Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
Tam tạng sa301-400
SA343 Kinh 343. phù-di
SA301 Kinh 301. ca-chiên-diên SA302 Kinh 302. a-chi-la SA303 Kinh 303. điếm-mâu-lưu SA304 Kinh 304. lục lục SA305 Kinh 305. lục nhập xứ SA306 Kinh 306. nhân SA307 Kinh 307. kiến pháp SA308 Kinh 308. bất nhiễm trước SA309 Kinh 309. lộc nữu (1) SA310 Kinh 310. lộc nữu (2) SA311 Kinh 311. phú-lan-na SA312 Kinh 312. ma-la-ca-cữu SA313 Kinh 313. kinh pháp SA314 Kinh 314. đoạn dục SA315 Kinh 315. nhãn sanh SA316 Kinh 316. nhãn vô thường SA317 Kinh 317. nhãn khổ SA318 Kinh 318. nhãn phi ngã SA319 Kinh 319. nhất thiết SA320 Kinh 320. nhất thiết hữu SA321 Kinh 321. nhất thiết SA322 Kinh 322. nhãn nội nhập xứ SA323 Kinh 323. lục nội nhập xứ SA324 Kinh 324. lục ngoại nhập xứ SA325 Kinh 325. lục thức thân SA326 Kinh 326. lục xúc thân SA327 Kinh 327. lục thọ thân SA328 Kinh 328. lục tưởng thân SA329 Kinh 329. lục tư thân SA330 Kinh 330. lục ái thân SA331 Kinh 331. lục cố niệm SA332 Kinh 332. lục phú SA333 Kinh 333. vô thường SA334 Kinh 334. hữu nhân hữu duyên hữu phược pháp SA335 Kinh 335. đệ nhất nghĩa không SA336 Kinh 336. lục hỷ hành SA337 Kinh 337. lục ưu hành SA338 Kinh 338. lục xả hành SA339 Kinh 339. lục thường hành (1) SA340 Kinh 340. lục thường hành (2) SA341 Kinh 341. lục thường hành (3) SA342 Kinh 342. lục thường hành (4) SA343 Kinh 343. phù-di SA344 Kinh 344. câu-hi-la SA345 Kinh 345. tập sanh SA346 Kinh 346. tam pháp SA347 Kinh 347. tu-thâm SA348 Kinh 348. thập lực SA349 Kinh 349. thánh xứ SA350 Kinh 350. thánh đệ tử SA351 Kinh 351. mậu-sư-la SA352 Kinh 352. sa-môn bà-la-môn (1) SA353 Kinh 353. sa-môn bà-la-môn (2) SA354 Kinh 354. sa-môn bà-la-môn (3) SA355 Kinh 355. lão tử SA356 Kinh 356. chủng trí SA357 Kinh 357. vô minh tăng (1) SA358 Kinh 358. vô minh tăng (2) SA359 Kinh 359. tư lương (1) SA360 Kinh 360. tư lương (2) SA361 Kinh 361. tư lương (3) SA362 Kinh 362. đa văn đệ tử SA363 Kinh 363. thuyết pháp tỳ-kheo (1) SA364 Kinh 364. thuyết pháp tỳ-kheo (2) SA365 Kinh 365. thuyết pháp SA366 Kinh 366. tỳ-bà-thi SA367 Kinh 367. tu tập SA368 Kinh 368. tam-ma-đề SA369 Kinh 369. thập nhị nhân duyên (1) SA370 Kinh 370. thập nhị nhân duyên (2) SA371 Kinh 371. thực SA372 Kinh 372. phả-cầu-na SA373 Kinh 373. tử nhục SA374 Kinh 374. hữu tham (1) SA375 Kinh 375. hữu tham (2) SA376 Kinh 376. hữu tham (3) SA377 Kinh 377. hữu tham (4) SA378 Kinh 378. hữu tham (5) SA379 Kinh 379. chuyển pháp luân SA380 Kinh 380. tứ đế (1) SA381 Kinh 381. tứ đế (2) SA382 Kinh 382. đương tri SA383 Kinh 383. dĩ tri SA384 Kinh 384. lậu tận SA385 Kinh 385. biên tế SA386 Kinh 386. hiền thánh (1) SA387 Kinh 387. hiền thánh (2) SA388 Kinh 388. ngũ chi lục phần SA389 Kinh 389. lương y SA390 Kinh 390. sa-môn bà-la-môn (1) SA391 Kinh 391. sa-môn bà-la-môn (2) SA392 Kinh 392. như thật tri SA393 Kinh 393. thiện nam tử SA394 Kinh 394. nhật nguyệt (1) SA395 Kinh 395. nhật nguyệt (2) SA396 Kinh 396. thánh đệ tử SA397 Kinh 397. khư-đề-la SA398 Kinh 398. nhân-đà-la trụ SA399 Kinh 399. luận xứ SA400 Kinh 400. thiêu y
SA343

Kinh 343. phù-di

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở tại vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương xá. Bấy giờ Tôn giả Tỳ-kheo Phù-di ở tại núi Kỳ-xà-quật. Lúc ấy có một số đông chúng xuất gia ngoại đạo đến chỗ Tôn giả Phù-di, cùng chào hỏi và chúc tụng nhau. Sau khi chào hỏi và chúc tụng nhau, rồi ngồi qua một bên, nói với Tôn giả Phù-di:

“Chúng tôi có điều muốn hỏi, Tôn giả có rảnh thì giờ giải đáp cho không?”

Tôn giả Phù-di bảo các xuất gia ngoại đạo:

“Tùy theo những gì các vị hỏi, tôi sẽ trả lời các vị.”

Lúc ấy, chúng xuất gia ngoại đạo hỏi Tôn giả Phù-di:

“Khổ lạc có phải là do tự tác không?”

Tôn giả Phù-di đáp:

“Này các vị xuất gia ngoại đạo, nói ‘khổ lạc là do tự tác’; điều này Đức Thế Tôn bảo, ‘Ta không khẳng định ’.”

Lại hỏi:

“Khổ lạc có phải là do tha nhân tác không?”

Đáp:

“Khổ lạc là do tha nhân tác; điều này Đức Thế Tôn bảo ‘Ta không khẳng định’.”

Lại hỏi:

“Khổ lạc có phải là do vừa tự vừa tha nhân tác không?”

Đáp:

“Khổ lạc là do vừa tự vừa tha nhân tác; những điều này Đức Thế Tôn bảo ‘Ta không khẳng định’.”

Lại hỏi:

“Khổ lạc có phải là chẳng phải vừa tự vừa tha nhân tác, mà vô nhân tạo không?”

Đáp:

“Khổ lạc là chẳng vừa tự vừa tha nhân tác, mà vô nhân tạo, những điều này Đức Thế Tôn bảo ‘Ta không khẳng định.’”

Chúng xuất gia ngoại đạo lại hỏi:

“Thế nào, Tôn giả Phù-di, khi chúng tôi hỏi có phải khổ lạc là do tự tác; thì bảo là không khẳng định. Khi hỏi khổ lạc có phải do tha nhân tác, thì bảo rằng không khẳng định. Khi hỏi khổ lạc có phải là do vừa tự vừa tha nhân tác, thì bảo rằng không khẳng định. Khi hỏi khổ lạc có phải là chẳng vừa tự vừa tha nhân tác, mà vô nhân tạo, thì bảo rằng không khẳng định. Vậy hiện tại Sa-môn Cù-đàm nói khổ lạc được sanh ra như thế nào?”

Tôn giả Phù-di đáp:

“Này chúng xuất gia ngoại đạo, Đức Thế Tôn bảo khổ lạc được sanh ra từ duyên khởi.”

Lúc ấy chúng xuất gia ngoại đạo nghe những gì Tôn giả Phù-di nói, tâm không hoan hỷ, chỉ trích, rồi bỏ ra đi.

Bấy giờ, Tôn giả Xá-lợi-phất ở cách chỗ Tôn giả Phù-di không xa, đang ngồi dưới bóng cây. Lúc ấy Tôn giả Phù-di biết chúng xuất gia ngoại đạo đã đi rồi, mới đến chỗ Tôn giả Xá-lợi-phất, hai vị cùng chào hỏi và chúc tụng nhau. Sau khi chúc tụng rồi, Tôn giả đem những câu hỏi của chúng xuất gia ngoại đạo trình lại đầy đủ cho Tôn giả Xá-lợi-phất:

“Tôi đã giải đáp như vậy, không mắc tội hủy báng Đức Thế Tôn chăng? Nói như thuyết chăng? Nói như pháp chăng? Nói tùy thuận pháp, hành pháp chăng? Không bị những người khác nhân nơi luận pháp đến nạn vấn chỉ trích chăng?”

Tôn giả Xá-lợi-phất nói:

“Này Tôn giả Phù-di, những điều thầy nói là đúng như lời Phật dạy, không hủy báng Như Lai, nói như những gì Phật đã nói, nói như pháp, pháp hành, pháp thuyết, không bị những người khác nhân nơi luận nghĩa, mà đến cật vấn, quở trách. Vì sao? Vì Đức Thế Tôn dạy khổ lạc được sanh ra từ duyên khởi.

“Tôn giả Phù-di, những gì các Sa-môn, Bà-la-môn kia hỏi về khổ lạc là do tự tác, điều này cũng sanh ra từ duyên khởi. Nếu bảo rằng chúng không sanh ra từ duyên khởi, điều này không thể có được. Khổ lạc là do tha nhân tác, do tự tha tác, cũng chẳng phải do tự chẳng phải do tha tác, hay bảo là vô duyên tạo, chúng cũng đều sanh ra từ duyên khởi. Nếu bảo không phải sanh ra từ duyên khởi, điều này không thể có được.

“Tôn giả Phù-di, những gì mà các Sa-môn, Bà-la-môn kia nói về khổ lạc là do tự tác, chúng cũng duyên xúc mà sanh ra; nếu bảo là chúng không sanh ra từ xúc, điều này không thể có được. Khổ lạc là do tha tạo, là do tự tha nhân tác, do tự tha tác, cũng chẳng phải do tự chẳng phải do tha tác, vô nhân tác, chúng cũng duyên vào xúc mà sanh ra. Nếu bảo không phải sanh ra từ xúc, điều này không thể có được.”

Bấy giờ, Tôn giả A-nan đang ngồi dưới bóng cây cách Tôn giả Xá-lợi-phất không xa, nghe Tôn giả Xá-lợi-phất cùng Tôn giả Phù-di bàn luận những việc như vậy. Sau khi nghe, từ chỗ ngồi đứng dậy, đi đến chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi qua một bên, đem những lời bàn luận giữa Tôn giả Xá-lợi-phất cùng Tôn giả Phù-di bạch một cách đầy đủ lên Đức Thế Tôn.

Phật bảo A-nan:

“Lành thay! Lành thay! A-nan, Tôn giả Xá-lợi-phất có người đến hỏi, đã có thể tùy thời mà đáp. Lành thay! Vì Xá-lợi-phất là người có trí ứng phó kịp thời, nên có người đến hỏi, liền có thể tùy thời mà giải đáp. Hàng Thanh văn của Ta nếu gặp có người hỏi, thì cũng nên tùy thời mà đáp như cách Xá-lợi-phất đã nói.

“Này A-nan, trước đây khi Ta ở trong núi tại Tiên nhân trú xứ, thành Vương xá, bấy giờ có chúng xuất gia ngoại đạo đã đem ý vị như vậy, văn cú như vậy, nghĩa lý như vậy đến hỏi Ta. Ta vì họ mà đem ý vị thế này, văn cú thế này, nghĩa lý thế này nói cho họ, giống như những gì Tôn giả Xá-lợi-phất đã nói.

“A-nan, nếu các Sa-môn, Bà-la-môn cho rằng khổ lạc là do tự tác, Ta liền đến hỏi họ: ‘Thật sự các vị có nói khổ lạc là do tự tác không?’ Họ đáp: ‘Tôi nói như vậy’ Ta liền nói với họ: ‘Các vị có thể chấp chặt lấy nghĩa này cho đây là chân thật, còn những gì khác đều là ngu dối. Ta không chấp nhận như vậy. Vì sao? Vì Ta nói sự sanh khởi của khổ lạc khác hẳn với điều này.’ Nếu họ hỏi Ta: ‘Cù-đàm nói sự sanh khởi của khổ lạc là khác như thế nào?’ Ta đáp: ‘Khổ lạc sanh ra từ duyên khởi.’ Cũng vậy nếu họ nói: ‘Khổ lạc là do tha nhân tác, do tự tha tác, chẳng phải do tự, chẳng phải do tha, vô nhân tạo, Ta cũng đến chỗ họ nói như trên.’”

Tôn giả A-nan bạch Phật:

“Như nghĩa lý Thế Tôn vừa nói, con đã hiểu. Có sanh nên có già chết, chẳng phải duyên nào khác mà có sanh nên có già chết. Cho đến vì vô minh nên có hành, chẳng phải duyên nào khác mà có vô minh nên có hành. Nếu vô minh diệt thì hành diệt, cho đến sanh diệt thì già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não cũng diệt; và thuần một khối khổ lớn diệt.”

Phật nói kinh này xong, Tôn giả A-nan nghe những gì Đức Phật đã dạy, hoan hỷ phụng hành.

⏳ Đang tải SA344...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc