Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi quán đàn-việt thí chủ như thế nào?”
Lúc ấy, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn:
“Thế Tôn là chủ các pháp. Nguyện xin Thế Tôn nói nghĩa này cho các Tỳ-kheo. Sau khi nghe, chúng con sẽ thọ trì.”
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, hãy suy nghĩ kỹ, Ta sẽ phân biệt nghĩa này cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch:
“Kính vâng, bạch Thế Tôn.”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời Phật dạy. Thế Tôn bảo:
“Đàn-việt thí chủ đối với các ngươi cung kính như là con hiếu thuận mẹ cha, nuôi dưỡng, hầu hạ, khiến cho năm uẩn được tăng ích, để ở nơi cõi Diêm-phù-lợi mà hiện các thứ nghĩa. Quán đàn-việt thí chủ là người hay thành tựu giới, văn, tam-muội, trí tuệ; làm nhiều lợi ích cho các Tỳ kheo, ở trong Tam bảo không có điều gì quái ngại.
“Thí chủ là người hay cho các ngươi áo chăn, ẩm thực, khăn trải giường chõng, thuốc thang cho bệnh tật. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy có tâm từ đối với đàn-việt. Ân nhỏ thường không quên, huống chi ân lớn. Hằng đem tâm từ mà nói cho đàn-việt kia về hành vi thanh tịnh của thân, khẩu, ý, không thể tính đếm, không thể hạn lượng. Hãy với thân hành từ, khẩu hành từ, ý hành từ, khiến cho vật sở thí của đàn-việt kia trọn không bị phế bỏ, được quả lớn, thành tựu phước hựu lớn, có danh xưng lớn, truyền khắp thế gian, pháp vị cam lồ. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Thí, để thành của lớn,
Sở nguyện cũng thành tựu.
Vua cùng các đạo tặc,
Không thể đoạt vật này.
Thí, để được vương vị,
Nối tiếp ngôi chuyển luân;
Thành bảy báu đầy đủ,
Đạt được nhờ bố thí.
Bố thí, thành thân trời,
Đầu đội mũ đa bảo;
Cùng kỹ nữ dạo chơi,
Báo này nhờ bố thí.
Thí, được Thiên-đế Thích,
Vua trời oai lực thạnh;
Nghìn mắt thân trang nghiêm,
Báo này nhờ bố thí.
Bố thí thành Phật đạo,
Đủ ba mươi hai tướng;
Chuyển pháp luân vô thượng,
Báo này cũng nhờ thí.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
聞如是:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤獨 T 0564a19園。
爾時,世尊告諸比丘:「當云何觀檀越施 T 0564a20主?」
爾時,諸比丘白世尊曰:「世尊是諸法之 T 0564a21王,唯願世尊與諸比丘而說此義,聞已盡 T 0564a22當奉持。」
爾時,世尊告諸比丘:「諦聽!諦聽!善 T 0564a23思念之,我當與汝分別其義。」
對曰:「如是。世 T 0564a24尊!」爾時,諸比丘從佛受教。
世尊告曰:「檀越施 T 0564a25主當恭敬,如子孝順父母,養之、侍之,長益 T 0564a26五陰,於閻浮利地現種種義。觀檀越主 T 0564a27能成人戒、聞、三昧、智慧。諸比丘多所饒益, T 0564a28於三寶中無所罣礙,能施卿等衣被、飲食、 T 0564a29床榻、臥具、病瘦醫藥。是故,諸比丘!當有慈 T 0564b01心於檀越所,小恩常不忘,況復大者!恒 T 0564b02以慈心向彼檀越,說身、口、意清淨之行,不 T 0564b03可稱量,亦無有限。身行慈,口行慈,意行 T 0564b04慈,使彼檀越所施之物,終不唐捐,獲其大 T 0564b05果,成大福祐,有大名稱,流聞世間,甘露法 T 0564b06味。如是,諸比丘!當作是學。」
爾時,世尊便說 T 0564b07偈曰:
T 0564b08
「施以成大財, 所願亦成就; T 0564b09
王及諸賊盜, 不能侵彼物。 T 0564b10
施以得王位, 紹繼轉輪處; T 0564b11
七寶具足成, 本施之所致。 T 0564b12
布施成天身, 首著雜寶冠; T 0564b13
與諸妓女遊, 本施之果報。 T 0564b14
施得天帝釋, 天王威力盛; T 0564b15
千眼莊嚴形, 本施之果報。 T 0564b16
布施成佛道, 三十二相具; T 0564b17
轉無上法輪, 本施之果報。」
T 0564b18爾時,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0564b19 SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “How should one investigate donors and almsgivers?”
The monks said to the Bhagavān, “The Bhagavān is the king of teachings! Please, Bhagavān, teach the monks about the meaning of this. Once we’ve heard it, the monks will approve of it.”
SC 3The Bhagavān then told the monks, “Listen closely! Listen closely, and consider it well. I will discern the meaning of this for you.”
They replied, “Yes, Bhagavān!” The monks then accepted the teaching from the Bhagavān.
SC 4The Bhagavān told them, “A donor or almsgiver should be respectful like a devoted son who supports and helps his parents. Increasing the five aggregates, he manifests various aims in this land of Jambudvīpa. Examine a donor’s ability to achieve human precepts, learning, samādhi, and wisdom. Monks, many are the benefits of the Three Jewels when they have no obstructions for those who can give you clothing, meals, furnishings, lodging, and medicine for illnesses.
SC 5“Therefore, monks, one should have kind thoughts towards a donor. Never forget small favors, not to mention the large ones. Always be kind to those donors and teach them pure conduct in body, speech, and thought, which cannot be estimated or delimited. Kindness in physical action, kindness in verbal action, and kindness in mental action ensures that the gifts that donors give will never be fruitless. They will obtain great fruit, achieve great fortune, and possess great fame that’s heard throughout the world and that has the Dharma flavor of sweet dew. Thus, you monks should train yourselves.”
SC 6The Bhagavān then spoke in verse:
“Generosity achieves great riches,
And it accomplishes one’s wishes, too.
Neither the king nor bandits
Can take that away from you.
Generosity gains the royal status
In a line of noble wheel-turning kings.
Being replete with the seven treasures
Is the result of past generosity.
Generosity achieves a god’s body,
Wearing a crown of various jewels
And roaming with a harem of women.
That’s a reward of past generosity.
A donor becomes Śakra the Lord of Gods.
That god king’s authority is abundant,
And he’s adorned with a thousand eyes.
That’s a reward of past generosity.
Generosity achieves the Buddha’s path.
Endowed with the thirty-two signs,
They turn the unsurpassed Dharma wheel.
That’s a reward of past generosity.”
SC 7When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.
Tôi nghe như vầy:
Một thời đức Phật trú tại vườn Cấp Cô Độc, rừng cây Kỳ-đà, tại nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các ngươi quán đàn-việt thí chủ như thế nào?”
Lúc ấy, các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn:
“Thế Tôn là chủ các pháp. Nguyện xin Thế Tôn nói nghĩa này cho các Tỳ-kheo. Sau khi nghe, chúng con sẽ thọ trì.”
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Hãy lắng nghe, lắng nghe, hãy suy nghĩ kỹ, Ta sẽ phân biệt nghĩa này cho các ngươi.”
Các Tỳ-kheo bạch:
“Kính vâng, bạch Thế Tôn.”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời Phật dạy. Thế Tôn bảo:
“Đàn-việt thí chủ đối với các ngươi cung kính như là con hiếu thuận mẹ cha, nuôi dưỡng, hầu hạ, khiến cho năm uẩn được tăng ích, để ở nơi cõi Diêm-phù-lợi mà hiện các thứ nghĩa. Quán đàn-việt thí chủ là người hay thành tựu giới, văn, tam-muội, trí tuệ; làm nhiều lợi ích cho các Tỳ kheo, ở trong Tam bảo không có điều gì quái ngại.
“Thí chủ là người hay cho các ngươi áo chăn, ẩm thực, khăn trải giường chõng, thuốc thang cho bệnh tật. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy có tâm từ đối với đàn-việt. Ân nhỏ thường không quên, huống chi ân lớn. Hằng đem tâm từ mà nói cho đàn-việt kia về hành vi thanh tịnh của thân, khẩu, ý, không thể tính đếm, không thể hạn lượng. Hãy với thân hành từ, khẩu hành từ, ý hành từ, khiến cho vật sở thí của đàn-việt kia trọn không bị phế bỏ, được quả lớn, thành tựu phước hựu lớn, có danh xưng lớn, truyền khắp thế gian, pháp vị cam lồ. Như vậy, này các Tỳ-kheo, hãy học điều này.”
Bấy giờ, Thế Tôn liền nói kệ:
Thí, để thành của lớn,
Sở nguyện cũng thành tựu.
Vua cùng các đạo tặc,
Không thể đoạt vật này.
Thí, để được vương vị,
Nối tiếp ngôi chuyển luân;
Thành bảy báu đầy đủ,
Đạt được nhờ bố thí.
Bố thí, thành thân trời,
Đầu đội mũ đa bảo;
Cùng kỹ nữ dạo chơi,
Báo này nhờ bố thí.
Thí, được Thiên-đế Thích,
Vua trời oai lực thạnh;
Nghìn mắt thân trang nghiêm,
Báo này nhờ bố thí.
Bố thí thành Phật đạo,
Đủ ba mươi hai tướng;
Chuyển pháp luân vô thượng,
Báo này cũng nhờ thí.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
SC 1Thus I have heard: One time, the Buddha was staying at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove of Śrāvastī.
SC 2It was then that the Bhagavān addressed the monks, “How should one investigate donors and almsgivers?”
The monks said to the Bhagavān, “The Bhagavān is the king of teachings! Please, Bhagavān, teach the monks about the meaning of this. Once we’ve heard it, the monks will approve of it.”
SC 3The Bhagavān then told the monks, “Listen closely! Listen closely, and consider it well. I will discern the meaning of this for you.”
They replied, “Yes, Bhagavān!” The monks then accepted the teaching from the Bhagavān.
SC 4The Bhagavān told them, “A donor or almsgiver should be respectful like a devoted son who supports and helps his parents. Increasing the five aggregates, he manifests various aims in this land of Jambudvīpa. Examine a donor’s ability to achieve human precepts, learning, samādhi, and wisdom. Monks, many are the benefits of the Three Jewels when they have no obstructions for those who can give you clothing, meals, furnishings, lodging, and medicine for illnesses.
SC 5“Therefore, monks, one should have kind thoughts towards a donor. Never forget small favors, not to mention the large ones. Always be kind to those donors and teach them pure conduct in body, speech, and thought, which cannot be estimated or delimited. Kindness in physical action, kindness in verbal action, and kindness in mental action ensures that the gifts that donors give will never be fruitless. They will obtain great fruit, achieve great fortune, and possess great fame that’s heard throughout the world and that has the Dharma flavor of sweet dew. Thus, you monks should train yourselves.”
SC 6The Bhagavān then spoke in verse:
“Generosity achieves great riches,
And it accomplishes one’s wishes, too.
Neither the king nor bandits
Can take that away from you.
Generosity gains the royal status
In a line of noble wheel-turning kings.
Being replete with the seven treasures
Is the result of past generosity.
Generosity achieves a god’s body,
Wearing a crown of various jewels
And roaming with a harem of women.
That’s a reward of past generosity.
A donor becomes Śakra the Lord of Gods.
That god king’s authority is abundant,
And he’s adorned with a thousand eyes.
That’s a reward of past generosity.
Generosity achieves the Buddha’s path.
Endowed with the thirty-two signs,
They turn the unsurpassed Dharma wheel.
That’s a reward of past generosity.”
SC 7When the monks heard what the Buddha taught, they rejoiced and approved.