Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Người ngu có hai tướng để nhận diện mạo. Những gì là hai? Ở đây, với người ngu những việc không thể làm xong mà vẫn làm, những việc làm sắp xong thì chán bỏ. Này các Tỳ-kheo, đó gọi là người ngu có hai thứ tướng mạo.
“Lại nữa, Tỳ-kheo, người trí có hai tướng để nhận diện mạo. Những gì là hai? Ở đây, với người trí những việc không thể làm xong được thì không làm, những việc làm sắp xong, cũng không chán bỏ.
“Cho nên, này các Tỷ-kheo, hãy gạt bỏ hai tướng của người ngu; hãy nương hai tướng của người trí mà tu hành. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0577c04園。
爾時,世尊告諸比丘:「愚者有此二相像 T 0577c05貌。云何為二?於是,愚者所不能辦者而 T 0577c06辦之,垂辦之事厭而捨之。是謂,諸比丘!愚 T 0577c07者有此二相像貌。復次,比丘!智者有二相 T 0577c08像貌。云何為二?於是,智者所不能 辦 事亦 T 0577c09不成辦,垂辦之事亦不厭捨。是故,諸比丘! T 0577c10愚者二相像貌當捨離之,當念修行智者 T 0577c11二相。如是,諸比丘!當作是學。」
爾時,諸比丘 T 0577c12聞佛所說,歡喜奉行。
T 0577c13 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “A fool has these two signs and appearances. What are the two? Here, a fool who is incapable of accomplishing something still undertakes it, or they grow tired and abandon something they’re close to accomplishing. These, monks, are said to be two signs and appearances of a fool.
SC 3“Furthermore, monks, a wise person has two signs and appearances. What are the two? Here, a wise person doesn’t undertake something that they can’t accomplish, and they don’t abandon something that they’re close to accomplishing …
SC 4“Therefore, monks, these two signs and appearances of a fool should be abandoned, and you should remember and cultivate these two signs and appearances of a wise person. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Người ngu có hai tướng để nhận diện mạo. Những gì là hai? Ở đây, với người ngu những việc không thể làm xong mà vẫn làm, những việc làm sắp xong thì chán bỏ. Này các Tỳ-kheo, đó gọi là người ngu có hai thứ tướng mạo.
“Lại nữa, Tỳ-kheo, người trí có hai tướng để nhận diện mạo. Những gì là hai? Ở đây, với người trí những việc không thể làm xong được thì không làm, những việc làm sắp xong, cũng không chán bỏ.
“Cho nên, này các Tỷ-kheo, hãy gạt bỏ hai tướng của người ngu; hãy nương hai tướng của người trí mà tu hành. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “A fool has these two signs and appearances. What are the two? Here, a fool who is incapable of accomplishing something still undertakes it, or they grow tired and abandon something they’re close to accomplishing. These, monks, are said to be two signs and appearances of a fool.
SC 3“Furthermore, monks, a wise person has two signs and appearances. What are the two? Here, a wise person doesn’t undertake something that they can’t accomplish, and they don’t abandon something that they’re close to accomplishing …
SC 4“Therefore, monks, these two signs and appearances of a fool should be abandoned, and you should remember and cultivate these two signs and appearances of a wise person. Thus, monks, you should train yourselves.”
SC 5When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.