BJT 1116Đấng Lãnh Đạo Thế Gian ấy được tháp tùng bởi một ngàn bậc Vô Lậu. Gắn bó với sự độc cư, Ngài ra đi (một mình) để thiền tịnh.
BJT 1117Là vị trang phục bằng da dê mang theo ba gậy chống (để máng vật dụng), tôi đã nhìn thấy đấng Lãnh Đạo Thế Gian được vây quanh bởi Hội Chúng tỳ khưu.
BJT 1118Tôi đã đắp tấm da dê ở một bên vai rồi đã chắp tay lên ở đầu. Sau khi đảnh lễ bậc Toàn Giác, tôi đã ngợi ca đấng Lãnh Đạo Thế Gian rằng:
BJT 1119“Giống như các loài sanh ra trong quả trứng, các loài (sanh ra) ở nơi ẩm thấp, các loài có sự hóa sanh, các loài sanh ra từ nước, tất cả các loài có cánh như các con quạ, v.v… luôn luôn có sự di chuyển ở không trung.
BJT 1120Bất cứ hạng nào có mạng sống và sự hiện hữu dầu là hữu tưởng hoặc vô tưởng, tất cả các hạng ấy đều được bao gồm ở trong trí tuệ của Ngài.
BJT 1121Và các hương thơm nào thuộc núi non ở ngọn núi Hi-mã-lạp tối thượng, tất cả các hương thơm ấy cũng không sánh bằng một phần giới (hương) của Ngài.
BJT 1122Thế giới này luôn cả chư Thiên là bị lao vào sự tăm tối của si mê. Và trí tuệ của Ngài trong lúc chiếu sáng đã hủy diệt các sự tăm tối.
BJT 1123Giống như khi mặt trời đã lặn, các chúng sanh đi đến sự tối tăm; tương tợ như vậy khi đức Phật không xuất hiện, thế gian đi đến sự si mê.
BJT 1124Bạch đức Phật tối thượng, giống như mặt trời đang mọc lên luôn luôn làm tiêu tan bóng tối, tương tợ y như thế Ngài luôn luôn tiêu diệt sự si mê.
BJT 1125Có tính khẳng quyết về sự nỗ lực, Ngài là đức Phật ở thế gian luôn cả chư Thiên. Do đã được hài lòng với việc làm của Ngài, Ngài đã làm cho nhiều chúng sanh được hoan hỷ.”
BJT 1126Sau khi tùy hỷ với toàn bộ sự việc ấy, bậc Đại Hiền Trí Padumuttara đấng Trí Tuệ đã bay lên không trung, tợ như loài thiên nga chúa ở trên bầu trời.
BJT 1127Sau khi đã bay lên, bậc Toàn Giác, vị Đại Ẩn Sĩ Padumuttara, đấng Đạo Sư, đứng trên không trung đã nói lên những lời kệ này:
BJT 1128“Người nào ca ngợi trí tuệ này bằng cách liên hệ với các ví dụ so sánh, Ta sẽ tán dương người ấy. Các người hãy lắng nghe Ta nói.
BJT 1129Người ấy sẽ trở thành vị Thiên Vương mười tám lần, và sẽ ngự trị quốc độ thuộc đất liền ở trái đất ba trăm lần.
BJT 1130Và (người ấy) sẽ trở thành đấng Chuyển Luân Vương hai mươi lăm lần. Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm.
BJT 1131Vào một trăm ngàn kiếp (về sau này), bậc Đạo Sư tên Gotama, xuất thân gia tộc Okkāka, sẽ xuất hiện ở thế gian.
BJT 1132Được thúc đẩy bởi nhân tố trong sạch, sau khi mệnh chung từ chính cõi trời Đẩu Suất, (người ấy) sẽ có tên là Upāli dầu là hạ tiện về dòng dõi.
BJT 1133Và về sau, người ấy sẽ xuất gia và sẽ từ bỏ điều ác. Sau khi biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc, (người ấy) sẽ Niết Bàn không còn lậu hoặc.
BJT 1134Được hoan hỷ, đức Phật Gotama, người con trai dòng Sakya có danh vọng lớn lao ấy, sẽ thiết lập vị đã được hiểu biết về Luật ấy vào vị thế tối thắng.”
BJT 1135Do đức tin, tôi đã xuất gia, có phận sự đã được làm xong, không còn lậu hoặc. Sau khi biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc, tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 1136Và đức Thế Tôn đã thương tưởng đến tôi. Tôi có sự tự tin về Luật. Được hài lòng với nghiệp của chính mình, tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 1137Được thu thúc trong giới bổn Pātimokkha và ở năm giác quan, tôi nắm giữ toàn bộ tất cả về Luật là nguồn phát sanh lên châu báu.
BJT 1138Và bậc Đạo Sư đấng Vô Thượng ở thế gian đã biết được đức hạnh của tôi. Sau khi ngồi xuống ở Hội Chúng tỳ khưu, Ngài đã thiết lập tôi vào vị thế tối thắng.
BJT 1139Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Upāli đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Bhāgineyya-Upāli là phần thứ nhất.
“Khīṇāsavasahassehi,
parivuto lokanāyako;
Vivekamanuyutto so,
gacchate paṭisallituṁ.
Ajinena nivatthohaṁ,
tidaṇḍaparidhārako;
Bhikkhusaṅghaparibyūḷhaṁ,
addasaṁ lokanāyakaṁ.
Ekaṁsaṁ ajinaṁ katvā,
sire katvāna añjaliṁ;
Sambuddhaṁ abhivādetvā,
santhaviṁ lokanāyakaṁ.
Yathāṇḍajā ca saṁsedā,
opapātī jalābujā;
Kākādipakkhino sabbe,
antalikkhacarā sadā.
‘Ye keci pāṇabhūtatthi,
saññino vā asaññino;
Sabbe te tava ñāṇamhi,
anto honti samogadhā.
Gandhā ca pabbateyyā ye,
himavantanaguttame;
Sabbe te tava sīlamhi,
kalāyapi na yujjare.
Mohandhakārapakkhando,
ayaṁ loko sadevako;
Tava ñāṇamhi jotante,
andhakārā vidhaṁsitā.
Yathā atthaṅgate sūriye,
honti sattā tamogatā;
Evaṁ buddhe anuppanne,
hoti loko tamogato.
Yathodayanto ādicco,
vinodeti tamaṁ sadā;
Tatheva tvaṁ buddhaseṭṭha,
viddhaṁsesi tamaṁ sadā.
Padhānapahitattosi,
buddho loke sadevake;
Tava kammābhiraddhena,
tosesi janataṁ bahuṁ’.
Taṁ sabbaṁ anumoditvā,
padumuttaro mahāmuni;
Nabhaṁ abbhuggamī dhīro,
haṁsarājāva ambare.
Abbhuggantvāna sambuddho,
mahesi padumuttaro;
Antalikkhe ṭhito satthā,
imā gāthā abhāsatha.
Yenidaṁ thavitaṁ ñāṇaṁ,
opammehi samāyutaṁ;
Tamahaṁ kittayissāmi,
suṇātha mama bhāsato.
‘Aṭṭhārasañca khattuṁ so,
devarājā bhavissati;
Pathabyā rajjaṁ tisataṁ,
vasudhaṁ āvasissati.
Pañcavīsatikkhattuñca,
cakkavattī bhavissati;
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ.
Kappasatasahassamhi,
okkākakulasambhavo;
Gotamo nāma gottena,
satthā loke bhavissati.
Tusitā hi cavitvāna,
sukkamūlena codito;
Hīnova jātiyā santo,
upāli nāma hessati.
So pacchā pabbajitvāna,
virājetvāna pāpakaṁ;
Sabbāsave pariññāya,
nibbāyissatināsavo.
Tuṭṭho ca gotamo buddho,
sakyaputto mahāyaso;
Vinayādhigataṁ tassa,
etadagge ṭhapessati’.
Saddhāyāhaṁ pabbajito,
katakicco anāsavo;
Sabbāsave pariññāya,
viharāmi anāsavo.
Bhagavā cānukampī maṁ,
vinayehaṁ visārado;
Sakakammābhiraddho ca,
viharāmi anāsavo.
Saṁvuto pātimokkhamhi,
indriyesu ca pañcasu;
Dhāremi vinayaṁ sabbaṁ,
kevalaṁ ratanākaraṁ.
Mamañca guṇamaññāya,
satthā loke anuttaro;
Bhikkhusaṅghe nisīditvā,
etadagge ṭhapesi maṁ.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā upāli thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Bhāgineyyupālittherassāpadānaṁ paṭhamaṁ.
Walt 1116 The World’s Great Lord, surrounded by
a thousand arahants undefiled,
being one bound to solitude
went off into seclusion then. Verse 1
Walt 1117 I was dressed in deer-leather clothes,
carrying a triple rod there.
Then I saw the Chief of the World
encompassed by the Assembly. Verse 2
Walt 1118 Placing deer-hide on one shoulder,
hands pressed together on my head,
having worshipped the Sambuddha,
I praised the World-Leader kindly: Verse 3
Walt 1119 “Just as all birds, crows and so on,
hatched from eggs or born out of sweat,
born in wombs or viviparous,
always travel across the sky; Verse 4
Walt 1120 Whatever creatures may exist,
those with and without consciousness,
are all of them included in
the great knowledge that you possess. Verse 5
Walt 1121 Whatever mountain scents there are
in the supreme Himalaya
they all can’t match even a bit
the scent of your morality. Verse 6
Walt 1122 This world together with its gods
is grasped by the darkness-makers.
When your knowledge is shining forth
the darkness-makers are destroyed. Verse 7
Walt 1123 Just as creatures are in the dark
when the sun has set for the day,
this world’s enshrouded in darkness
when a Buddha has not appeared. Verse 8
Walt 1124 Just as the sun when it rises
drives away darkness every day,
so too do you, O Best Buddha,
destroy the darkness every day. Verse 9
Walt 1125 You are one bent on exertion,
Buddha in the world with its gods.
Through their delight in your karma
you satisfy many people.” Verse 10
Walt 1126 Then giving thanks for all of that,
the Great Sage Padumuttara,
the Hero, flew into the sky
just like a swan-king in the air. Verse 11
Walt 1127 Having flown off, the Sambuddha,
the Great Sage Padumuttara,
the Teacher, standing in the sky,
spoke these verses about me then: Verse 12
Walt 1128 “I shall relate details of him
who has made this praise of knowledge,
combined with good analogies;
all of you listen to my words: Verse 13
Walt 1129 Eighteen different times he will be
the king over all of the gods.
He will reside upon the earth
and have three hundred earthly reigns. Verse 14
Walt 1130 Full five hundred times he will reign,
a king who turns the wheel of law,
and he will have much local rule
innumerable by counting. Verse 15
Walt 1131 In one hundred thousand aeons,
arising in Okkāka’s clan,
the one whose name is Gotama
will be the Teacher in the world. Verse 16
Walt 1132 Having fallen from Tusitā,
incited by his wholesome roots,
a low ascetic with dreadlocks,
he will be known as Upāli. Verse 17
Walt 1133 And afterwards, having gone forth,
driving away every evil,
knowing well all the defilements,
he’ll reach nirvana, undefiled. Verse 18
Walt 1134 And the Śākyas’ Son, Greatly Famed,
the Buddha known as Gotama,
pleased by his Vinaya knowledge
will place him in that foremost place.” Verse 19
Walt 1135 I, after going forth with faith,
did my duty, am undefiled.
Knowing well all the defilements,
without defilements I now live. Verse 20
Walt 1136 The Blessed One did pity me;
I am skilled in the Vinaya.
Delighted by my own karma
I’m living without defilements. Verse 21
Walt 1137 Self-controlled in monastic rules
and in the five organs of sense,
I carry all the Vinaya
entirely, that gemstone-mine. Verse 22
Walt 1138 And then, discerning my virtue,
the Teacher, the Best in the World,
seated in the monks’ Assembly,
did place me in that foremost place. Verse 23
Walt 1139 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 24
Thus indeed Venerable Upāli Thera spoke these verses.
The legend of Upāli Thera is finished.