Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Câu 15.1: Với người đã hoàn tất cuộc hành trình, không còn sầu muộn, đã giải thoát khỏi mọi xiềng xích, mọi phiền não đều tan biến.
Câu 15.2: Họ luôn nỗ lực chánh niệm, không luyến ái gia đình hay nơi cư trú, như loài thiên nga rời bỏ hồ nước, họ ra đi không chút vấn vương.
Câu 15.3: Họ không tích trữ của cải, ăn uống biết đủ, mục tiêu của họ là sự giải thoát tuyệt đối. Đường đi của họ thật khó nắm bắt, như chim bay giữa hư không.
Câu 15.4: Người đã đoạn trừ mọi lậu hoặc, không còn luyến ái ăn uống, chứng đắc Không, Vô tướng và Giải thoát - dấu chân của bậc ấy chẳng thể tìm thấy, như cánh chim giữa trời xanh.
Câu 15.5: Người đã thu thúc các căn, tâm định tĩnh như ngựa được thuần dưỡng bởi kỵ binh thiện nghệ, đã lìa bỏ kiêu mạn và lậu hoặc - chính các vị Thiên cũng phải ngưỡng mộ.
Câu 15.6: Như đất vững không oán hận, như cột trụ kiên cố, như hồ nước không bùn dơ - một người đức hạnh như vậy sẽ không còn vòng luân hồi nữa.
Câu 15.7: Tâm vị ấy luôn an tĩnh, lời nói an tĩnh và hành động cũng an tĩnh; chính sự liễu ngộ chân thật đã mang lại sự bình thản hoàn toàn.
Câu 15.8: Không còn tin vào tin đồn, thấu hiểu cái vô vi (Niết-bàn), đoạn tận mọi trói buộc, chấm dứt mọi cơ hội luân hồi, xả bỏ mọi tham ái - vị ấy thật xứng danh bậc Thượng nhân.
Câu 15.9: Dầu ở xóm làng hay trong rừng sâu, giữa thung lũng hay trên núi cao, ở bất cứ nơi nào bậc La-hán cư ngụ, nơi đó đều trở nên an lạc.
Verse 15.1He who has completed the Path and is sorrowless,
Who is freed in every way,
Who is released from all bonds,
Is cooled without heat [of passion].
Verse 15.2Those whose mind is pure and are mindful,
Delighting in nowhere;
Have crossed the sea of delusion,
Like swans who have abandoned their lake.
Verse 15.3Those who eat according to the stomach’s capacity,
Who accumulate nothing,
Whose mind is empty and markless;
Have passed the various stages of progress
Like the birds in the sky
Which can go far unhindered.
Verse 15.4Those who have exhausted the world’s conditioning,
Who are no more hung up with food;
Whose mind is empty and sorrow-free,
Have reached the state of freedom.
They are [unattached] like flying birds
Which land temporarily only to fly away.
Verse 15.5He whose senses are controlled, according with calm
Like horses well tamed,
Who has abandoned conceit and the conditioning;
Is respected by the gods.
Without resentment, like the earth;
Immovable, like a mountain;
The true men are taintless,
And have ended the worldly cycle of rebirths.
Verse 15.7His mind is already at rest,
His words and deed too are tranquil.
By right understanding he is freed;
Calmly, he goes into appeasement.
Verse 15.8He who has given up craving and is detached
Who has broken the hindrances of the three spheres,
And whose desires are annihilated
—Is indeed a superior man.
Verse 15.9Be it in village or in forest,
Or on the plains or high lands.
—Wherever the arahats pass by
It cannot but become blessed.
Verse 15.10He finds delight in the wilderness
Which the worldlings do not;
Happy indeed are the unattached
Who seek no sensual pleasure.
Câu 15.1: Với người đã hoàn tất cuộc hành trình, không còn sầu muộn, đã giải thoát khỏi mọi xiềng xích, mọi phiền não đều tan biến.
Câu 15.2: Họ luôn nỗ lực chánh niệm, không luyến ái gia đình hay nơi cư trú, như loài thiên nga rời bỏ hồ nước, họ ra đi không chút vấn vương.
Câu 15.3: Họ không tích trữ của cải, ăn uống biết đủ, mục tiêu của họ là sự giải thoát tuyệt đối. Đường đi của họ thật khó nắm bắt, như chim bay giữa hư không.
Câu 15.4: Người đã đoạn trừ mọi lậu hoặc, không còn luyến ái ăn uống, chứng đắc Không, Vô tướng và Giải thoát - dấu chân của bậc ấy chẳng thể tìm thấy, như cánh chim giữa trời xanh.
Câu 15.5: Người đã thu thúc các căn, tâm định tĩnh như ngựa được thuần dưỡng bởi kỵ binh thiện nghệ, đã lìa bỏ kiêu mạn và lậu hoặc - chính các vị Thiên cũng phải ngưỡng mộ.
Câu 15.6: Như đất vững không oán hận, như cột trụ kiên cố, như hồ nước không bùn dơ - một người đức hạnh như vậy sẽ không còn vòng luân hồi nữa.
Câu 15.7: Tâm vị ấy luôn an tĩnh, lời nói an tĩnh và hành động cũng an tĩnh; chính sự liễu ngộ chân thật đã mang lại sự bình thản hoàn toàn.
Câu 15.8: Không còn tin vào tin đồn, thấu hiểu cái vô vi (Niết-bàn), đoạn tận mọi trói buộc, chấm dứt mọi cơ hội luân hồi, xả bỏ mọi tham ái - vị ấy thật xứng danh bậc Thượng nhân.
Câu 15.9: Dầu ở xóm làng hay trong rừng sâu, giữa thung lũng hay trên núi cao, ở bất cứ nơi nào bậc La-hán cư ngụ, nơi đó đều trở nên an lạc.
Verse 15.1He who has completed the Path and is sorrowless,
Who is freed in every way,
Who is released from all bonds,
Is cooled without heat [of passion].
Verse 15.2Those whose mind is pure and are mindful,
Delighting in nowhere;
Have crossed the sea of delusion,
Like swans who have abandoned their lake.
Verse 15.3Those who eat according to the stomach’s capacity,
Who accumulate nothing,
Whose mind is empty and markless;
Have passed the various stages of progress
Like the birds in the sky
Which can go far unhindered.
Verse 15.4Those who have exhausted the world’s conditioning,
Who are no more hung up with food;
Whose mind is empty and sorrow-free,
Have reached the state of freedom.
They are [unattached] like flying birds
Which land temporarily only to fly away.
Verse 15.5He whose senses are controlled, according with calm
Like horses well tamed,
Who has abandoned conceit and the conditioning;
Is respected by the gods.
Without resentment, like the earth;
Immovable, like a mountain;
The true men are taintless,
And have ended the worldly cycle of rebirths.
Verse 15.7His mind is already at rest,
His words and deed too are tranquil.
By right understanding he is freed;
Calmly, he goes into appeasement.
Verse 15.8He who has given up craving and is detached
Who has broken the hindrances of the three spheres,
And whose desires are annihilated
—Is indeed a superior man.
Verse 15.9Be it in village or in forest,
Or on the plains or high lands.
—Wherever the arahats pass by
It cannot but become blessed.
Verse 15.10He finds delight in the wilderness
Which the worldlings do not;
Happy indeed are the unattached
Who seek no sensual pleasure.