說,歡喜隨喜,稽首佛足,即T 0348b22沒不現。
T 0348b23 SC 1Thus have I heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that a god with a marvelous appearance visited the Buddha late at night. That god bowed at the Buddha’s feet and withdrew to sit to one side. The radiance of its body completely illuminated Anāthapiṇḍada’s Park and Jeta’s Grove.
SC 3That god then asked the Buddha, “Bhagavān! Monk, monk! Did you cross the flood?”
The Buddha said, “Yes, god.”
SC 4The god again asked, “Did you cross the flood without any support and no place to stand?”
The Buddha said, “Yes, god.”
SC 5The god again asked, “What do you mean, you crossed the flood without any support and no place to stand?”
SC 6 The Buddha said, “God, when I held on again and again or moved forward again and again, I wasn’t carried away by the water. When I didn’t hold on again and again and didn’t move forward again and again, I was carried away by the water. This, god, is called crossing the flood without any support and no place to stand.”
SC 7That god spoke again in verse:
“Long have I watched this priest
Who has won parinirvāṇa.
Having gone beyond all fear,
He has forever transcended love of the world.”
SC 8When that god heard what the Buddha taught, he rejoiced and was delighted. He bowed to the Buddha’s feet and disappeared.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có một Thiên tử tướng mạo tuyệt vời, vào lúc cuối đêm, đến chỗ Phật, đảnh lễ chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên; từ thân tỏa ánh sáng chiếu khắp vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà. Thiên tử này bạch Phật:
“Thế Tôn, Tỳ-kheo, Tỳ-kheo vượt qua dòng xiết chăng?”
“Thiên tử! Đúng vậy.”
Thiên tử lại hỏi:
“Không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ, mà vượt qua dòng xiết chăng?”
Phật bảo:
“Thiên tử! Đúng vậy.”
Thiên tử lại hỏi:
“Không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ mà vượt qua dòng xiết, ý nghĩa ấy thế nào?”
Phật bảo:
“Này Thiên tử, Ta ôm chặt như vậy, như vậy, tiến thẳng như vậy, như vậy; không bị nước cuốn trôi. Không ôm chặt như vậy, như vậy, không tiến thẳng như vậy, như vậy, thì bị nước cuốn trôi. Thiên tử, như vậy gọi là không chỗ vin duyên, cũng không chỗ trụ mà vượt qua dòng xiết.”
Khi ấy Thiên tử kia nói kệ:
Lâu thấy Bà-la-môn
Đã đạt Bát-niết-bàn;
Qua rồi mọi sợ hãi,
Vượt hẳn ái ân đời.
Thiên tử kia nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ đảnh lễ chân Phật, rồi biến mất.
SC 1Thus have I heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that a god with a marvelous appearance visited the Buddha late at night. That god bowed at the Buddha’s feet and withdrew to sit to one side. The radiance of its body completely illuminated Anāthapiṇḍada’s Park and Jeta’s Grove.
SC 3That god then asked the Buddha, “Bhagavān! Monk, monk! Did you cross the flood?”
The Buddha said, “Yes, god.”
SC 4The god again asked, “Did you cross the flood without any support and no place to stand?”
The Buddha said, “Yes, god.”
SC 5The god again asked, “What do you mean, you crossed the flood without any support and no place to stand?”
SC 6 The Buddha said, “God, when I held on again and again or moved forward again and again, I wasn’t carried away by the water. When I didn’t hold on again and again and didn’t move forward again and again, I was carried away by the water. This, god, is called crossing the flood without any support and no place to stand.”
SC 7That god spoke again in verse:
“Long have I watched this priest
Who has won parinirvāṇa.
Having gone beyond all fear,
He has forever transcended love of the world.”
SC 8When that god heard what the Buddha taught, he rejoiced and was delighted. He bowed to the Buddha’s feet and disappeared.