Đức vua đã nói rằng: “Thưa ngài Nāgasena, người nào không tái sanh, chẳng lẽ người ấy không tái sanh do tác ý đúng đường lối?”
“Tâu đại vương, do tác ý đúng đường lối, do tuệ, và do các thiện pháp khác.”
“Thưa ngài, chẳng lẽ tác ý đúng đường lối chính là tuệ?”
“Tâu đại vương, không phải. Tác ý đúng đường lối là cái khác, tuệ là cái khác. Tâu đại vương, đối với hai pháp này, thì các loài dê, cừu, bò, trâu, lạc đà, lừa có sự tác ý, tuy nhiên chúng không có tuệ.”
“Thưa ngài Nāgasena, ngài thật khôn khéo.”
Rājā āha—
“bhante nāgasena, yo na paṭisandahati, nanu so yoniso manasikārena na paṭisandahatī”ti?
“Yoniso ca, mahārāja, manasikārena paññāya ca aññehi ca kusalehi dhammehī”ti.
“Nanu, bhante, yoniso manasikāroyeva paññā”ti?
“Na hi, mahārāja, añño manasikāro, aññā paññā, imesaṁ kho, mahārāja, ajeḷakagoṇamahiṁsaoṭṭhagadrabhānampi manasikāro atthi, paññā pana tesaṁ natthī”ti.
“Kallosi, bhante nāgasenā”ti.
Yonisomanasikārapañho sattamo.
PTS cs 7 The king said: ‘Nāgasena, he who escapes reindividualisation is it by reasoning that he escapes it?’
‘Both by reasoning, your Majesty, and by wisdom, and by other good qualities.’
‘But are not reasoning and wisdom surely much the same?’
‘Certainly not. Reasoning is one thing, wisdom PTS vp En 51 another. Sheep and goats, oxen and buffaloes, camels and asses have reasoning, but wisdom they have not.’
‘Well put, Nāgasena!’
Đức vua đã nói rằng: “Thưa ngài Nāgasena, người nào không tái sanh, chẳng lẽ người ấy không tái sanh do tác ý đúng đường lối?”
“Tâu đại vương, do tác ý đúng đường lối, do tuệ, và do các thiện pháp khác.”
“Thưa ngài, chẳng lẽ tác ý đúng đường lối chính là tuệ?”
“Tâu đại vương, không phải. Tác ý đúng đường lối là cái khác, tuệ là cái khác. Tâu đại vương, đối với hai pháp này, thì các loài dê, cừu, bò, trâu, lạc đà, lừa có sự tác ý, tuy nhiên chúng không có tuệ.”
“Thưa ngài Nāgasena, ngài thật khôn khéo.”
Rājā āha—
“bhante nāgasena, yo na paṭisandahati, nanu so yoniso manasikārena na paṭisandahatī”ti?
“Yoniso ca, mahārāja, manasikārena paññāya ca aññehi ca kusalehi dhammehī”ti.
“Nanu, bhante, yoniso manasikāroyeva paññā”ti?
“Na hi, mahārāja, añño manasikāro, aññā paññā, imesaṁ kho, mahārāja, ajeḷakagoṇamahiṁsaoṭṭhagadrabhānampi manasikāro atthi, paññā pana tesaṁ natthī”ti.
“Kallosi, bhante nāgasenā”ti.
Yonisomanasikārapañho sattamo.