BJT 423Tôi đã nhìn thấy đức Thế Tôn Sumedha, bậc Trưởng Thượng của thế gian, đấng Nhân Ngưu, bậc Lãnh Đạo Thế Gian đang an trú vào hạnh độc cư.
BJT 424Sau khi đi đến gặp bậc Toàn Giác, đấng Lãnh Đạo Thế Gian Sumedha, tôi đã chắp tay lên và đã thỉnh cầu đức Phật tối thượng rằng:
BJT 425“Bạch đấng Đại Hùng, bậc Trưởng Thượng của thế gian, đấng Nhân Ngưu, con sẽ dâng lên cây đèn đến Ngài là vị đang tham thiền ở dưới cội cây, xin Ngài thương xót.”
BJT 426Bậc trí tuệ ấy, đấng Tự Chủ cao quý trong số các vị đang thuyết giảng đã chấp nhận. Khi ấy, tôi đã khoan thủng các thân cây và đã gắn thiết bị vào.
BJT 427Tôi đã dâng lên đức Phật, đấng quyến thuộc của thế gian một ngàn tim đèn. Sau khi đã cháy sáng bảy ngày, các cây đèn của tôi đã lụi tàn.
BJT 428Do sự tịnh tín ấy ở trong tâm và do các nguyện lực của tác ý, sau khi từ bỏ thân nhân loại, tôi đã được sanh ra ở Thiên cung.
BJT 429Được đạt đến bản thể Thiên nhân, có cung điện đã được hóa hiện ra cho tôi, nó chiếu sáng ra xung quanh; điều này là quả báu của việc dâng cúng cây đèn.
BJT 430Khi ấy, tôi đã chiếu sáng ở xung quanh một trăm do-tuần, tôi vượt trội tất cả chư Thiên; điều này là quả báu của việc dâng cúng cây đèn.
BJT 431Tôi đã là vị Chúa của chư Thiên cai quản Thiên quốc ba mươi ba kiếp, không người nào xem thường tôi; điều này là quả báu của việc dâng cúng cây đèn.
BJT 432Và tôi đã trở thành đấng Chuyển Luân Vương hai mươi tám lần. Khi ấy, tôi nhìn thấy (xa khoảng cách) một do-tuần ở xung quanh vào ban ngày và ban đêm.
BJT 433Tôi nhìn thấy một ngàn thế giới bằng trí tuệ trong Giáo Pháp của bậc Đạo Sư, tôi đã đạt được Thiên nhãn; điều này là quả báu của việc dâng cúng cây đèn.
BJT 434Đấng Toàn Giác tên Sumedha là ba mươi ngàn kiếp về trước. Với tâm ý trong sạch, tôi đã dâng cúng cây đèn đến Ngài.
435—437. Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, ―(như trên)― tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Anuruddha đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Anuruddha là phần thứ tư.
“Sumedhaṁ bhagavantāhaṁ,
lokajeṭṭhaṁ narāsabhaṁ;
Vūpakaṭṭhaṁ viharantaṁ,
addasaṁ lokanāyakaṁ.
Upagantvāna sambuddhaṁ,
sumedhaṁ lokanāyakaṁ;
Añjaliṁ paggahetvāna,
buddhaseṭṭhamayācahaṁ.
Anukampa mahāvīra,
lokajeṭṭha narāsabha;
Padīpaṁ te padassāmi,
rukkhamūlamhi jhāyato.
Adhivāsesi so dhīro,
sayambhū vadataṁ varo;
Dumesu vinivijjhitvā,
yantaṁ yojiyahaṁ tadā.
Sahassavaṭṭiṁ pādāsiṁ,
buddhassa lokabandhuno;
Sattāhaṁ pajjalitvāna,
dīpā vūpasamiṁsu me.
Tena cittappasādena,
cetanāpaṇidhīhi ca;
Jahitvā mānusaṁ dehaṁ,
vimānamupapajjahaṁ.
Upapannassa devattaṁ,
byamhaṁ āsi sunimmitaṁ;
Samantato pajjalati,
dīpadānassidaṁ phalaṁ.
Samantā yojanasataṁ,
virocesimahaṁ tadā;
Sabbe deve abhibhomi,
dīpadānassidaṁ phalaṁ.
Tiṁsakappāni devindo,
devarajjamakārayiṁ;
Na maṁ kecītimaññanti,
dīpadānassidaṁ phalaṁ.
Aṭṭhavīsatikkhattuñca,
cakkavattī ahosahaṁ;
Divā rattiñca passāmi,
samantā yojanaṁ tadā.
Sahassalokaṁ ñāṇena,
passāmi satthu sāsane;
Dibbacakkhumanuppatto,
dīpadānassidaṁ phalaṁ.
Sumedho nāma sambuddho,
tiṁsakappasahassito;
Tassa dīpo mayā dinno,
vippasannena cetasā.
Paṭisambhidā catasso,
vimokkhāpi ca aṭṭhime;
Chaḷabhiññā sacchikatā,
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā anuruddho thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Anuruddhattherassāpadānaṁ catutthaṁ.
Walt 423 I caught a glimpse of the World-Chief,
the Blessed One named Sumedha,
the World’s Best One, the Bull of Men,
while he was dwelling in solitude. Verse 1
Walt 424 So I approached that Sambuddha,
Sumedha, the Chief of the World,
and holding up hands pressed together
I said to him, the Best Buddha: Verse 2
Walt 425 “With your permission, Great Hero
o World’s Best One, O Bull of Men,
I shall light a lamp for you while
you meditate beneath that tree.” Verse 3
Walt 426 That Wise One signaled his assent
the Self-Existent, Best Debater.
I then contrived a mechanism
by piercing through some tree trunks there. Verse 4
Walt 427 I set afire a thousand wicks
for the Buddha, the World’s Kinsman.
For a week I kept them all lit
and then those lamps were extinguished. Verse 5
Walt 428 Due to the pleasure in my heart
and that intention and resolve,
discarding my human body
I’m born in a divine mansion. Verse 6
Walt 429 There was a pillar, well-proportioned
for me born in that divine state.
It blazed forth on every side then:
that is the fruit of giving lamps. Verse 7
Walt 430 On every side for a whole league
I myself shined forth at that time.
I surpassed all the other gods:
that is the fruit of giving lamps. Verse 8
Walt 431 For thirty aeons, king of gods
I exercised divine rule then.
No one at all neglected me:
that is the fruit of giving lamps. Verse 9
Walt 432 And also eight and twenty times
I was a wheel-turning monarch.
Both day and night I could then see
an entire league surrounding me. Verse 10
Walt 433 With knowledge of one thousand worlds,
I see in the dispensation.
The “divine eye” is now attained:
that is the fruit of giving lamps. Verse 11
Walt 434 That Sambuddha named Sumedha
lived thirty thousand aeons hence.
To him a lamp was given by me
with a mind that was very clear. Verse 12
Walt 435 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint.
Walt 436 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught!
Walt 437 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 13
Thus indeed Venerable Anuruddha Thera spoke these verses.
The legend of Anuruddha Thera is finished.