Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Verse 22.1
Đã chiến thắng, Ngài không còn bị ác nghiệp chi phối,
Hoàn toàn chiến thắng thế gian;
Bậc Thánh trí, với cảnh giới vô biên,
[Đức Phật] khai thị cho kẻ vô minh vào Đạo.
Verse 22.2
Thoát khỏi lưới [ái dục], không còn chướng ngại;
Dục vọng đã tận, không còn tích lũy gì;
Tâm của Đức Phật sâu xa, không có giới hạn.
Ngài dẫn dắt những ai chưa vào Đạo để bước lên Đạo.
Verse 22.3
Kiên định an trụ trong nhất tâm,
Ly gia, an tịnh ngày đêm,
Cội rễ đã chặt, không còn niệm dục
—[Đó là] những bậc giác ngộ, những người chánh niệm rõ ràng.
Verse 22.4
Ngài đã thấy Chân lý, thanh tịnh, không nhiễm ô,
Đã vượt qua biển cả của năm nẻo đường,
—Đức Phật—hiện hữu, chiếu sáng thế gian,
Để đoạn trừ khổ đau.
Verse 22.5
Khó thay được sinh làm người.
Khó thay cho phàm nhân được sống lâu.
Khó thay cho chư Phật xuất hiện ở đời.
Khó thay được nghe Phật Pháp.
Verse 22.6
Ta không có ai làm thầy,
Một mình, cũng không có bạn đồng hành.
Tích lũy một hạnh, Ta đã thành Phật
Tự mình Ta đã thông đạt Thánh Đạo.
Verse 22.7
Người lái đò có thể vượt qua sông nước;
Tinh tấn làm cầu.
Người đời bị ràng buộc bởi giai cấp;
Người nào vượt qua được là bậc anh hùng.
Verse 22.8
Những ai đã diệt trừ ác nghiệp và vượt qua là chư Phật.
Những ai trên đất liền là Bà-la-môn.
Những ai trừ bỏ nạn đói là Pháp-học gi���.
Những ai đoạn trừ dòng dõi giai cấp là đệ tử.
Verse 22.9
Trong sự tu tập tâm, nhẫn nhục là tối thượng.
“Niết-bàn là tối thượng” chư Phật dạy.
Người đã ly gia làm Sa-môn.
Không làm hại người khác.
Verse 22.10
Không quấy nhiễu bằng lời nói hay làm hại;
Giữ giới luật trọn vẹn;
Tiết độ trong ăn uống và từ bỏ tham dục thân;
Duy trì sự tu tập ở nơi thanh vắng;
Chuyên tâm vào việc đạt được trí tuệ.
—Đây là sự thực hành giáo pháp của chư Phật.
Verse 22.11
Không làm các điều ác,
Thành tựu các điều lành,
Tự thanh tịnh tâm mình,
—Đây là Giáo Pháp của chư Phật.
Verse 22.12
[Ta,] Đức Phật là Thế Tôn;
[Ta] đã diệt trừ các lậu hoặc và không còn dục vọng;
[Ta] là bậc anh hùng trong dòng Thích-ca;
Toàn thể [chư thiên và nhân loại] đều tùy thuận tâm [của Ta].
Verse 22.13
Hạnh phúc thay là quả báo của công đức;
Nhờ đó mọi ước nguyện đều được thành tựu.
[Người có công đức] mau chóng đạt đến an tịnh
Và tự mình đạt đến Niết-bàn.
Verse 22.14
Nhiều người đi tìm nơi nương tựa
Nơi thần linh ở núi, sông và cây cối,
Và nơi tượng thờ trong đền miếu;
Dâng cúng tế và cầu xin phước lành.
Verse 22.15
Những nơi nương tựa như thế
Không an toàn cũng không tối thượng.
Chúng không thể đến
Để giải thoát chúng ta khỏi khổ đau.
Verse 22.16
Nếu một người quy y
Phật, Pháp và Tăng;
Tứ Diệu Đế cao quý;
Người ấy chắc chắn sẽ thấy [bằng] Chánh Trí:
Verse 22.17
[Tức là], rằng luân hồi là vô cùng khổ đau;
Rằng từ [thấy] các Chân lý mà người ta vượt thoát.
Rằng Bát Chánh Đạo siêu việt thế gian,
Đoạn trừ mọi khổ đau.
Verse 22.18
Quy y Tam Bảo,
Là an toàn nhất, là tối thượng;
Chỉ khi có những [nơi nương tựa] này
Người ta mới có thể vượt thoát mọi khổ đau.
Verse 22.19
Nếu một người [hành theo] trung đạo và đúng đắn,
Và đặt tâm mình vào Đạo, không keo kiệt,
Thật là cát tường cho người như vậy,
Người quy y Đức Phật.
Verse 22.20
Người trí tuệ khó gặp,
Và không phải ở đâu cũng tìm thấy;
Nơi người như vậy được sinh ra,
Dòng họ được ban phước.
Verse 22.21
Hạnh phúc thay sự xuất hiện của chư Phật.
Hạnh phúc thay sự thuyết giảng của Giáo Pháp.
Hạnh phúc thay sự hòa hợp của Tăng-già;
Hòa hợp mang lại an lạc thường hằng.
Verse 22.1Having made the conquest he is not subject to evil,
He is completely victorious over the world;
Saintly wise, and of boundless sphere,
[The Buddha] initiates the ignorant into the Path.
Verse 22.2Disentangled from [craving’s] net and unimpeded;
Lust exhausted, amassing nothing;
The Buddha’s mind is profound, without a limit.
He leads those not on the Path to embark on it.
Verse 22.3Steadfastly established in one-mindedness,
Left home, in quiescence day and night,
Root cut off, with no lustful thoughts
—[Such are] the awakened ones, the clearly mindful.
Verse 22.4He has seen the Truth, and is pure, undefiled,
Having crossed the sea of the five pathways,
—The Buddha—arises, illuminating the world,
In order to remove sufferings.
Verse 22.5Difficult it is to be born as a human.
Difficult too the obtaining of longevity for mortals.
Difficult is the arising of Buddhas in the world.
Difficult it is to hear the Buddha-dharma.
Verse 22.6I had no one for a master,
Alone, nor had I any companion.
Accumulating one practice I have become a Buddha
By myself I have mastered the Noble Path.
Verse 22.7A boatman can cross over water;
Vigour serves as the bridge.
Men are bound by their castes;
He who can cross it is a hero.
Verse 22.8Those having destroyed evil and crossed over are the Buddhas.
Those on the land are brahmins.
Those who remove famine are Dharma-trainees.
Those who cut off the caste lineage are disciples.
Verse 22.9Of mental devotion, endurance is foremost.
’Nirvāṇa is supreme” say the Buddhas.
He who has left home to be a śramaṇa.
Does no harm to others.
Verse 22.10Do not harass by speech or harm;
Restrain fully in accordance with the precepts;
Be moderate in food and give up bodily greed;
Maintain your practice in a secluded abode;
Apply your mind to the gaining of wisdom.
—This is practicing the Buddhas’ teaching.
Verse 22.11Not to do evil,
To cultivate all good,
To purify one’s own mind,
—This is the Teaching of the Buddhas.
Verse 22.12[I,] the Buddha am the Exalted One;
[I] have eradicated the cankers and have no lust;
[I] am the hero among the Sakyans;
The whole lot [of gods and men] accords with [my] mind.
Verse 22.13Happy indeed is the result of merit;
Whereby all wishes are fulfilled.
[One with merit] promptly moves to quiescence
And arrives by himself at Nirvāṇa.
Verse 22.14Many go for refuge
To spirits in hills, rivers and trees,
And to images in shrines;
Offering sacrifices and praying for blessings.
Verse 22.15Refuges like these
Are neither safe nor supreme.
They cannot come
To deliver us from unsatisfactoriness.
Verse 22.16If one goes for refuge
To the Buddha, Dharma and saṅgha;
The virtuous Four Truths;
One will definitely see [with] Right Knowledge:
Verse 22.17[Namely], That saṁsāra is extremely unsatisfactory;
That from [seeing] the Truths one crosses over.
That the Eight-fold Path which transcends existence,
Eradicates all unsatisfactoriness.
Verse 22.18Refuge in the Three Treasured Ones,
Is most safe, is supreme;
Only if one has these [refuges]
Can one transcend all unsatisfactoriness.
Verse 22.19If a man [accords with] the middle and the proper,
And sets his mind on the Way, without miserliness,
Propitious indeed such a man is,
Who goes for refuge in the Buddha.
Verse 22.20A man of wisdom is hard to encounter,
And he is not to be found everywhere;
Where such a man is born,
The kinsmen are blessed.
Verse 22.21Happy is the arising of Buddhas.
Happy is the preaching of the Doctrine.
Happy is the unity of the Saṅgha;
Unity brings constant peace.
Verse 22.1
Đã chiến thắng, Ngài không còn bị ác nghiệp chi phối,
Hoàn toàn chiến thắng thế gian;
Bậc Thánh trí, với cảnh giới vô biên,
[Đức Phật] khai thị cho kẻ vô minh vào Đạo.
Verse 22.2
Thoát khỏi lưới [ái dục], không còn chướng ngại;
Dục vọng đã tận, không còn tích lũy gì;
Tâm của Đức Phật sâu xa, không có giới hạn.
Ngài dẫn dắt những ai chưa vào Đạo để bước lên Đạo.
Verse 22.3
Kiên định an trụ trong nhất tâm,
Ly gia, an tịnh ngày đêm,
Cội rễ đã chặt, không còn niệm dục
—[Đó là] những bậc giác ngộ, những người chánh niệm rõ ràng.
Verse 22.4
Ngài đã thấy Chân lý, thanh tịnh, không nhiễm ô,
Đã vượt qua biển cả của năm nẻo đường,
—Đức Phật—hiện hữu, chiếu sáng thế gian,
Để đoạn trừ khổ đau.
Verse 22.5
Khó thay được sinh làm người.
Khó thay cho phàm nhân được sống lâu.
Khó thay cho chư Phật xuất hiện ở đời.
Khó thay được nghe Phật Pháp.
Verse 22.6
Ta không có ai làm thầy,
Một mình, cũng không có bạn đồng hành.
Tích lũy một hạnh, Ta đã thành Phật
Tự mình Ta đã thông đạt Thánh Đạo.
Verse 22.7
Người lái đò có thể vượt qua sông nước;
Tinh tấn làm cầu.
Người đời bị ràng buộc bởi giai cấp;
Người nào vượt qua được là bậc anh hùng.
Verse 22.8
Những ai đã diệt trừ ác nghiệp và vượt qua là chư Phật.
Những ai trên đất liền là Bà-la-môn.
Những ai trừ bỏ nạn đói là Pháp-học gi���.
Những ai đoạn trừ dòng dõi giai cấp là đệ tử.
Verse 22.9
Trong sự tu tập tâm, nhẫn nhục là tối thượng.
“Niết-bàn là tối thượng” chư Phật dạy.
Người đã ly gia làm Sa-môn.
Không làm hại người khác.
Verse 22.10
Không quấy nhiễu bằng lời nói hay làm hại;
Giữ giới luật trọn vẹn;
Tiết độ trong ăn uống và từ bỏ tham dục thân;
Duy trì sự tu tập ở nơi thanh vắng;
Chuyên tâm vào việc đạt được trí tuệ.
—Đây là sự thực hành giáo pháp của chư Phật.
Verse 22.11
Không làm các điều ác,
Thành tựu các điều lành,
Tự thanh tịnh tâm mình,
—Đây là Giáo Pháp của chư Phật.
Verse 22.12
[Ta,] Đức Phật là Thế Tôn;
[Ta] đã diệt trừ các lậu hoặc và không còn dục vọng;
[Ta] là bậc anh hùng trong dòng Thích-ca;
Toàn thể [chư thiên và nhân loại] đều tùy thuận tâm [của Ta].
Verse 22.13
Hạnh phúc thay là quả báo của công đức;
Nhờ đó mọi ước nguyện đều được thành tựu.
[Người có công đức] mau chóng đạt đến an tịnh
Và tự mình đạt đến Niết-bàn.
Verse 22.14
Nhiều người đi tìm nơi nương tựa
Nơi thần linh ở núi, sông và cây cối,
Và nơi tượng thờ trong đền miếu;
Dâng cúng tế và cầu xin phước lành.
Verse 22.15
Những nơi nương tựa như thế
Không an toàn cũng không tối thượng.
Chúng không thể đến
Để giải thoát chúng ta khỏi khổ đau.
Verse 22.16
Nếu một người quy y
Phật, Pháp và Tăng;
Tứ Diệu Đế cao quý;
Người ấy chắc chắn sẽ thấy [bằng] Chánh Trí:
Verse 22.17
[Tức là], rằng luân hồi là vô cùng khổ đau;
Rằng từ [thấy] các Chân lý mà người ta vượt thoát.
Rằng Bát Chánh Đạo siêu việt thế gian,
Đoạn trừ mọi khổ đau.
Verse 22.18
Quy y Tam Bảo,
Là an toàn nhất, là tối thượng;
Chỉ khi có những [nơi nương tựa] này
Người ta mới có thể vượt thoát mọi khổ đau.
Verse 22.19
Nếu một người [hành theo] trung đạo và đúng đắn,
Và đặt tâm mình vào Đạo, không keo kiệt,
Thật là cát tường cho người như vậy,
Người quy y Đức Phật.
Verse 22.20
Người trí tuệ khó gặp,
Và không phải ở đâu cũng tìm thấy;
Nơi người như vậy được sinh ra,
Dòng họ được ban phước.
Verse 22.21
Hạnh phúc thay sự xuất hiện của chư Phật.
Hạnh phúc thay sự thuyết giảng của Giáo Pháp.
Hạnh phúc thay sự hòa hợp của Tăng-già;
Hòa hợp mang lại an lạc thường hằng.
Verse 22.1Having made the conquest he is not subject to evil,
He is completely victorious over the world;
Saintly wise, and of boundless sphere,
[The Buddha] initiates the ignorant into the Path.
Verse 22.2Disentangled from [craving’s] net and unimpeded;
Lust exhausted, amassing nothing;
The Buddha’s mind is profound, without a limit.
He leads those not on the Path to embark on it.
Verse 22.3Steadfastly established in one-mindedness,
Left home, in quiescence day and night,
Root cut off, with no lustful thoughts
—[Such are] the awakened ones, the clearly mindful.
Verse 22.4He has seen the Truth, and is pure, undefiled,
Having crossed the sea of the five pathways,
—The Buddha—arises, illuminating the world,
In order to remove sufferings.
Verse 22.5Difficult it is to be born as a human.
Difficult too the obtaining of longevity for mortals.
Difficult is the arising of Buddhas in the world.
Difficult it is to hear the Buddha-dharma.
Verse 22.6I had no one for a master,
Alone, nor had I any companion.
Accumulating one practice I have become a Buddha
By myself I have mastered the Noble Path.
Verse 22.7A boatman can cross over water;
Vigour serves as the bridge.
Men are bound by their castes;
He who can cross it is a hero.
Verse 22.8Those having destroyed evil and crossed over are the Buddhas.
Those on the land are brahmins.
Those who remove famine are Dharma-trainees.
Those who cut off the caste lineage are disciples.
Verse 22.9Of mental devotion, endurance is foremost.
’Nirvāṇa is supreme” say the Buddhas.
He who has left home to be a śramaṇa.
Does no harm to others.
Verse 22.10Do not harass by speech or harm;
Restrain fully in accordance with the precepts;
Be moderate in food and give up bodily greed;
Maintain your practice in a secluded abode;
Apply your mind to the gaining of wisdom.
—This is practicing the Buddhas’ teaching.
Verse 22.11Not to do evil,
To cultivate all good,
To purify one’s own mind,
—This is the Teaching of the Buddhas.
Verse 22.12[I,] the Buddha am the Exalted One;
[I] have eradicated the cankers and have no lust;
[I] am the hero among the Sakyans;
The whole lot [of gods and men] accords with [my] mind.
Verse 22.13Happy indeed is the result of merit;
Whereby all wishes are fulfilled.
[One with merit] promptly moves to quiescence
And arrives by himself at Nirvāṇa.
Verse 22.14Many go for refuge
To spirits in hills, rivers and trees,
And to images in shrines;
Offering sacrifices and praying for blessings.
Verse 22.15Refuges like these
Are neither safe nor supreme.
They cannot come
To deliver us from unsatisfactoriness.
Verse 22.16If one goes for refuge
To the Buddha, Dharma and saṅgha;
The virtuous Four Truths;
One will definitely see [with] Right Knowledge:
Verse 22.17[Namely], That saṁsāra is extremely unsatisfactory;
That from [seeing] the Truths one crosses over.
That the Eight-fold Path which transcends existence,
Eradicates all unsatisfactoriness.
Verse 22.18Refuge in the Three Treasured Ones,
Is most safe, is supreme;
Only if one has these [refuges]
Can one transcend all unsatisfactoriness.
Verse 22.19If a man [accords with] the middle and the proper,
And sets his mind on the Way, without miserliness,
Propitious indeed such a man is,
Who goes for refuge in the Buddha.
Verse 22.20A man of wisdom is hard to encounter,
And he is not to be found everywhere;
Where such a man is born,
The kinsmen are blessed.
Verse 22.21Happy is the arising of Buddhas.
Happy is the preaching of the Doctrine.
Happy is the unity of the Saṅgha;
Unity brings constant peace.