Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại Câu-tát-la, du hành trong nhân gian, đến vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Khi ấy có Bà-la-môn tên là Vi Nghĩa, nghe Sa-môn Cù-đàm từ Câu-tát-la du hành trong nhân gian đến vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ, tự nghĩ: “Ta sẽ đến chỗ Sa-môn Cù-đàm để nghe thuyết pháp và sẽ bẻ lại nghĩa.” Nghĩ như vậy rồi, liền đến tinh xá tìm chỗ Thế Tôn. Bấy giờ, Thế Tôn đang nói pháp cho vô lượng quyến thuộc đang vây quanh. Thế Tôn vừa thấy Bà-la-môn Vi Nghĩa đến, liền ngồi im lặng.
Bà-la-môn Vi Nghĩa bạch Phật:
“Bạch Cù-đàm, hãy thuyết pháp. Tôi mong muốn nghe.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Bà-la-môn Vi Nghĩa,
Chưa thể hiểu nghĩa sâu.
Lòng giận hờn, ganh tị,
Muốn cản trở pháp thuyết.
Điều phục tâm chống đối,
Những ý dục bất tín;
Dứt các bẩn chướng ngăn,
Mới hiểu lời thâm diệu.
Khi ấy, Bà-la-môn Vi Nghĩa tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’
Sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.
如是我聞:
一時,佛在拘薩羅人間T 0307c08遊行,至舍衛國祇樹給孤獨園。
時,有婆羅T 0307c09門名曰違義,聞沙門瞿曇從拘薩羅國人T 0307c10間遊行,至舍衛國祇樹給孤獨園。聞已,作是T 0307c11念:「我當往詣沙門瞿曇所,聞所說法,當反T 0307c12其義。」作是念已,往詣精舍,至世尊所。
爾時,T 0307c13世尊無量眷屬圍繞說法。世尊遙見違義婆T 0307c14羅門來,即默然住。
違義婆羅門白佛言:「瞿T 0307c15曇說法,樂欲聞之!」
爾時,世尊即說偈言:
T 0307c16
「違義婆羅門, 未能解深義,T 0307c17
內懷嫉恚心, 欲為法留難。T 0307c18
調伏違反心, 諸不信樂意,T 0307c19
息諸障礙垢, 則解深妙說。」
T 0307c20時,違義婆羅門作是念:「沙門瞿曇已知我心。」T 0307c21聞佛所說,歡喜隨喜,從座起而去。
T 0307c22 English translation not yet available.
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại Câu-tát-la, du hành trong nhân gian, đến vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Khi ấy có Bà-la-môn tên là Vi Nghĩa, nghe Sa-môn Cù-đàm từ Câu-tát-la du hành trong nhân gian đến vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ, tự nghĩ: “Ta sẽ đến chỗ Sa-môn Cù-đàm để nghe thuyết pháp và sẽ bẻ lại nghĩa.” Nghĩ như vậy rồi, liền đến tinh xá tìm chỗ Thế Tôn. Bấy giờ, Thế Tôn đang nói pháp cho vô lượng quyến thuộc đang vây quanh. Thế Tôn vừa thấy Bà-la-môn Vi Nghĩa đến, liền ngồi im lặng.
Bà-la-môn Vi Nghĩa bạch Phật:
“Bạch Cù-đàm, hãy thuyết pháp. Tôi mong muốn nghe.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Bà-la-môn Vi Nghĩa,
Chưa thể hiểu nghĩa sâu.
Lòng giận hờn, ganh tị,
Muốn cản trở pháp thuyết.
Điều phục tâm chống đối,
Những ý dục bất tín;
Dứt các bẩn chướng ngăn,
Mới hiểu lời thâm diệu.
Khi ấy, Bà-la-môn Vi Nghĩa tự nghĩ: ‘Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.’
Sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ, tùy hỷ từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.