BJT 4416Lúc bấy giờ, sau khi tiếp đãi người khách của tôi, tôi đã đi đến ngôi làng nhỏ. Sau khi nhìn thấy con sông bị tràn ngập, tôi đã đi đến tu viện của hội chúng.
BJT 4417Là những vị chuyên sống ở rừng, thông thạo pháp giũ bỏ (đầu đà), chứng thiền, mặc y thô, thỏa thích sự độc cư, các vị trí tuệ ấy sống ở tu viện của hội chúng.
BJT 4418Sự đi lại của các vị đã được giải thoát tốt đẹp như thế ấy là bị gián đoạn. Các vị ấy không đi để khất thực chính vì dòng sông ngăn trở.
BJT 4419Với tâm tịnh tín, với ý vui mừng, tràn đầy niềm phấn khởi, tôi đã chắp tay lên. Tôi đã lấy gạo của tôi rồi đã dâng cúng vật thí là cháo.
BJT 4420Được tịnh tín, tôi đã tự tay mình dâng cúng cháo đến năm vị. Được hài lòng với việc làm của chính mình, tôi đã đi đến cõi Đạo Lợi.
BJT 4421Và có cung điện làm bằng ngọc ma-ni dành cho tôi được tạo ra ở hội chúng Tam Thập. Được gần gũi với đám nữ nhân, tôi vui thích ở cung điện tuyệt vời.
BJT 4422Tôi đã là vị Chúa của chư Thiên cai quản Thiên quốc ba mươi ba lần. Tôi đã là đấng Chuyển Luân Vương cai quản lãnh thổ rộng lớn ba mươi lần.
BJT 4423Lãnh thổ vương quốc là bao la, không thể đo lường bằng phương diện tính đếm. Ở thế giới chư Thiên hoặc ở loài người, tôi đều thọ hưởng danh vọng.
BJT 4424Khi đạt đến cuộc sống cuối cùng, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình. Khi tóc được cạo bỏ, tôi đã thấu triệt tất cả.
BJT 4425Trong khi biết chắc rằng thân thể là sự suy tàn hoặc là sự hoại diệt cũng thế, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán trước việc thọ trì điều học.
BJT 4426Sự bố thí cao quý của tôi đã được bố thí tốt đẹp, việc đổi trao đã được gắn liền tốt đẹp. Do chính việc dâng cúng cháo ấy, tôi đã đạt đến vị thế Bất Động.
BJT 4427Tôi không biết đến sự sầu muộn, sự than vãn, sự bệnh tật, sự lo lắng, sự bực bội của tâm đã được sanh khởi; điều này là quả báu của việc dâng cúng cháo.
BJT 4428Sau khi dâng cúng cháo ở Phước Điền vô thượng của hội chúng, tôi thọ hưởng năm điều lợi ích. Ôi tính chất đã được hiến dâng tốt đẹp của món cháo!
BJT 4429Sự không bị bệnh, có sắc đẹp, chuyên chú vào Giáo Pháp, đạt được cơm nước, tuổi thọ là điều (lợi ích) thứ năm đối với tôi.
BJT 4430Bất cứ người nào trong khi sanh khởi niềm phấn khởi, người ấy nên dâng cúng cháo đến hội chúng. Là bậc trí tuệ, (người ấy) có thể nhận lãnh năm điều này.
BJT 4431Kể từ khi tôi đã dâng cúng vật thí trước đây ba mươi ngàn kiếp, tôi không còn biết đến khổ cảnh; điều này là quả báu của việc dâng cúng cháo.
BJT 4432Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi cắt đứt sự trói buộc như là con voi đực (đã được cởi trói), tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 4433Quả vậy, tôi đã thành công mỹ mãn, đã thành tựu tam minh, đã thực hành lời dạy đức Phật trong sự hiện tiền của đức Phật tối thượng.
BJT 4434Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Yāgudāyakađã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Yāgudāyaka là phần thứ tám.
“Atithiṁ me gahetvāna,
agacchiṁ gāmakaṁ tadā;
Sampuṇṇanadikaṁ disvā,
saṅghārāmaṁ upāgamiṁ.
Āraññakā dhutadharā,
jhāyino lūkhacīvarā;
Vivekābhiratā dhīrā,
saṅghārāme vasanti te.
Gati tesaṁ upacchinnā,
suvimuttāna tādinaṁ;
Piṇḍāya te na gacchanti,
oruddhanaditāya hi.
Pasannacitto sumano,
vedajāto katañjalī;
Taṇḍulaṁ me gahetvāna,
yāgudānaṁ adāsahaṁ.
Pañcannaṁ yāguṁ datvāna,
pasanno sehi pāṇibhi;
Sakakammābhiraddhohaṁ,
tāvatiṁsamagacchahaṁ.
Maṇimayañca me byamhaṁ,
nibbatti tidase gaṇe;
Nārīgaṇehi sahito,
modāmi byamhamuttame.
Tettiṁsakkhattuṁ devindo,
devarajjamakārayiṁ;
Tiṁsakkhattuṁ cakkavattī,
mahārajjamakārayiṁ.
Padesarajjaṁ vipulaṁ,
gaṇanāto asaṅkhiyaṁ;
Devaloke manusse vā,
anubhotvā sayaṁ ahaṁ.
Pacchime bhave sampatte,
pabbajiṁ anagāriyaṁ;
Saha oropite kese,
sabbaṁ sampaṭivijjhahaṁ.
Khayato vayato cāpi,
sammasanto kaḷevaraṁ;
Pure sikkhāpadādānā,
arahattamapāpuṇiṁ.
Sudinnaṁ me dānavaraṁ,
vāṇijjaṁ sampayojitaṁ;
Teneva yāgudānena,
pattomhi acalaṁ padaṁ.
Sokaṁ pariddavaṁ byādhiṁ,
darathaṁ cittatāpanaṁ;
Nābhijānāmi uppannaṁ,
yāgudānassidaṁ phalaṁ.
Yāguṁ saṅghassa datvāna,
puññakkhette anuttare;
Pañcānisaṁse anubhomi,
aho yāgusuyiṭṭhatā.
Abyādhitā rūpavatā,
khippaṁ dhammanisantitā;
Lābhitā annapānassa,
āyu pañcamakaṁ mama.
Yo koci vedaṁ janayaṁ,
saṅghe yāguṁ dadeyya so;
Imāni pañca ṭhānāni,
paṭigaṇheyya paṇḍito.
Karaṇīyaṁ kataṁ sabbaṁ,
bhavā ugghāṭitā mayā;
Sabbāsavā parikkhīṇā,
natthi dāni punabbhavo.
So ahaṁ vicarissāmi,
gāmā gāmaṁ purā puraṁ;
Namassamāno sambuddhaṁ,
dhammassa ca sudhammataṁ.
Tiṁsakappasahassamhi,
yaṁ dānamadadiṁ tadā;
Duggatiṁ nābhijānāmi,
yāgudānassidaṁ phalaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
…pe…
viharāmi anāsavo.
Svāgataṁ vata me āsi,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā yāgudāyako thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Yāgudāyakattherassāpadānaṁ aṭṭhamaṁ.
Walt 4416 Taking someone unknown to me,
I went to a village back then.
Seeing a very full river,
I approached a monastery. Verse 1
Walt 4417 Forest-dwellers, punctilious,
meditators, clad in coarse robes,
wise, lovers of seclusion, were
living in that monastery. Verse 2
Walt 4418 Their destinies had been cut off,
well-liberated, neutral ones;
they did not go begging for alms
if the river obstructed them. Verse 3
Walt 4419 Happy, with pleasure in my heart,
awe-struck, with hands pressed together,
taking some rice-grain that I had,
I made a gruel-donation then. Verse 4
Walt 4420 Giving gruel to those monks five times,
feeling well-pleased by my own hands,
satisfied with my own karma,
I went to Tāvatiṁsa then. Verse 5
Walt 4421 A mansion made of gems was born
for me in the group of thirty.
I joyed with a group of women
in that superb mansion of mine. Verse 6
Walt 4422 Thirty-three times the lord of gods,
I exercised divine rule there.
Thirty times a wheel-turning king,
I exercised overlordship. Verse 7
Walt 4423 There was also much local rule,
innumerable by counting.
In the world of gods or humans,
I always enjoyed great fame. Verse 8
Walt 4424 When my last rebirth was attained,
I went forth into homelessness.
As soon as my hair was cut off,
I realized complete success. Verse 9
Walt 4425 Due to decay, due to old age,
contemplating this corpse of mine,
before the training rules were taught,
I attained my arahantship. Verse 10
Walt 4426 Well-given was my superb gift;
my trade was very well-applied.
Because of that very gruel-gift,
I’ve attained the unshaking state. Verse 11
Walt 4427 I have no experience of
sorrow and wailing and illness,
nor distress that torments the mind:
that is the fruit of giving gruel. Verse 12
Walt 4428 O! that gruel was very well spent!
Giving the monks’ Assembly gruel,
in the unsurpassed merit-field,
I enjoy these five good results: Verse 13
Walt 4429 I don’t get ill, I’m beautiful,
the Teaching quickly is observed,
I receive lots of food and drink,
and my long lifespan is the fifth. Verse 14
Walt 4430 Whoever struck by awe would give
gruel to the Assembly of monks,
that wise person would also get
these five most welcome benefits. Verse 15
What should be done has all been done;
I have put an end to rebirths.
All defilements are exhausted;
now there will be no more rebirth. Verse 16
I am wandering from village
to village, city to city,
extolling him, the Sambuddha,
and Buddha’s virtuous Teaching. Verse 17
Walt 4431 In the thirty thousand aeons
since I gave that gift at that time,
I’ve come to know no bad rebirth:
that is the fruit of giving gruel. Verse 18
Walt 4432 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
Like elephants with broken chains,
I am living without constraint. Verse 19
Walt 4433 Being in Best Buddha’s presence
was a very good thing for me.
The three knowledges are attained;
I have done what the Buddha taught! Verse 20
Walt 4434 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 21
Thus indeed Venerable Yāgudāyaka Thera spoke these verses.
The legend of Yāgudāyaka Thera is finished.