Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa1301-1362
SA1344 Kinh 1344. gia phụ
SA1301 Kinh 1301. trường thắng SA1302 Kinh 1302. thi-tì SA1303 Kinh 1303. nguyệt tự tại SA1304 Kinh 1304. vi-nựu SA1305 Kinh 1305. ban-xà-la-kiện SA1306 Kinh 1306. tu-thâm SA1307 Kinh 1307. xích mã SA1308 Kinh 1308. ngoại đạo SA1309 Kinh 1309. ma-già SA1310 Kinh 1310. di-kì-ca SA1311 Kinh 1311. đà-ma-ni SA1312 Kinh 1312. đa-la-kiền-đà SA1313 Kinh 1313. ca-ma (1) SA1314 Kinh 1314. ca-ma (2) SA1315 Kinh 1315. chiên-đàn (1) SA1316 Kinh 1316. chiên-đàn (2) SA1317 Kinh 1317. ca-diếp (1) SA1318 Kinh 1318. ca-diếp (2) SA1319 Kinh 1319. khuất-ma SA1320 Kinh 1320. ma-cưu-la SA1321 Kinh 1321. tất-lăng-già quỷ SA1322 Kinh 1322. phú-na-bà-tẩu SA1323 Kinh 1323. ma-ni-giá-la SA1324 Kinh 1324. châm mao quỷ SA1325 Kinh 1325. quỷ ám SA1326 Kinh 1326. a-lạp quỷ SA1327 Kinh 1327. thúc-ca-la SA1328 Kinh 1328. tỳ-la SA1329 Kinh 1329. hê-ma-ba-đê SA1330 Kinh 1330. ưu-ba-già-tra SA1331 Kinh 1331. chúng đa SA1332 Kinh 1332. ham ngủ SA1333 Kinh 1333. viễn ly SA1334 Kinh 1334. bất chánh tư duy SA1335 Kinh 1335. giữa trưa SA1336 Kinh 1336. a-na-luật SA1337 Kinh 1337. tụng kinh SA1338 Kinh 1338. bát-đàm-ma SA1339 Kinh 1339. thợ săn SA1340 Kinh 1340. kiêu-mâu-ni SA1341 Kinh 1341. chỉ trì giới SA1342 Kinh 1342. na-ca-đạt-đa SA1343 Kinh 1343. phóng túng SA1344 Kinh 1344. gia phụ SA1345 Kinh 1345. kiến-đa SA1346 Kinh 1346. ham ngủ SA1347 Kinh 1347. bình rượu SA1348 Kinh 1348. dã can SA1349 Kinh 1349. chim ưu-lâu SA1350 Kinh 1350. hoa ba-tra-lợi SA1351 Kinh 1351. khổng tước SA1352 Kinh 1352. doanh sự SA1353 Kinh 1353. núi tần-đà SA1354 Kinh 1354. theo dòng trôi SA1355 Kinh 1355. trăng sáng SA1356 Kinh 1356. phướn SA1357 Kinh 1357. bát sành SA1358 Kinh 1358. người nghèo SA1359 Kinh 1359. kiếp-bối SA1360 Kinh 1360. vũng sình SA1361 Kinh 1361. bên bờ sông SA1362 KINH 1362
SA1344

Kinh 1344. gia phụ

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Đức Phật ở trong vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Tỳ-kheo ở Câu-tát-la du hành trong nhân gian, nghỉ lại trong một khu rừng. Lúc ấy, Tỳ-kheo kia đùa giỡn với vợ con của gia chủ, bị mang tiếng xấu. Lúc đó Tỳ-kheo tự nghĩ: ‘Nay ta hỏng mất, mang tiếng xấu chung đụng vợ con người. Nay ta muốn tự sát ở trong rừng này.’

Lúc ấy Thiên thần ở trong rừng kia tự nghĩ: ‘Không tốt, hỏng mất rồi! Tỳ-kheo này không hư hỏng, không lỗi lầm, mà muốn tự sát ở trong rừng. Bây giờ, ta hãy đến đó tìm cách khai ngộ.’

Lúc ấy, Thiên thần kia hóa thân thành con gái của gia chủ, nói với Tỳ-kheo rằng: ‘Nơi các đường làng, giữa các ngã tư đường, mọi người đều đồn tiếng xấu về tôi và ngài rằng đã gần gũi nhau, làm những việc bất chính. Vốn đã mang tiếng xấu rồi, bây giờ có thể hoàn tục để cùng nhau hưởng lạc.’ Tỳ-kheo đáp:

‘Nơi các đường làng, giữa các ngã tư đường, mọi người đều đồn tiếng xấu về tôi và các cô đã cùng gần gũi nhau, làm những việc bất chính. Hôm nay tôi chỉ còn tự sát.’ Lúc ấy, Thiên thần kia liền hiện lại thân Trời, nói kệ:

Tuy mang nhiều tiếng xấu,
Người khổ hạnh nên nhẫn;
Không vì khổ, tự hại,
Cũng không nên sanh phiền.

Nghe tiếng mà sợ hãi,
Ấy là thú trong rừng;
Là chúng sanh khinh tháo,
Không thành pháp xuất gia.

Nhân giả nên nhẫn nại,
Không vướng vào tiếng xấu;
Giữ tâm, trụ vững chắc,
Đó là pháp xuất gia.

Không vì người ta nói,
Mà mình thành giặc cướp;
Cũng không vì người nói,
Mà mình đắc La-hán.

Như ngài đã tự biết,
Chư Thiên cũng biết vậy.

Sau khi được Thiên thần kia khai ngộ rồi, chuyên tinh tư duy, đoạn trừ các phiền não, đắc A-la-hán.

⏳ Đang tải SA1345...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc