BJT 399Khi đấng Bảo Hộ Thế Gian Niết Bàn, tôi thể hiện sự cúng dường đến đức Thế Tôn Padumuttara, bậc Đạo Sư, đấng Trưởng Thượng của thế gian như thế ấy.
BJT 400Với tâm phấn chấn, dân chúng được vui mừng hoan hỷ. Trong khi mọi người sanh khởi tâm chấn động, niềm phỉ lạc đã khởi lên ở tôi.
BJT 401Tôi đã đưa quyến thuộc bạn bè đến và đã nói lời nói này: “Đấng Đại Hùng đã Viên Tịch Niết Bàn, giờ đây chúng ta hãy thực hiện sự cúng dường.”
BJT 402Sau khi đáp lại rằng: “Lành thay! Chúng ta sẽ thực hiện sự tích lũy phước báu ở nơi đức Phật, đấng Bảo Hộ Thế Gian,” bọn họ đã sanh khởi nỗi vui mừng còn hơn tôi nữa.
BJT 403Họ đã thiết lập lễ đài khéo được thực hiện cao một trăm cánh tay, trải dài 150 cánh tay, là cung điện vươn cao đến tận bầu trời.
BJT 404Tại đó, sau khi thực hiện tòa lâu đài được tô điểm với những hàng cây thốt nốt, tôi đã làm cho tâm của mình được tịnh tín và đã cúng dường đến ngôi bảo tháp tối thượng.
BJT 405Ngôi bảo tháp chiếu sáng bốn phương trông như là khối lửa được phát cháy, như là cây sālā chúa đã được trổ hoa, như là cầu vồng ngũ sắc ở không trung.
BJT 406Tại nơi ấy, sau khi đã làm cho tâm được tịnh tín, sau khi đã thực hiện nhiều việc tốt lành, sau khi nhớ lại nghiệp quá khứ, tôi đã sanh lên cõi trời.
BJT 407Tôi đã chú nguyện phương tiện di chuyển ở cõi trời là cỗ xe ngựa được kéo bởi một ngàn con. Tòa lâu đài cao ngất của tôi được vươn cao bảy tầng lầu.
BJT 408Đã có 1.000 nhà mái nhọn làm toàn bằng vàng. Trong lúc chiếu sáng tất cả các phương, chúng tỏa sáng bằng hào quang của chúng.
BJT 409Khi ấy, cũng có những tháp nhọn khác làm bằng hồng ngọc. Với nguồn ánh sáng, chúng cũng rọi sáng bốn phương ở chung quanh.
BJT 410Các ngôi nhà mái nhọn đã được hóa hiện ra, đã được sanh lên do nghiệp phước thiện. Được làm bằng ngọc ma-ni, chúng cũng rọi sáng mười phương ở chung quanh.
BJT 411Trong lúc chúng đang rực sáng, đã có được ánh sáng vĩ đại. Tôi vượt trội tất cả chư Thiên; điều này là quả báu của nghiệp phước thiện.
BJT 412Trong sáu mươi ngàn kiếp, tôi đã là vị Sát-đế-lỵ tên Ubbiddha cư trú ở trái đất, là người chinh phục bốn phương.
BJT 413Tương tợ y như thế, được hài lòng với nghiệp của chính mình, trong kiếp Bhadda tôi đã ba mươi lần trở thành đấng Chuyển Luân Vương có oai lực lớn lao, được thành tựu bảy loại báu vật, là chúa tể của bốn châu lục.
BJT 414Cũng ở tại nơi ấy, cung điện dành cho tôi được vươn cao như là cầu vồng, có chiều dài là 24 (do-tuần) và chiều rộng là mười hai (do-tuần).
BJT 415Thành phố tên là Rammaka có cổng chào và tường thành vững chãi, có chiều dài năm trăm (do-tuần) và chiều rộng là một nửa của chiều dài, được đông đúc bởi các đám dân chúng trông tợ như thành phố của các cõi trời.
BJT 416Khi ấy thành phố là đông đúc giống như hai mươi lăm cây kim được bỏ chung vào trong hộp đựng kim, chúng va chạm lẫn nhau.
BJT 417Cũng như thế ấy, thành phố của tôi tràn đầy những voi, ngựa, xe cộ, luôn luôn đông đúc với những con người; Rammaka là thành phố tuyệt vời.
BJT 418Tại nơi ấy, tôi đã ăn, tôi đã uống, và đã trở về lại bản thể Thiên nhân. Vào kiếp sống cuối cùng, tôi đã có được sự thành tựu về dòng dõi.
BJT 419Được sanh ra ở gia tộc Bà-la-môn có sự tích lũy nhiều châu ngọc, tôi cũng đã từ bỏ tám mươi koṭi vàng và tôi đã xuất gia.
420—422. Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, ―(như trên)― tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Mahākassapa đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Mahākassapa là phần thứ ba.
“Padumuttarassa bhagavato,
Lokajeṭṭhassa tādino;
Nibbute lokanāthamhi,
Pūjaṁ kubbanti satthuno.
Udaggacittā janatā,
āmoditapamoditā;
Tesu saṁvegajātesu,
pīti me udapajjatha.
Ñātimitte samānetvā,
idaṁ vacanamabraviṁ;
Parinibbuto mahāvīro,
handa pūjaṁ karomase.
Sādhūti te paṭissutvā,
bhiyyo hāsaṁ janiṁsu me;
Buddhasmiṁ lokanāthamhi,
kāhāma puññasañcayaṁ.
Agghiyaṁ sukataṁ katvā,
satahatthasamuggataṁ;
Diyaḍḍhahatthapatthaṭaṁ,
vimānaṁ nabhamuggataṁ.
Katvāna hammiyaṁ tattha,
tālapantīhi cittitaṁ;
Sakaṁ cittaṁ pasādetvā,
cetiyaṁ pūjayuttamaṁ.
Aggikkhandhova jalito,
kiṁsuko iva phullito;
Indalaṭṭhīva ākāse,
obhāsati catuddisā.
Tattha cittaṁ pasādetvā,
katvāna kusalaṁ bahuṁ;
Pubbakammaṁ saritvāna,
tidasaṁ upapajjahaṁ.
Sahassayuttaṁ hayavāhiṁ,
Dibbayānamadhiṭṭhito;
Ubbiddhaṁ bhavanaṁ mayhaṁ,
Sattabhūmaṁ samuggataṁ.
Kūṭāgārasahassāni,
sabbasoṇṇamayā ahuṁ;
Jalanti sakatejena,
disā sabbā pabhāsayaṁ.
Santi aññepi niyyūhā,
lohitaṅgamayā tadā;
Tepi jotanti ābhāya,
samantā caturo disā.
Puññakammābhinibbattā,
kūṭāgārā sunimmitā;
Maṇimayāpi jotanti,
disā dasa samantato.
Tesaṁ ujjotamānānaṁ,
obhāso vipulo ahu;
Sabbe deve abhibhomi,
puññakammassidaṁ phalaṁ.
Saṭṭhikappasahassamhi,
ubbiddho nāma khattiyo;
Cāturanto vijitāvī,
pathaviṁ āvasiṁ ahaṁ.
Tatheva bhaddake kappe,
tiṁsakkhattuṁ ahosahaṁ;
Sakakammābhiraddhomhi,
cakkavattī mahabbalo.
Sattaratanasampanno,
catudīpamhi issaro;
Tatthāpi bhavanaṁ mayhaṁ,
indalaṭṭhīva uggataṁ.
Āyāmato catubbīsaṁ,
vitthārena ca dvādasa;
Rammaṇaṁ nāma nagaraṁ,
daḷhapākāratoraṇaṁ.
Āyāmato pañcasataṁ,
vitthārena tadaḍḍhakaṁ;
Ākiṇṇaṁ janakāyehi,
tidasānaṁ puraṁ viya.
Yathā sūcighare sūcī,
pakkhittā paṇṇavīsati;
Aññamaññaṁ paghaṭṭenti,
ākiṇṇaṁ hoti laṅkataṁ.
Evampi nagaraṁ mayhaṁ,
hatthissarathasaṅkulaṁ;
Manussehi sadākiṇṇaṁ,
rammaṇaṁ nagaruttamaṁ.
Tattha bhutvā pivitvā ca,
puna devattanaṁ gato;
Bhave pacchimake mayhaṁ,
ahosi kulasampadā.
Brāhmaññakulasambhūto,
mahāratanasañcayo;
Asītikoṭiyo hitvā,
hiraññassāpi pabbajiṁ.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā mahākassapo thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Mahākassapattherassāpadānaṁ tatiyaṁ.
Walt 399Walt 400a-b When the World-Chief had passed away
the people, with exalted minds,
intoxicated with delight
did pūjā for the Neutral One,
the Teacher, who was the World’s Best,
Blessed One, Padumuttara. Verse 1
Walt 400c-dWalt 401 When their religious emotion
was born, great joy arose in me.
Gathering my family and friends
I spoke these words to all of them:
“the Great Hero has passed away;
surely we should do a pūjā!” Verse 2
Walt 402 They agreed saying, “Excellent!”
which made me smile even more.
“We’ll make a meritorious pyre
over the Buddha, the World-Chief.” Verse 3
Walt 403 We made a well-made festoon work
which was one hundred hands in height,
and we raised up into the sky
a mansion fifty hands higher. Verse 4
Walt 404 Having made that festoon work there,
decorated with rows of stripes,
bringing pleasure to my own mind
I worshipped that excellent shrine. Verse 5
Walt 405 Like a blazing column of fire,
like a regal sal tree in bloom,
like Indra’s post up in the sky
it shined in the four directions. Verse 6
Walt 406 After making my mind pleased there
and doing much that was wholesome,
recalling karma from the past
I was born with the thirty gods. Verse 7
Walt 407 I possessed a divine chariot
yoked with one thousand fine horses.
That tall residence of mine there
was seven stories tall in height. Verse 8
Walt 408 It had one thousand gabled cells;
all of them were made out of gold.
It blazed by means of its own power
lighting up every direction. Verse 9
Walt 409 There were also other doorways
all made of rubies at that time.
With their light they too illumined
the four directions entirely. Verse 10
Walt 410 Those well-constructed gabled cells
produced by my past good karma
and all the gemstone doors then shined
in ten directions on all sides. Verse 11
Walt 411 When they were thus all shining forth
there was a massive effulgence.
I surpassed all the other gods;
that is the fruit of good karma. Verse 12
Walt 412 Sixty thousand aeons ago
I was the king named Ubbiddha.
Victorious on all four sides
I took the earth as residence. Verse 13
Walt 413 In that most auspicious aeon
for fully thirty times I was
a wheel-turning king with great strength
deriving from my own karma. Verse 14
Walt 413-414 Possessor of the seven jewels
I‘m lord of the four continents.
And in that place my residence
was as tall as the tree of Indra. Verse 15
Walt 414-415 It was twenty-four leagues in length,
and in width it measured twelve leagues.
My city was named Rammaka;
it had strong ramparts and gateways. Verse 16
Walt 415 It was five hundred leagues in length,
in width two hundred fifty leagues.
It was crowded with groups of men
just like the thirty-three gods’ city. Verse 17
Walt 416 Like needles in a needle-case
there were twenty different bazaars
where they gather, one another;
the city was very crowded. Verse 18
Walt 417 Of such a sort was my city,
with elephants, horses, chariots
and very crowded with people:
Rammaka, excellent city. Verse 19
Walt 418 Having lived there and having left
I returned to the world of gods.
In this, my final existence,
I’m born in an accomplished clan. Verse 20
Walt 419 Born into a brahmin family
I had a massive heap of gems.
Eight hundred million worth of gold
abandoned, I went forth renouncing. Verse 21
Walt 420 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint.
Walt 421 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught!
Walt 422 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 22
Thus indeed Venerable Mahākassapa Thera spoke these verses.
The legend of Mahākassapa Thera is finished.