BJT 2907Đấng Hiểu Biết Thế Gian Padumuttara, vị thọ nhận các vật hiến cúng, làm mưa cơn mưa Giáo Pháp, tợ như nước mưa tuôn ở bầu trời.
BJT 2908Tôi đã nhìn thấy bậc Toàn Giác ấy đang thuyết giảng về vị thế Bất Tử. Sau khi làm cho tâm của mình được tịnh tín, tôi đã đi về nhà của mình.
BJT 2909Tôi đã cầm lấy chiếc lọng che đã được tô điểm, và đã đi đến gặp bậc Tối Thượng Nhân. Tôi đã trở nên mừng rỡ, với tâm mừng rỡ tôi đã ném (chiếc lọng) lên không trung.
BJT 2910Tợ như chiếc xe kéo đã được khéo điều khiển, tợ như vị đứng đầu các bậc Thinh Văn đã được huấn luyện, (chiếc lọng che) đã tiến đến gần đấng Toàn Giác và đã đứng yên ở trên đỉnh đầu.
BJT 2911Bậc Thương Tưởng, đấng Bi Mẫn, đức Phật, đấng Lãnh Đạo cao cả của thế gian đã ngồi xuống ở Hội Chúng tỳ khưu và đã nói lên những lời kệ này:
BJT 2912“Chiếc lọng che đã được tô điểm làm thích ý này đã được dâng cúng bởi người nào, do sự tịnh tín ấy ở trong tâm người ấy không đi đến khổ cảnh.
BJT 2913Người ấy sẽ cai quản Thiên quốc ở giữa chư Thiên bảy lần, và sẽ trở thành đấng Chuyển Luân Vương ba mươi hai lần.
BJT 2914Vào một trăm ngàn kiếp (về sau này), bậc Đạo Sư tên Gotama xuất thân gia tộc Okkāka sẽ xuất hiện ở thế gian.
BJT 2915Là người thừa tự Giáo Pháp của vị (Phật) ấy, là chánh thống, được tạo ra từ Giáo Pháp, (người ấy) sẽ biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc và sẽ Niết Bàn không còn lậu hoặc.”
BJT 2916Hiểu được lời nói hùng tráng đã được thốt lên là ngôn từ của đức Phật, với tâm tịnh tín, với ý vui mừng, tôi đã khởi lên niềm vui dào dạt.
BJT 2917Sau khi từ bỏ thân nhân loại, tôi đã ngự đến sanh chủng Thiên nhân. Có tòa lâu đài tối thượng làm thích ý đã được sanh lên cho tôi.
BJT 2918Trong khi (tôi) rời khỏi cung điện, có chiếc lọng che màu trắng đã được cầm giữ (che cho tôi). Khi ấy tôi đã đạt được sự tưởng nhớ lại; điều này là quả báu của nghiệp quá khứ.
BJT 2919Sau khi mệnh chung từ thế giới chư Thiên, tôi đã đi đến bản thể nhân loại. Trước đây bảy trăm kiếp, tôi đã trở thành đấng Chuyển Luân Vương ba mươi sáu lần.
BJT 2920Sau khi chết đi lìa bỏ thân ấy, tôi đã đi đến thành phố chư Thiên. Sau khi tuần tự luân hồi, tôi đã quay trở lại cuộc sống nhân loại.
BJT 2921Trong khi tôi hạ sanh vào bụng mẹ, có những người đã nắm giữ chiếc lọng màu trắng (che cho tôi). Được bảy tuổi tính từ khi sanh, tôi đã xuất gia vào đời sống không gia đình.
BJT 2922Vị Bà-la-môn tên Sunanda là thông thạo về chú thuật. Vị ấy đã cầm lấy chiếc lọng che bằng pha-lê và đã dâng cúng đến vị Tối Thượng Thinh Văn.
BJT 2923Bậc đại anh hùng, nhà thuyết giảng vĩ đại Sāriputta đã nói lời tùy hỷ. Sau khi lắng nghe lời tùy hỷ của vị ấy, tôi đã tưởng nhớ lại nghiệp quá khứ.
BJT 2924Tôi đã chắp tay lên và đã làm cho tâm của mình được tịnh tín. Sau khi nhớ lại nghiệp quá khứ, tôi đã thành tựu phẩm vị A-la-hán
BJT 2925Sau khi từ chỗ ngồi đứng dậy, tôi đã chắp tay lên ở đầu. Tôi đã đảnh lễ bậc Toàn Giác và đã thốt lên lời nói này:
BJT 2926Trước đây một trăm ngàn kiếp, đức Phật, bậc Vô Thượng ở thế gian, đấng Hiểu Biết Thế Gian Padumuttara là vị thọ nhận các vật hiến cúng.
BJT 2927Tôi đã dâng cúng chiếc lọng che đã được tô điểm có nhiều màu sắc đến Ngài. Đấng Tự Chủ, nhân vật cao cả, đã nhận lấy bằng hai tay.
BJT 2928Ôi đức Phật! Ôi Giáo Pháp! Ôi sự thành tựu của bậc Đạo Sư của chúng ta! Do sự dâng cúng một chiếc lọng che, tôi đã không đi đến chốn khổ đau.
BJT 2929Các phiền não của tôi đã được thiêu đốt, tất cả các hữu đã được xóa sạch. Sau khi biết toàn diện về tất cả các lậu hoặc, tôi sống không còn lậu hoặc.
BJT 2930Bốn (tuệ) phân tích, tám giải thoát, và sáu thắng trí đã được (tôi) đắc chứng; tôi đã thực hành lời dạy của đức Phật.
Đại đức trưởng lão Saparivārachattadāyaka đã nói lên những lời kệ này như thế ấy.
Ký sự về trưởng lão Saparivārachattadāyaka là phần thứ 10.
Phần Tóm Lược:
Bông hoa ummā, (vị cúng dường) cát, nụ cười, vật tế lễ, vật báo hiệu, vị ngợi ca (về sự cúng dường vật thực), vị có bông hoa nigguṇḍī, bông hoa nhài, vị có chiếc lọng che bằng bông hoa, vị có chiếc lọng che và các vật phụ thuộc, (tổng cộng) có hơn một trăm lẻ bảy câu kệ.
Phẩm Ummāpupphiya là phẩm thứ ba mươi ba.
“Padumuttaro lokavidū,
āhutīnaṁ paṭiggaho;
Ākāse jalavuṭṭhīva,
vassate dhammavuṭṭhiyā.
Tamaddasāsiṁ sambuddhaṁ,
desentaṁ amataṁ padaṁ;
Sakaṁ cittaṁ pasādetvā,
agamāsiṁ sakaṁ gharaṁ.
Chattaṁ alaṅkataṁ gayha,
upagacchiṁ naruttamaṁ;
Haṭṭho haṭṭhena cittena,
ākāse ukkhipiṁ ahaṁ.
Susaṅgahitayānaṁva,
dantova sāvakuttamo;
Upagantvāna sambuddhaṁ,
matthake sampatiṭṭhahi.
Anukampako kāruṇiko,
buddho lokagganāyako;
Bhikkhusaṅghe nisīditvā,
imā gāthā abhāsatha.
‘Yena chattamidaṁ dinnaṁ,
alaṅkataṁ manoramaṁ;
Tena cittappasādena,
duggatiṁ so na gacchati.
Sattakkhattuñca devesu,
devarajjaṁ karissati;
Bāttiṁsakkhattuñca rājā,
cakkavattī bhavissati.
Kappasatasahassamhi,
okkākakulasambhavo;
Gotamo nāma gottena,
satthā loke bhavissati.
Tassa dhammesu dāyādo,
oraso dhammanimmito;
Sabbāsave pariññāya,
nibbāyissatināsavo’.
Buddhassa giramaññāya,
vācāsabhimudīritaṁ;
Pasannacitto sumano,
bhiyyo hāsaṁ janesahaṁ.
Jahitvā mānusaṁ yoniṁ,
Dibbaṁ yoniṁ samajjhagaṁ;
Vimānamuttamaṁ mayhaṁ,
Abbhuggataṁ manoramaṁ.
Vimānā nikkhamantassa,
setacchattaṁ dharīyati;
Tadā saññaṁ paṭilabhiṁ,
pubbakammassidaṁ phalaṁ.
Devalokā cavitvāna,
manussattañca āgamiṁ;
Chattiṁsakkhattuṁ cakkavattī,
sattakappasatamhito.
Tamhā kāyā cavitvāna,
āgacchiṁ tidasaṁ puraṁ;
Saṁsaritvānupubbena,
mānusaṁ punarāgamiṁ.
Okkantaṁ mātukucchiṁ maṁ,
setacchattaṁ adhārayuṁ;
Jātiyā sattavassohaṁ,
pabbajiṁ anagāriyaṁ.
Sunando nāma nāmena,
brāhmaṇo mantapāragū;
Phalikaṁ chattamādāya,
sāvakaggassa so tadā.
Anumodi mahāvīro,
sāriputto mahākathī;
Sutvānumodanaṁ tassa,
pubbakammamanussariṁ.
Añjaliṁ paggahetvāna,
sakaṁ cittaṁ pasādayiṁ;
Saritvā purimaṁ kammaṁ,
arahattamapāpuṇiṁ.
Uṭṭhāya āsanā tamhā,
sire katvāna añjaliṁ;
Sambuddhaṁ abhivādetvā,
imaṁ vācaṁ udīrayiṁ.
Satasahassito kappe,
buddho loke anuttaro;
Padumuttaro lokavidū,
āhutīnaṁ paṭiggaho.
Tassa chattaṁ mayā dinnaṁ,
vicittaṁ samalaṅkataṁ;
Ubho hatthehi paggaṇhi,
sayambhū aggapuggalo.
Aho buddhā aho dhammā,
aho no satthusampadā;
Ekacchattassa dānena,
duggatiṁ nupapajjahaṁ.
Kilesā jhāpitā mayhaṁ,
bhavā sabbe samūhatā;
Sabbāsave pariññāya,
viharāmi anāsavo.
Paṭisambhidā catasso,
…pe…
kataṁ buddhassa sāsanaṁ”.
Itthaṁ sudaṁ āyasmā saparivārachattadāyako thero imā gāthāyo abhāsitthāti.
Saparivārachattadāyakattherassāpadānaṁ dasamaṁ.
Umāpupphiyavaggo tettiṁsatimo.
Tassuddānaṁ
Umāpupphañca pulinaṁ,
hāso yañño nimittako;
Saṁsāvako nigguṇḍī ca,
sumanaṁ pupphachattako;
Saparivārachatto ca,
gāthā sattasatuttarāti.
Walt 2907 Padumuttara, World-Knower,
Sacrificial Recipient,
was raining down the Dhamma-rain
like the rainwaters from the sky. Verse 1
Walt 2908 I saw him then, the Sambuddha,
preaching the path to deathlessness.
Bringing pleasure to my own heart,
I then went back to my own house. Verse 2
Walt 2909 Taking an adorned umbrella,
I approached the Ultimate Man.
Happy, and with a happy heart,
I lifted it up in the sky. Verse 3
Walt 2910 One of the foremost followers,
controlled like a well-built vehicle,
going up to the Sambuddha
then held it up over his head. Verse 4
Walt 2911 Full of Pity, Compassionate,
the Buddha, the World’s Chief Leader,
sitting in the monks’ Assembly,
then spoke these verses about me: Verse 5
Walt 2912 “He who gave me this umbrella,
adorned, delightful to the mind,
because of that mental pleasure
will not go to a bad rebirth. Verse 6
Walt 2913 And seven times among the gods
he will exercise divine rule,
and thirty-six times he will be
a powerful wheel-turning king. Verse 7
Walt 2914 In one hundred thousand aeons,
arising in Okkāka’s clan,
the one whose name is Gotama
will be the Teacher in the world. Verse 8
Walt 2915Worthy heir to that one’s Dhamma,
Dhamma’s legitimate offspring,
knowing well all the defilements
he’ll reach nirvana, undefiled.” Verse 9
Walt 2916 Understanding the Buddha’s speech,
those majestic words he uttered,
happy, with pleasure in my heart,
I gave rise to even more speech. Verse 10
Walt 2917 Abandoning the human womb,
I attained the womb of a god.
My superb heavenly mansion
rose up tall, delighting the mind. Verse 11
Walt 2918 When I go out from that mansion,
a white umbrella is carried.
I am getting that perception:
the fruit of previous karma. Verse 12
Walt 2919 Falling from the world of the gods
I came into the human state,
thirty-six times a wheel-turner,
seven hundred aeons ago. Verse 13
Walt 2920 After falling from that body,
I went on to the Thirty-Three.
Transmigrating I by and by
came back again to human life. Verse 14
Walt 2921 They carried a white umbrella
for me leaving my mother’s womb.
Then at the age of seven years,
I went forth into homelessness. Verse 15
Walt 2922 There was a man named Sunanda,
a brahmin master of mantras.
Bringing a crystal umbrella
, gifted the chief follower. Verse 16
Walt 2923 The great hero, the great speaker
Sāriputta expressed his thanks.
Hearing his expression of thanks,
I recalled my previous deed. Verse 17
Walt 2924 Pressing both my hands together,
I brought pleasure to my own heart.
Remembering my past karma,
I attained the arahant-state. Verse 18
Walt 2925 Then standing up from my seat, I—
hands pressed together on my head—
saluted him, the Sambuddha,
and uttered these words at that time: Verse 19
Walt 2926-2927“One hundred thousand aeons hence
Padumuttara the Buddha,
World Knower, Unmatched in the World,
Sacrificial Recipient,
the Self-Become One, Chief Person,
did take up in both of his hands
the umbrella given by me,
all-adorned and decorated. Verse 20-21
Walt 2928 O! the Buddha! O! the Teaching!
O! Our Teacher’s accomplishment!
Through the gift of one umbrella,
I was reborn in no bad state. Verse 22
Walt 2929 My defilements are now burnt up;
all new existence is destroyed.
knowing well all the defilements,
without defilements I now live. Verse 23
Walt 2930 The four analytical modes,
and these eight deliverances,
six special knowledges mastered,
I have done what the Buddha taught! Verse 24
Thus indeed Venerable Saparivārachattadāyaka Thera spoke these verses.
The legend of Saparivārachattadāyaka Thera is finished.
The Summary:
Ummāpupphi and Pulina,
Hāsa, Sañña, Nimittaka,
Saṁsāvaka and Nigguṇḍi,
Sumana, Pupphachattaka,
and Suparivāracchatta:
one hundred plus seven verses.
The Ummāpupphiya Chapter, the Thirty-Third