BJT 784Trong khi tôi đang dọn dẹp cái hang ở khu rừng tại ngọn núi cao nhất, đức Thế Tôn tên Siddhattha đã đi đến gặp tôi.
BJT 785Sau khi nhìn thấy đức Phật đã đi lại gần, tôi đã trải ra tấm thảm và đã dâng cúng chỗ ngồi làm bằng bông hoa đến bậc Trưởng Thượng của thế gian như thế ấy.
BJT 786Sau khi ngồi xuống ở chỗ ngồi làm bằng bông hoa, và sau khi biết được cảnh giới tái sanh của tôi, bậc Lãnh Đạo Thế Gian Siddhattha đã thốt lên về tính chất vô thường rằng:
BJT 787“Quả vậy, các pháp hữu vi là vô thường, có pháp sanh và diệt, sau khi sanh lên chúng hoại diệt, sự tịnh lặng của chúng là an lạc.”
BJT 788Sau khi nói điều ấy, đấng Toàn Tri, bậc Trưởng Thượng của thế gian, đấng Nhân Ngưu, bậc Trí Tuệ đã bay lên không trung như là chim thiên nga chúa ở trên bầu trời.
BJT 789Sau khi từ bỏ tà kiến của mình, tôi đã tu tập tưởng về vô thường. Sau khi tu tập một ngày, tôi đã mệnh chung ở tại nơi ấy.
BJT 790Được thúc đẩy bởi nhân tố trong sạch, tôi đã thọ hưởng hai sự thành tựu (trời và người). Khi đạt đến cuộc sống cuối cùng, tôi đã sanh vào dòng dõi hạ liệt.
BJT 791Sau khi lìa khỏi gia đình, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Vào lúc bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán.
BJT 792Có sự ra sức tinh tấn, có tính khẳng quyết, khéo được định tĩnh trong các giới, sau khi làm vui lòng bậc Long Tượng vĩ đại, tôi đã đạt được sự tu lên bậc trên.
BJT 793Kể từ khi tôi đã thực hiện việc làm trước đây chín mươi bốn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc dâng cúng bông hoa.
BJT 794Kể từ khi tôi đã tu tập tưởng (về vô thường) trước đây chín mươi bốn kiếp, tôi đã đạt được sự đoạn tận các lậu hoặc trong khi đang tu tập tưởng (về vô thường) ấy.
BJT 795Bốn (tuệ) phân tích, ―(như trên)― tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Sopāka đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Sopāka là phần thứ chín.
“Pabbhāraṁ sodhayantassa,
vipine pabbatuttame;
Siddhattho nāma bhagavā,
āgacchi mama santikaṁ.
Buddhaṁ upagataṁ disvā,
lokajeṭṭhassa tādino;
Santharaṁ paññapetvāna,
pupphāsanamadāsahaṁ.
Pupphāsane nisīditvā,
siddhattho lokanāyako;
Mamañca gatimaññāya,
aniccatamudāhari.
‘Aniccā vata saṅkhārā,
uppādavayadhammino;
Uppajjitvā nirujjhanti,
tesaṁ vūpasamo sukho’.
Idaṁ vatvāna sabbaññū,
lokajeṭṭho narāsabho;
Nabhaṁ abbhuggami vīro,
haṁsarājāva ambare.
Sakaṁ diṭṭhiṁ jahitvāna,
bhāvayāniccasaññahaṁ;
Ekāhaṁ bhāvayitvāna,
tattha kālaṁ kato ahaṁ.
Dve sampattī anubhotvā,
sukkamūlena codito;
Pacchime bhave sampatte,
sapākayonupāgamiṁ.
Agārā abhinikkhamma,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Jātiyā sattavassohaṁ,
arahattamapāpuṇiṁ.
Āraddhavīriyo pahitatto,
Sīlesu susamāhito;
Tosetvāna mahānāgaṁ,
Alatthaṁ upasampadaṁ.
Catunnavutito kappe,
yaṁ kammamakariṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
pupphadānassidaṁ phalaṁ.
Catunnavutito kappe,
yaṁ saññaṁ bhāvayiṁ tadā;
Taṁ saññaṁ bhāvayantassa,
patto me āsavakkhayo.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā sopāko thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Sopākattherassāpadānaṁ navamaṁ.
Walt 784 The Blessed One named Siddhattha
came into my presence one time
when I was cleaning a retreat
on a most fine, superb mountain. Verse 1
Walt 785 Seeing the Buddha who’d arrived
I spread out a woven grass mat
for the World’s Best, the Neutral One,
and gave to him that floral seat. Verse 2
Walt 786 Sitting on that seat of flowers
Siddhattha the World-Leader
discerning my situation
then spoke about impermanence. Verse 3
Walt 787 “In flux indeed is all that is;
things that arise and then decline
are being born and then dying;
happy is the relief from them.” Verse 4
Walt 788 Saying this the Omniscient One,
the World’s Best One, the Bull of Men,
the Hero flew into the sky
just like a swan-king in the air. Verse 5
Walt 789 Abandoning my own dogma
I then perceived impermanence.
Meditating for just one day,
right then and there I passed away. Verse 6
Walt 790 Incited by my wholesome roots
I then enjoyed the two-fold bliss.
When my last rebirth was attained
I was born among dog-cookers.Verse 7
Walt 791 After I set out from the house
I went forth into homelessness.
Dread-locked ascetic seven years,
I attained my arahantship. Verse 8
Walt 792 Energetic, self-abandoned,
careful about the moral rules,
having pleased the Great Elephant
I got higher ordination. Verse 9
Walt 793 In the ninety-four aeons since
I did that good karma back then
I’ve come to know no bad rebirth;
that’s the fruit of a flower-gift. (10
Walt 794 In the ninety-fourth aeon since
I obtained that perception then,
meditating upon that sense
my defilements were all destroyed. Verse 11
Walt 795 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 12
Thus indeed Venerable Sopāka Thera spoke these verses.
The legend of Venerable Sopāka Thera is finished.