Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa501-600
SA592 Kinh 592. tu-đạt
SA501 Kinh 501. thánh mặc nhiên SA502 Kinh 502. vô minh SA503 Kinh 503. tịch diệt SA504 Kinh 504. xan cấu SA505 Kinh 505. ái tận SA506 Kinh 506. đế thích SA507 Kinh 507. chư thiên SA508 Kinh 508. đồ ngưu nhi SA509 Kinh 509. đồ ngưu giả SA510 Kinh 510. đồ dương giả SA511 Kinh 511. đồ dương đệ tử SA512 Kinh 512. đọa thai SA513 Kinh 513. điều tương sĩ SA514 Kinh 514. hiếu chiến SA515 Kinh 515. liệp sư SA516 Kinh 516. sát trư SA517 Kinh 517. đoạn nhân đầu SA518 Kinh 518. đoàn đồng nhân SA519 Kinh 519. bổ ngư sư SA520 Kinh 520. bốc chiêm nữ SA521 Kinh 521. bốc chiêm sư SA522 Kinh 522. háo tha dâm SA523 Kinh 523. mại sắc SA524 Kinh 524. sân nhuế đăng du sái SA525 Kinh 525. tắng tật bà-la-môn SA526 Kinh 526. bất phân du SA527 Kinh 527. đạo thủ thất quả SA528 Kinh 528. đạo thực thạch mật SA529 Kinh 529. đạo thủ nhị bính SA530 Kinh 530. tỳ-kheo SA531 Kinh 531. giá thừa ngưu xa SA532 Kinh 532. ma-ma-đế SA533 Kinh 533. ác khẩu hình danh SA534 Kinh 534. hảo khởi tranh tụng SA535 Kinh 535. độc nhất (1) SA536 Kinh 536. độc nhất (2) SA537 Kinh 537. thủ thành dục trì SA538 Kinh 538. mục-liên sở vấn SA539 Kinh 539. a-nan sở vấn SA540 Kinh 540. sở hoạn (1) SA541 Kinh 541. sở hoạn (2) SA542 Kinh 542. hữu học lậu tận SA543 Kinh 543. a-la-hán tỳ-kheo SA544 Kinh 544. hà cố xuất gia SA545 Kinh 545. hướng niết-bàn SA546 Kinh 546. tháo quán trượng SA547 Kinh 547. túc sĩ SA548 Kinh 548. ma-thâu-la SA549 Kinh 549. ca-lê SA550 Kinh 550. ly SA551 Kinh 551. ha-lê (1) SA552 Kinh 552. ha-lê (2) SA553 Kinh 553. ha-lê (3) SA554 Kinh 554. ha-lê (4) SA555 Kinh 555. ha-lê (5) SA556 Kinh 556. vô tướng tâm tam-muội SA557 Kinh 557. xà-tri-la SA558 Kinh 558. a-nan SA559 Kinh 559. ca-ma SA560 Kinh 560. độ lượng SA561 Kinh 561. bà-la-môn SA562 Kinh 562. cù-sư SA563 Kinh 563. ni-kiền SA564 Kinh 564. tỳ-kheo-ni SA565 Kinh 565. bà-đầu SA566 Kinh 566. na-già-đạt-đa (1) SA567 Kinh 567. na-già-đạt-đa (2) SA568 Kinh 568. già-ma SA569 Kinh 569. lê-tê-đạt-đa (1) SA570 Kinh 570. lê-tê-đạt-đa (2) SA571 Kinh 571. ma-ha-ca SA572 Kinh 572. hệ SA573 Kinh 573. a-kỳ-tỳ-ca SA574 Kinh 574. ni-kiền SA575 Kinh 575. bệnh tướng SA576 Kinh 576. nan-đà lâm SA577 Kinh 577. câu tỏa SA578 Kinh 578. tàm quý SA579 Kinh 579. bất tập cận SA580 Kinh 580. thiện điều SA581 Kinh 581. la-hán (1) SA582 Kinh 582. la-hán (2) SA583 Kinh 583. nguyệt thiên tử SA584 Kinh 584. tộc bản SA585 Kinh 585. độc nhất trụ SA586 Kinh 586. lợi kiếm SA587 Kinh 587. thiên nữ SA588 Kinh 588. tứ luân SA589 Kinh 589. đại phú SA590 Kinh 590. giác thụy miên SA591 KINH 591 SA592 Kinh 592. tu-đạt SA593 Kinh 593. cấp cô độc SA594 Kinh 594. thủ thiên tử SA595 Kinh 595. đào sư SA596 Kinh 596. thiên tử (1) SA597 Kinh 597. thiên tử (2) SA598 Kinh 598. thụy miên SA599 Kinh 599. kết triền SA600 Kinh 600. nan độ
SA592

Kinh 592. tu-đạt

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ trưởng giả Cấp Cô Độc có chút việc đến thành Vương xá, ngủ đêm lại ở một nhà trưởng giả nọ. Ban đêm, nghe thấy gia chủ bảo với vợ con, tôi tớ, người giúp việc rằng:

“Các người nên thức dậy, sửa soạn củi lửa, nấu cơm làm bánh, sửa soạn thức ăn ngon và trang hoàng nhà cửa.”

Trưởng giả Cấp Cô Độc nghe vậy nghĩ thầm: ‘Người gia chủ này hôm nay làm gì đây? Hoặc là gả con gái, hay là cưới vợ cho con, hay là mời khách vua, quan?’ Suy nghĩ xong, liền hỏi gia chủ:

“Ông làm gì? Có phải là gả con gái, hay cưới dâu, hoặc mời khách vua quan?”

Gia chủ này trả lời ông Cấp Cô Độc :

“Tôi không gả con, không cưới dâu, không mời khách vua quan gì cả, mà chỉ muốn thỉnh Phật và Tỳ-kheo Tăng để cúng dường.”

Chưa bao giờ trưởng giả Cấp Cô Độc nghe danh tự Phật, mà nay được nghe lòng hết sức vui mừng, toàn thân rợn chân lông, vui mừng hỏi gia chủ kia:

“Thế nào gọi là Phật?”

Gia chủ đáp:

“Có Sa-môn Cù-đàm thuộc dòng Thích-ca, trong dòng họ Thích, cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chánh tín, không nhà, xuất gia học đạo, đắc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Đó gọi là Phật.”

Trưởng giả Cấp Cô Độc hỏi:

“Thế nào gọi là Tăng?”

Gia chủ kia đáp:

“Nếu người thuộc dòng Bà-la-môn, cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chánh tín, không nhà, theo Phật xuất gia; hoặc người thuộc dòng Sát-lợi, Tỳ-xá, Thủ-đà-la, những thiện nam này cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chánh tín, không nhà, theo Phật xuất gia. Đó gọi là Tăng. Hôm nay tôi thỉnh Phật và hiện tiền Tăng thiết lễ cúng dường.”

Trưởng giả Cấp Cô Độc hỏi gia chủ kia:

“Hôm nay tôi có thể đến gặp Thế Tôn được không?”

Gia chủ kia đáp:

“Ông cứ ở đây. Tôi thỉnh Thế Tôn đến nhà tôi, ở đây ông sẽ gặp Ngài.”

Bấy giờ, trưởng giả Cấp Cô Độc suốt đêm hôm ấy hết lòng nghĩ đến Phật được ngủ một giấc ngon. Trời vẫn chưa sáng, bỗng thấy tướng sáng, tưởng đâu trời đã sáng, bèn đi ra khỏi nhà, đi về phía cửa thành. Đến dưới cửa thành, đêm mới canh hai, cửa thành chưa mở. Theo thường pháp của vua phải đợi lệnh mới cho đi lại. Hết canh một, cửa thành mới đóng. Đến cuối giữa đêm mới lại mở cửa cho người đi lại sớm. Khi trưởng giả Cấp Cô Độc thấy cửa thành mở, nghĩ thầm: ‘Đúng là qua đêm, trời sáng, cửa mở, theo tướng sáng ra khỏi thành.’

Đến khi ông ra khỏi cửa thành rồi tướng sáng liền tắt, bỗng trở lại tối tăm. Trưởng giả Cấp Cô Độc cảm thấy trong lòng sợ hãi, toàn thân lông dựng đứng. “Có lẽ bị người lạ hay ma quỷ, hoặc kẻ gian làm cho ta sợ hãi đây?” Ông vội vàng muốn trở về. Bấy giờ, bên cửa thành có Thiên thần đang cư ngụ, thân tỏa ánh sáng từ cửa thành kia đến nghĩa địa Hàn lâm, ánh sáng chiếu khắp, Thiên thần bảo trưởng giả Cấp Cô Độc:

“Ông hãy đi tới, có thể được lợi ích tốt đẹp, đừng trở lui.”

Thiên thần liền nói kệ:

Ngựa hay cả trăm con,
Vàng ròng đầy trăm cân,
Xe la và xe ngựa,
Mỗi thứ đến trăm cổ,
Đủ các thứ quý báu,
Đều chất đầy trên đó.

Do thiện căn đời trước,
Được phước báu như vậy,
Nếu người tâm kính trọng,
Hướng Phật đi một bước,
Được phước này nhiều hơn,
So với phước trên kia,
Bằng một phần mười sáu.

“Thế nên trưởng giả cứ đi tới trước, chớ trở lui.”

Thiên thần lại nói tiếp kệ:

Long tượng tại núi Tuyết,
Trang sức bằng vàng ròng,
Thân to, ngà dài lớn,
Đem voi này cho người,
Chẳng bằng phước hướng Phật,
Chỉ một phần mười sáu.

“Thế nên trưởng giả mau đi tới trước, được lợi ích lớn, đừng trở lui.”

Thiên thần liền nói kệ:

Gái nước Kim-bồ-xà,
Số đến cả trăm người,
Đủ các thứ báu đẹp,
Trang sức đầy châu ngọc,
Đem bố thí tất cả,
Cũng chẳng bằng công đức,
Hướng đến Phật một bước,
Bằng một phần mười sáu.

“Thế nên, trưởng giả mau đi nhanh tới trước, sẽ được lợi ích tốt đẹp, đừng trở lui.”

Trưởng giả Cấp Cô Độc hỏi Thiên thần:

“Hiền giả! Hiền giả là ai?”

Thiên thần đáp:

“Tôi là Ma-đầu-tức-kiện-đại ma-na-bà, trước đây là người quen của trưởng giả, đối với Tôn giả Xá-lợi-phất, Đại Mục-kiền-liên tôi khởi lòng tin kính, do công đức này được sanh cõi trời, trấn giữ cả thành này. Thế nên tôi bảo trưởng giả chỉ nên đi tới trước, chớ có trở lui cứ đi tới trước sẽ được lợi ích lớn, đừng trở về.”

Trưởng giả Cấp Cô Độc suy nghĩ: “Đức Phật xuất hiện ở thế gian chẳng phải là việc nhỏ. Được nghe Chánh pháp chẳng phải là chuyện nhỏ. Bởi thế Thiên thần khuyên ta nên đi tới gặp Phật”.

Bấy giờ trưởng giả Cấp Cô Độc theo ánh sáng kia, đi qua nghĩa địa Hàn lâm. Bấy giờ, Thế Tôn ra khỏi phòng, đi kinh hành nơi đất trống, trưởng giả từ xa trông thấy Phật rồi, liền tiến tới trước, theo pháp của thế gian cung kính thăm hỏi:

“Bạch Thế Tôn, Ngài có được an ổn?”

Thế Tôn nói kệ:

Bà-la-môn, Niết-bàn,
Là luôn luôn an vui,
Chẳng đắm nhiễm ái dục,
Đã vĩnh viễn giải thoát,
Dứt tất cả mong cầu,
Điều phục tâm hừng hẫy,
Tâm được lặng, dừng bặt,
Tâm lặng, ngủ an ổn.

Thế Tôn dẫn trưởng giả Cấp Cô Độc vào trong phòng, ngồi trên chỗ ngồi, thân ngay thẳng, hệ niệm. Khi ấy Thế Tôn vì trưởng giả thuyết pháp, chỉ dạy, soi sáng, làm cho vui mừng. Xong rồi, Thế Tôn nói về các pháp vô thường, khuyên làm việc phước bố thí, trì giới, làm việc phước để sanh về cõi trời, vị ngọt của dục, tai hại của dục và sự xuất ly dục. Trưởng giả nghe pháp, thấy pháp, đắc pháp, thâm nhập pháp, hiểu rõ pháp, dứt hết mọi nghi hoặc, chẳng phải do người khác, được tin, chẳng phải do người khác được độ, vào Chánh pháp luật, tâm được vô úy, liền từ chỗ ngồi đứng lên, sửa lại y phục đảnh lễ Phật, gối phải sát đất, chắp tay bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, con đã được độ! Bạch Thiện Thệ, con đã được độ. Từ nay đến suốt đời con quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng, được làm Ưu-bà-tắc, xin chứng tri cho con!”

Thế Tôn hỏi trưởng giả Cấp Cô Độc:

“Ông tên là gì?”

Trưởng giả bạch Phật:

“Con tên là Tu-đạt-đa. Vì con thường hay giúp đỡ cho người cô độc khốn khổ nên người đương thời gọi con là Cấp Cô Độc.”

Thế Tôn lại hỏi:

“Ông ở đâu?”

Trưởng giả bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, con ở tại xứ Câu-tát-la, thành Xá-vệ. Xin Thế Tôn đến nước Xá-vệ. Con sẽ suốt đời cúng dường y phục, thức ăn, phòng xá, giường nằm và thuốc men tùy bệnh.”

Phật hỏi trưởng giả:

“Nước Xá-vệ có tinh xá không?”

Trưởng giả bạch Phật:

“Thưa không.”

Phật bảo trưởng giả:

“Ông hãy ở nơi ấy kiến lập tinh xá để các Tỳ-kheo lui tới tạm trú.”

Trưởng giả bạch Phật:

“Con chỉ mong Thế Tôn đến nước Xá-vệ, con sẽ cất tinh xá, Tăng phòng để các Tỳ-kheo lui tới dừng nghỉ.”

Bấy giờ, Thế Tôn im lặng nhận lời, trưởng giả biết Thế Tôn im lặng nhận lời, từ chỗ ngồi đứng lên, cúi đầu lễ chân Phật rồi lui ra.

⏳ Đang tải SA593...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc