Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Thuở xưa, khi Đức Phật ngự tại núi Linh Thứu, gần thành Vương Xá, cùng với toàn thể chúng Tỳ-kheo, gồm 1250 vị, vua Ma-kiệt-đà tên là A-xà-thế, lúc bấy giờ đang cai trị 100 vương quốc, đang băn khoăn về một trong số đó tên là Nguyệt Chi, quốc gia này từ chối cống nạp cho vua, mặc dù đất nước ấy giàu có và thịnh vượng. Do đó, nhà vua đã sai vị tể tướng của mình tên là Ưu-xá, đến hỏi Đức Phật rằng vua nên làm gì, và liệu vua có thành công khi dùng vũ lực chống lại vương quốc phản loạn ấy không. Khi đến diện kiến Đức Phật và trình bày câu hỏi, Thế Tôn đáp: “Chừng nào vua nước Nguyệt Chi còn tuân giữ bảy nguyên tắc, thì vua ấy sẽ không dễ bị đánh bại.” Nghe vậy, vị tể tướng hỏi về bản chất của bảy nguyên tắc này, Đức Thế Tôn đáp:
(1.) “Chừng nào dân chúng nước Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc đúng đắn trong việc tự quản lý, trong các làng mạc và cộng đồng của họ, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(2.) Chừng nào các quan lại và người cai trị còn đoàn kết, đồng lòng và cai trị công bằng, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(3.) Chừng nào họ, xét về mặt quốc gia, còn tuân thủ luật pháp và phục tùng sự chỉ đạo mà không thiên vị hay ưu ái, chừng đó họ sẽ không thể bị đánh bại.
(4.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc lễ nghi giữa nam và nữ, và không rời bỏ những quy tắc đúng đắn này, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(5.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc hiếu kính đối với cha mẹ và các mối quan hệ khác, và tận tâm chu cấp cho nhu cầu của họ, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(6.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn thành kính tuân thủ các nghi lễ bốn mùa, trong việc cúng tế trời đất, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(7.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tôn kính tất cả các bậc đạo sư (Sa-môn) của họ, đặc biệt là những vị từ xa đến, và cung cấp cho họ những nhu yếu phẩm thông thường như thức ăn, chỗ ngủ, thuốc men, v.v., chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
Đó là bảy nguyên tắc, nếu dân chúng Nguyệt Chi chỉ tuân thủ một trong số đó, thì đã khó mà chế ngự được họ, huống chi nếu họ tuân thủ cả bảy. Rồi Thế Tôn nói thêm những lời này:—
“Chớ quá tin cậy vào lợi thế của chiến thắng, vì dù ngươi có thể thắng trong trận chiến, nhưng vẫn còn khổ đau chờ đợi; thay vào đó, một người nên tìm kiếm các quy tắc tự chiến thắng bản thân, khi đã chiến thắng chính mình, thì sẽ không còn lý do để tái sinh.”
Vị tể tướng nghe những lời này, liền lập tức tin tưởng, và những người trong hội chúng chưa nhập Đạo, cũng có thể nhập Đạo. Vị tể tướng sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi, xin phép được cáo lui, và khi được Đức Phật cho phép, ông trở về gặp nhà vua và thuật lại những gì Đức Thế Tôn đã nói. Do đó, nhà vua từ bỏ mọi ý định gây chiến, và kết quả là dân chúng Nguyệt Chi trở lại vâng phục và quy thuận nhà vua.
T 0605b06昔佛在王舍城靈鷲山中,時與諸比丘千二T 0605b07百五十人俱。時摩竭國王號名阿闍世,所T 0605b08領五百國各有姓名,近有一國,名曰越祇,T 0605b09不順王命欲往伐之,即召群臣講宣議曰:「越T 0605b10祇國人,富樂熾盛,多出珍寶,不首伏於我。寧T 0605b11可起兵往伐之不?」國有賢公承相名曰雨T 0605b12舍,對曰:「唯然。」王告雨舍:「佛去是不遠,聖T 0605b13哲三達靡事不貫,汝持吾聲往至佛所,如T 0605b14卿意智委悉問之,欲往伐彼寧得勝不?」承T 0605b15相受教,即嚴車馬往至精舍,前到佛所頭面T 0605b16著地為佛作禮。佛命令坐,公即就坐,佛問國T 0605b17承相:「從何所來?」公言:「王使臣來。稽首佛足,問T 0605b18訊起居飡食如常?」佛即問公:「王及國土人民T 0605b19臣下皆自平安不?」公言:「國主及民皆蒙佛恩。」T 0605b20公白佛言:「王與越祇國有嫌,欲往伐之,於佛T 0605b21聖意為可得勝不?」佛告承相:「是越祇國人T 0605b22民奉行七法不可勝之。王可諦思,勿妄舉動。」T 0605b23公即問佛:「何等七法?」佛言:「越祇國人數相T 0605b24聚會,講議正法修福自守,以此為常,是謂T 0605b25為一。越祇國人君臣常和,所任忠良教諫承T 0605b26用不相違戾,是謂為二。越祇國人奉法相率T 0605b27無取無捨,不敢犯過上下循常,是謂為三。T 0605b28越祇國人禮化謹敬,男女有別長幼相承不T 0605b29失儀法,是謂為四。越祇國人孝養父母遜悌T 0605c01師長,受誡教誨以為國則,是謂為五。越祇T 0605c02國人承天則地,敬畏社稷奉順四時民農不T 0605c03廢,是謂為六。越祇國人尊道敬德,國有沙門T 0605c04得道應真方遠來者,供養衣被床臥醫藥,是T 0605c05謂為七。夫為國主行此七法難可得危,極天T 0605c06下兵共往攻之不能得勝。」佛告承相:「若使T 0605c07越祇國人持一法者尚不可攻,何況盡持如T 0605c08是七法?」
於是世尊即說偈言:T 0605c09
SC Verse 260Verse 36.1「利勝不足恃, 雖勝猶復苦,T 0605c10
當自求勝法, 已勝無所生。」T 0605c11
雨舍承相聞佛說偈即得道迹,時會大小T 0605c12皆得須陀洹道。公即從坐起,白佛言:「國事煩T 0605c13多欲還請辭。」佛言:「可,宜知是時。」即從坐起禮T 0605c14佛而去,還至具事白王,即止不攻,持佛嚴教T 0605c15以化國內。越祇國人即來順命,上下相奉國T 0605c16遂興隆。
T 0605c17 In days of old when Buddha was residing in the Gridhrakūta Mountain, near Rājagriha, with the whole assembly of the Bhikshus, 1250 in number, the King of Magadha, whose name was Ajātaśatru, being then ruler of 100 kingdoms, was in perplexity as to one of them called Yuechi (Getae?), which refused to pay him tribute, although the country abounded in wealth, and was highly prosperous. On this the King sent his prime minister called Yu-she, to ask Buddha what he should do, and whether he would be successful in using force against the rebellious kingdom. Having come into the presence of Buddha and put the question, the World-honoured replied: “So long as the King of the Yue-chi observes the seven rules, he will not be easily overcome.” On this the minister inquired as to the character of these seven rules, to which the master answered: (1.) “So long as the people of the Yue-chi observe right rules in self-government, in their several villages and communities, so long they will be able to protect themselves. (2.) So long as the ministers and rulers hold together, and agree, and govern justly, so long, etc. (3.) So long as they in a national view, obey the laws, and submit to their direction without partiality or favour, so long they will be unconquerable. (4.) So long as the Yue-chi observe the rules of decorum between man and woman, and depart not from these rules of propriety, so long, etc. (5.) So long as the Yue-chi observe the rules of reverence due to father and mother and other relations, and dutifully provide for their wants, so long, etc. (6.) So long as the Yue-chi religiously observe the ceremonies of the four seasons, in doing homage to heaven and earth, so long, etc. (7.) So long as the Yue-chi pay respect to all their religious teachers (Shamans), and especially those who have come to them from far (travellers or religious guests), and provide them with the usual necessaries, such as food, bedding, medicine, etc., so long, etc.
These are the seven rules, if the Yue-chi observe only one of them, it would be difficult to overpower them, how much more if they regard the seven, and then the World-honoured added these words :—
“Rely not too entirely on the advantage of victory (conquest), for though you may prevail in battle, yet there is still sorrow in store; rather should a man seek the rules of self-conquest, having conquered himself, then there will be no further ground for birth (or, continued life).”
The minister having heard these words, was immediately convinced (obtained the rudiments of truth (wisdom or Bōdhi)), and those in the assembly who had not yet entered the Paths, were enabled to do so. The minister then rising from his seat, begged permission to depart, and on being so permitted by Buddha, he went back to the King and told him what the master had said. On this the King gave up all his intentions to go to war, and in consequence the Yue-chi returned to their obedience and submitted to the King.
Thuở xưa, khi Đức Phật ngự tại núi Linh Thứu, gần thành Vương Xá, cùng với toàn thể chúng Tỳ-kheo, gồm 1250 vị, vua Ma-kiệt-đà tên là A-xà-thế, lúc bấy giờ đang cai trị 100 vương quốc, đang băn khoăn về một trong số đó tên là Nguyệt Chi, quốc gia này từ chối cống nạp cho vua, mặc dù đất nước ấy giàu có và thịnh vượng. Do đó, nhà vua đã sai vị tể tướng của mình tên là Ưu-xá, đến hỏi Đức Phật rằng vua nên làm gì, và liệu vua có thành công khi dùng vũ lực chống lại vương quốc phản loạn ấy không. Khi đến diện kiến Đức Phật và trình bày câu hỏi, Thế Tôn đáp: “Chừng nào vua nước Nguyệt Chi còn tuân giữ bảy nguyên tắc, thì vua ấy sẽ không dễ bị đánh bại.” Nghe vậy, vị tể tướng hỏi về bản chất của bảy nguyên tắc này, Đức Thế Tôn đáp:
(1.) “Chừng nào dân chúng nước Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc đúng đắn trong việc tự quản lý, trong các làng mạc và cộng đồng của họ, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(2.) Chừng nào các quan lại và người cai trị còn đoàn kết, đồng lòng và cai trị công bằng, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(3.) Chừng nào họ, xét về mặt quốc gia, còn tuân thủ luật pháp và phục tùng sự chỉ đạo mà không thiên vị hay ưu ái, chừng đó họ sẽ không thể bị đánh bại.
(4.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc lễ nghi giữa nam và nữ, và không rời bỏ những quy tắc đúng đắn này, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(5.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tuân thủ các quy tắc hiếu kính đối với cha mẹ và các mối quan hệ khác, và tận tâm chu cấp cho nhu cầu của họ, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(6.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn thành kính tuân thủ các nghi lễ bốn mùa, trong việc cúng tế trời đất, chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
(7.) Chừng nào dân chúng Nguyệt Chi còn tôn kính tất cả các bậc đạo sư (Sa-môn) của họ, đặc biệt là những vị từ xa đến, và cung cấp cho họ những nhu yếu phẩm thông thường như thức ăn, chỗ ngủ, thuốc men, v.v., chừng đó họ sẽ có thể tự bảo vệ mình.
Đó là bảy nguyên tắc, nếu dân chúng Nguyệt Chi chỉ tuân thủ một trong số đó, thì đã khó mà chế ngự được họ, huống chi nếu họ tuân thủ cả bảy. Rồi Thế Tôn nói thêm những lời này:—
“Chớ quá tin cậy vào lợi thế của chiến thắng, vì dù ngươi có thể thắng trong trận chiến, nhưng vẫn còn khổ đau chờ đợi; thay vào đó, một người nên tìm kiếm các quy tắc tự chiến thắng bản thân, khi đã chiến thắng chính mình, thì sẽ không còn lý do để tái sinh.”
Vị tể tướng nghe những lời này, liền lập tức tin tưởng, và những người trong hội chúng chưa nhập Đạo, cũng có thể nhập Đạo. Vị tể tướng sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi, xin phép được cáo lui, và khi được Đức Phật cho phép, ông trở về gặp nhà vua và thuật lại những gì Đức Thế Tôn đã nói. Do đó, nhà vua từ bỏ mọi ý định gây chiến, và kết quả là dân chúng Nguyệt Chi trở lại vâng phục và quy thuận nhà vua.
In days of old when Buddha was residing in the Gridhrakūta Mountain, near Rājagriha, with the whole assembly of the Bhikshus, 1250 in number, the King of Magadha, whose name was Ajātaśatru, being then ruler of 100 kingdoms, was in perplexity as to one of them called Yuechi (Getae?), which refused to pay him tribute, although the country abounded in wealth, and was highly prosperous. On this the King sent his prime minister called Yu-she, to ask Buddha what he should do, and whether he would be successful in using force against the rebellious kingdom. Having come into the presence of Buddha and put the question, the World-honoured replied: “So long as the King of the Yue-chi observes the seven rules, he will not be easily overcome.” On this the minister inquired as to the character of these seven rules, to which the master answered: (1.) “So long as the people of the Yue-chi observe right rules in self-government, in their several villages and communities, so long they will be able to protect themselves. (2.) So long as the ministers and rulers hold together, and agree, and govern justly, so long, etc. (3.) So long as they in a national view, obey the laws, and submit to their direction without partiality or favour, so long they will be unconquerable. (4.) So long as the Yue-chi observe the rules of decorum between man and woman, and depart not from these rules of propriety, so long, etc. (5.) So long as the Yue-chi observe the rules of reverence due to father and mother and other relations, and dutifully provide for their wants, so long, etc. (6.) So long as the Yue-chi religiously observe the ceremonies of the four seasons, in doing homage to heaven and earth, so long, etc. (7.) So long as the Yue-chi pay respect to all their religious teachers (Shamans), and especially those who have come to them from far (travellers or religious guests), and provide them with the usual necessaries, such as food, bedding, medicine, etc., so long, etc.
These are the seven rules, if the Yue-chi observe only one of them, it would be difficult to overpower them, how much more if they regard the seven, and then the World-honoured added these words :—
“Rely not too entirely on the advantage of victory (conquest), for though you may prevail in battle, yet there is still sorrow in store; rather should a man seek the rules of self-conquest, having conquered himself, then there will be no further ground for birth (or, continued life).”
The minister having heard these words, was immediately convinced (obtained the rudiments of truth (wisdom or Bōdhi)), and those in the assembly who had not yet entered the Paths, were enabled to do so. The minister then rising from his seat, begged permission to depart, and on being so permitted by Buddha, he went back to the King and told him what the master had said. On this the King gave up all his intentions to go to war, and in consequence the Yue-chi returned to their obedience and submitted to the King.