Đức vua đã nói rằng: “Thưa ngài Nāgasena, có thể cắt vật hoàn toàn vi tế không?”
“Tâu đại vương, đúng vậy. Có thể cắt vật hoàn toàn vi tế.”
“Thưa ngài, vậy cái gì là hoàn toàn vi tế?”
“Tâu đại vương, pháp là hoàn toàn vi tế. Tâu đại vương, không phải tất cả các pháp đều là vi tế. Tâu đại vương, ‘vi tế’ hay ‘thô cứng,’ điều này là sự diễn tả đối với các pháp. Bất cứ vật gì có thể cắt được thì cắt toàn thể vật ấy bằng tuệ. Không có việc cắt bằng tuệ lần thứ nhì.”
“Thưa ngài Nāgasena, ngài thật khôn khéo.”
Rājā āha—
“bhante nāgasena, sakkā sabbaṁ sukhumaṁ chinditun”ti?
“Āma, mahārāja, sakkā sabbaṁ sukhumaṁ chinditun”ti.
“Kiṁ pana, bhante, sabbaṁ sukhuman”ti?
“Dhammo kho, mahārāja, sabbasukhumo, na kho, mahārāja, dhammā sabbe sukhumā, ‘sukhuman’ti vā ‘thūlan’ti vā dhammānametamadhivacanaṁ.
Yaṁ kiñci chinditabbaṁ, sabbaṁ taṁ paññāya chindati, natthi dutiyaṁ paññāya chedanan”ti.
“Kallosi, bhante nāgasenā”ti.
Sukhumapañho cuddasamo.
PTS cs 14 The king said: ‘Can even the most minute thing, Nāgasena, be divided?’
‘Yes, it can.’
‘And what, Sir, is the most minute of all things.’
‘Truth (Dhamma), O king, is the most minute and subtle. But this is not true of all qualities (Dhammā). Subtleness or the reverse are epithets of qualities. But whatever can be divided that can wisdom (Paññā) divide, and there is no other quality which can divide wisdom.’
‘Very good, Nāgasena!’
Đức vua đã nói rằng: “Thưa ngài Nāgasena, có thể cắt vật hoàn toàn vi tế không?”
“Tâu đại vương, đúng vậy. Có thể cắt vật hoàn toàn vi tế.”
“Thưa ngài, vậy cái gì là hoàn toàn vi tế?”
“Tâu đại vương, pháp là hoàn toàn vi tế. Tâu đại vương, không phải tất cả các pháp đều là vi tế. Tâu đại vương, ‘vi tế’ hay ‘thô cứng,’ điều này là sự diễn tả đối với các pháp. Bất cứ vật gì có thể cắt được thì cắt toàn thể vật ấy bằng tuệ. Không có việc cắt bằng tuệ lần thứ nhì.”
“Thưa ngài Nāgasena, ngài thật khôn khéo.”
Rājā āha—
“bhante nāgasena, sakkā sabbaṁ sukhumaṁ chinditun”ti?
“Āma, mahārāja, sakkā sabbaṁ sukhumaṁ chinditun”ti.
“Kiṁ pana, bhante, sabbaṁ sukhuman”ti?
“Dhammo kho, mahārāja, sabbasukhumo, na kho, mahārāja, dhammā sabbe sukhumā, ‘sukhuman’ti vā ‘thūlan’ti vā dhammānametamadhivacanaṁ.
Yaṁ kiñci chinditabbaṁ, sabbaṁ taṁ paññāya chindati, natthi dutiyaṁ paññāya chedanan”ti.
“Kallosi, bhante nāgasenā”ti.
Sukhumapañho cuddasamo.