BJT 3042Đấng Chiến Thắng tên Padumuttara, bậc thông suốt về tất cả các pháp, trong khi công bố về bốn Sự Thật, đã giúp cho nhiều người vượt qua.
BJT 3043Lúc bấy giờ, tôi là vị đạo sĩ tóc bện có sự khổ hạnh cao tột. Khi ấy tôi di chuyển ở hư không, (vừa đi) vừa phất phơ các y phục bằng vỏ cây.
BJT 3044Tôi không thể di chuyển ở phía trên của đức Phật tối thượng. Lúc ấy, tợ như con chim bị va vào tảng đá, tôi đã không đạt được sự di chuyển.
BJT 3045Sự hư hoại về oai nghi này chưa từng xảy ra cho tôi trước đây. Giống như người nổi trên mặt nước, tôi (thường) di chuyển ở không trung như vậy.
BJT 3046“Chắc là có người có bản chất cao thượng đang ngồi ở phía bên dưới. Hừ! Ta sẽ tìm hiểu việc này. Ít ra ta cũng có thể đạt được nguyên nhân.”
BJT 3047Trong khi từ không trung đáp xuống, tôi đã nghe tiếng nói của bậc Đạo Sư đang thuyết giảng về tính chất vô thường, khi ấy tôi đã học tập điều ấy.
BJT 3048Sau khi đã học tập sự suy tưởng về vô thường, tôi đã đi về khu ẩn cư của tôi. Sau khi sống đến hết tuổi thọ, tôi đã mệnh chung ở tại nơi ấy.
BJT 3049Khi đang ở vào thời điểm cuối cùng, tôi đã nhớ lại sự lắng nghe Giáo Pháp ấy. Do nghiệp ấy đã được thực hiện tốt đẹp, tôi đã đi đến cõi trời Đạo Lợi.
BJT 3050Tôi đã sướng vui ở thế giới chư Thiên ba mươi ngàn kiếp. Và tôi đã cai quản Thiên quốc năm mươi mốt lần.
BJT 3051Và tôi đã là đấng Chuyển Luân Vương bảy mươi mốt lần. Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm.
BJT 3052Sau khi ngồi xuống ở căn nhà của người cha, vị Sa-môn có giác quan đã được tu tập, trong khi giải thích về câu kệ ngôn, đã đề cập đến tính chất vô thường.
BJT 3053Trong khi luân hồi ở cõi này cõi khác, tôi có nhớ lại sự suy tưởng (về vô thường) ấy, (nhưng) tôi (đã) không thấu triệt điểm cốt yếu là Niết Bàn, vị thế Bất Tử.
BJT 3054“Quả vậy, các pháp hữu vi là vô thường, có pháp sanh và diệt, sau khi sanh lên chúng hoại diệt, sự tịnh lặng của chúng là an lạc.”
BJT 3055Sau khi lắng nghe câu kệ ngôn, tôi đã nhớ lại việc làm quá khứ. Sau khi ngồi ở ngay chỗ ngồi ấy, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 3056Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán. Sau khi nhận biết đức hạnh (của tôi), đức Phật, bậc Hữu Nhãn, đã cho tu lên bậc trên.
BJT 3057Trong khi chỉ là đứa bé trai, tôi đã hoàn tất việc cần làm. Hôm nay, còn có việc gì tôi cần phải làm ở Giáo Pháp của người con trai dòng Sakya?
BJT 3058Kể từ khi tôi đã thực hiện việc làm ấy trước đây một trăm ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; (điều này) là quả báu của việc lắng nghe Chánh Pháp.
BJT 3059Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Dhammasavaṇiyađã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
“Padumuttaro nāma jino,
sabbadhammāna pāragū;
Catusaccaṁ pakāsento,
santāresi bahuṁ janaṁ.
Ahaṁ tena samayena,
jaṭilo uggatāpano;
Dhunanto vākacīrāni,
gacchāmi ambare tadā.
Buddhaseṭṭhassa upari,
gantuṁ na visahāmahaṁ;
Pakkhīva selamāsajja,
gamanaṁ na labhāmahaṁ.
Na me idaṁ bhūtapubbaṁ,
iriyassa vikopanaṁ;
Dake yathā ummujjitvā,
evaṁ gacchāmi ambare.
Uḷārabhūto manujo,
heṭṭhāsīno bhavissati;
Handa menaṁ gavesissaṁ,
api atthaṁ labheyyahaṁ.
Orohanto antalikkhā,
saddamassosi satthuno;
Aniccataṁ kathentassa,
tamahaṁ uggahiṁ tadā.
Aniccasaññamuggayha,
agamāsiṁ mamassamaṁ;
Yāvatāyuṁ vasitvāna,
tattha kālaṅkato ahaṁ.
Carime vattamānamhi,
Taṁ dhammasavanaṁ sariṁ;
Tena kammena sukatena,
Tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Tiṁsakappasahassāni,
devaloke ramiṁ ahaṁ;
Ekapaññāsakkhattuñca,
devarajjamakārayiṁ.
Ekasattatikkhattuñca,
cakkavattī ahosahaṁ;
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ.
Pitugehe nisīditvā,
samaṇo bhāvitindriyo;
Gāthāya paridīpento,
aniccatamudāhari.
Anussarāmi taṁ saññaṁ,
saṁsaranto bhavābhave;
Na koṭiṁ paṭivijjhāmi,
nibbānaṁ accutaṁ padaṁ.
Aniccā vata saṅkhārā,
uppādavayadhammino;
Uppajjitvā nirujjhanti,
tesaṁ vūpasamo sukho.
Saha gāthaṁ suṇitvāna,
pubbakammaṁ anussariṁ;
Ekāsane nisīditvā,
arahattamapāpuṇiṁ.
Jātiyā sattavassohaṁ,
arahattamapāpuṇiṁ;
Upasampādayi buddho,
guṇamaññāya cakkhumā.
Dārakova ahaṁ santo,
karaṇīyaṁ samāpayiṁ;
Kiṁ me karaṇīyaṁ ajja,
sakyaputtassa sāsane.
Satasahassito kappe,
yaṁ kammamakariṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
saddhammasavane phalaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā dhammasavaniyo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Dhammasavaniyattherassāpadānaṁ navamaṁ.
Walt 3042 The Victor, Padumuttara,
was the Master of Everything.
While preaching the Four Noble Truths,
he ferried many folks across. Verse 1
Walt 3043 A matted-haired ascetic then,
I practiced fierce austerities.
Throwing off my clothes made of bark,
I traveled in the sky back then. Verse 2
Walt 3044 Then I was unable to fly
over him, the Best of Buddhas.
Like a bird hitting a mountain,
I did not get to journey on. Verse 3
Walt 3045 My movement had not formerly
been obstructed in such a way;
as though rising up from water,
I easily flew through the sky. Verse 4
Walt 3046 “A lofty human being must
be sitting underneath me now.
It’s good for me to search for him;
I might obtain something worthwhile.” Verse 5
Walt 3047 Then descending from the sky, I
heard the sound of the Teacher,
who was preaching impermanence;
I learned that lesson at that time. Verse 6
Walt 3048 Learning to see impermanence
I went back to my hermitage.
Dwelling there the rest of my life,
I passed away right on the spot. Verse 7
Walt 3049 In my subsequent existence,
I recalled hearing that Teaching.
Due to that karma done very well,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 8
Walt 3050 For thirty thousand aeons I
delighted in the world of gods.
And I exercised divine rule,
one more than fifty different times. Verse 9
Walt 3051 And seventy-one different times
I was a wheel-turning monarch.
There was also much local rule,
innumerable by counting. Verse 10
Walt 3052 Then seated in my father’s house,
a monk with senses well-controlled,
illustrating the truth in verse,
spoke of things as impermanent. Verse 11
Walt 3053 Remembering that perception,
transmigrating from birth to birth,
I still did not perceive the end,
nirvana, everlasting state. Verse 12
Walt 3054 “In flux indeed is all that is;
things come to be and then decay.
They arise and then they dissolve;
their cessation is happiness.” Verse 13
Walt 3055 After hearing him say that verse,
I recalled my past perception.
Seated in a single sitting,
I achieved the arahant-state. Verse 14
Walt 3056 Being only seven years old,
I attained my arahantship.
Recognizing my virtue the
Buddha, Eyeful One ordained me. Verse 15
Walt 3057 Even though I was a mere boy,
I finished what needs to be done.
Today what do I need to do
in the Śākyan’s dispensation? Verse 16
Walt 3058 In the hundred thousand aeons
since I did that good karma then,
I’ve come to know no bad rebirth:
the fruit in hearing the Teaching. Verse 17
Walt 3059 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 18
Thus indeed Venerable Dhammasavaniya Thera spoke these verses.
The legend of Dhammasavaniya Thera is finished.