Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
```json
{
"title": "4. Tín tâm giản dị",
"content": "
Thuở xưa, về phía đông nam thành Xá-vệ, có một con sông lớn, rất sâu và rộng, trên bờ sông ấy có một thôn xóm, gồm khoảng 500 hộ gia đình. Cư dân ở đó chưa từng nghe tin tức về sự Giải thoát, do đó hoàn toàn chìm đắm trong thế tục và những mưu cầu ích kỷ.
\n
Đức Thế Tôn, luôn nghĩ đến sự giải thoát cho nhân loại, quyết định đến thôn xóm này để thuyết Pháp cho dân chúng. Ngài bèn đến bên bờ sông, ngồi dưới một gốc cây. Dân làng, thấy tướng hảo quang minh của Ngài, liền cung kính đến đảnh lễ Ngài. Sau khi đảnh lễ xong, Đức Phật bắt đầu thuyết Pháp cho họ, nhưng họ không tin.
\n
Lúc ấy, Đức Phật khiến một người xuất hiện từ bờ nam của con sông, nơi nước rất sâu và dòng chảy xiết, đi trên mặt nước. Người ấy đến gần Đức Phật, cúi đầu đảnh lễ Ngài.
\n
Tất cả dân chúng, thấy cảnh tượng này, kinh ngạc hỏi người ấy từ đâu đến, "vì chúng tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này trong đời, một người đi trên mặt nước. Xin hãy cho chúng tôi biết, điều này được thực hiện bằng phương pháp nào, và làm sao ông không bị dòng nước cuốn trôi?"
\n
Người ấy đáp: "Tôi sống ở bờ nam con sông này, và đã luôn sống trong vô minh và si mê cho đến khi tôi nghe tin Đức Phật đang ở đây thuyết giảng con đường giải thoát. Nghe vậy, tôi đến bờ sông, không có thời gian chờ đợi để được đưa qua, tôi hỏi những người ở đó rằng sông có sâu không, và liệu tôi có thể đi qua mà không cần thuyền không. Họ nói: 'Ồ vâng! Ông có thể đi qua mà không sợ hãi.' Thế là tôi đi qua, bởi vì tôi tin. Chỉ đơn giản như vậy và không có gì hơn đã giúp tôi làm được điều ��ó."
\n
Lúc ấy, Đức Phật nói: "Lành thay—lành thay. Tín tâm như của ông mới có thể cứu thế gian khỏi vực thẳm sâu thẳm của sinh tử luân hồi; chỉ có tín tâm như vậy mới có thể giúp họ đi qua mà không ướt chân (đến bờ bên kia)," rồi Ngài nói thêm những lời kệ sau:
\n
“Tín tâm có thể vượt qua dòng nước lũ, như thuyền trưởng lái thuyền (qua biển cả);
\nLuôn tiến bước trong việc chiến thắng khổ đau, trí tuệ đưa ta đến bờ bên kia.
\nNgười trí sống bằng tín tâm, nhờ vào đời sống thanh tịnh của mình,
\nHưởng niềm an lạc vô ngã, và cởi bỏ mọi xiềng xích.
\nTín tâm nắm giữ trí tuệ chân thật (hoặc tìm thấy con đường);
\nGiáo Pháp dẫn đến giải thoát khỏi cái chết;
\nTừ sự lắng nghe mà có tri kiến, mang lại sự giác ngộ;
\nTín tâm, cùng với sự tuân thủ (hạnh kiểm đạo đức), là con đường của trí tuệ:
\nKiên trì vững chắc trong điều này, một người tìm thấy sự thoát khỏi khổ đau,
\nVà do đó có thể vượt qua và tho��t khỏi vực thẳm hủy diệt.”
\n
Nghe những lời này, dân làng tràn đầy niềm hoan hỷ, và thọ trì năm giới, nhờ đó có thể tin vào Đức Phật.
\n
Khi Đức Phật còn tại thế, có một vị trưởng giả tên là Su-lo-to (Śraddha?), rất giàu có, người mà từ nguyên tắc của tín tâm đã quyết định cúng dường Đức Phật và các đệ tử của Ngài vào ngày mùng tám mỗi tháng trong mùa an cư (tức là những tháng mưa); nhưng vào những dịp này, không một người con hay cháu nào của ông xuất hiện, vì bận rộn với những việc khác. Cuối cùng, vị trưởng giả qua đời, và vì không người con nào quan tâm đến việc cúng dường Đức Phật, một người hầu trai tên là Pi-lo-to (Vraddah?) quyết định làm điều đó.
\n
Do đó, sau khi vay 500 đồng tiền, anh ta mời Đức Thế Tôn và 1200 vị đệ tử của Ngài đến nhà mình. Sau buổi cúng dường và khi các vị khách đã rời đi, anh ta đi nghỉ; khi thức dậy vào sáng hôm sau, anh ta thấy nhà mình đầy bạc vàng và mọi thứ châu báu.
\n
Đến gặp Đức Phật, Đức Thế Tôn giải thích rằng đây là kết quả của tín tâm của anh ta, rồi Ngài nói thêm những lời kệ sau:
\n
“Tín tâm là tài sản! Giới hạnh là tài sản! Khiêm tốn cũng là tài sản!
\nLắng nghe là tài sản, và Bố thí cũng vậy! Trí tuệ là bảy loại tài sản quý giá.
\nSống bằng tín tâm, luôn thanh tịnh, một người nhận thức được Chân lý (Pháp).
\nTrí tuệ như đôi dép dưới chân người bước đi.
\nTiếp nhận giáo huấn với lòng tôn kính, và không quên nó,
\nĐiều này, bất kể người ấy là ai, sinh ra như thế nào, đều là tài sản:
\nKhông cần hỏi người ấy là nam hay nữ, chỉ điều này thôi sẽ mang lại lợi ích cuối cùng.
\nBất cứ ai có trí tuệ sẽ hiểu những chân lý này.”
\n
Nghe những lời này, Pi-lo-to có thể tin tưởng, và trở thành một đệ tử; và vợ anh ta cũng vậy, cùng với các con của anh ta.
"
}
```
T 0580a01昔者舍衛國東南有大江,水既深而廣,有五T 0580a02百餘家居在岸邊,未聞道德度世之行,習於T 0580a03剛強欺詐為務,貪利自恣快心極意。世尊常T 0580a04念其應度者當往度之,知此諸家福應當度,T 0580a05於是世尊往至水邊坐一樹下。村人見佛光T 0580a06相奇異,莫不驚肅,皆往禮敬,或拜或揖問訊T 0580a07起居。佛命令坐為說經法,眾人聞之而心不T 0580a08信,習於欺怠不信真言。佛便化作一人從江T 0580a09南來,足行水上正沒其踝,來至佛前稽首禮T 0580a10佛。眾人見之莫不驚怪,問化人曰:「吾等先人T 0580a11以來居此江邊,未曾聞人行水上者,卿是何T 0580a12人?有何道術履水不沒?願聞其意。」化人答曰:T 0580a13「吾是江南愚直之人,聞佛在此貪樂道德,至T 0580a14南岸邊不時得度。問彼岸人水為深淺?彼人T 0580a15見語:『水可齊踝,何不涉渡?』吾信其言,便爾來T 0580a16過,無他異術。」佛時讚言:「善哉善哉!夫執信T 0580a17誠諦可度生死之淵,數里之江何足為奇?」
於T 0580a18是世尊即說偈言:T 0580a19
SC Verse 40Verse 4.1「信能渡淵, 攝為船師,
精進除苦,T 0580a20 慧到彼岸。
SC Verse 41Verse 4.2士有信行, 為聖所譽,T 0580a21
樂無為者, 一切縛解。
SC Verse 42Verse 4.3信乃得道,T 0580a22 法致滅度,
從聞得智, 所到有明。T 0580a23
SC Verse 43Verse 4.4信之與戒, 慧意能行,
健夫度慧,T 0580a24 從是脫淵。」T 0580a25
於是村人聞佛所說、見信之證,心開信堅,皆T 0580a26受五戒為清信士,明信日修法教普聞。
T 0580a27昔佛在世,時有大長者名修陀羅,財富無T 0580a28數信向道德,自誓常以臘月八日請佛及僧,T 0580a29終身子孫奉行不廢。長者亡時囑兒勿廢。兒T 0580b01名比羅陀,後日漸貧居無所有,臘月已至無T 0580b02有供辦,愁慼不樂。佛遣目連往問比羅陀:「汝T 0580b03父直月欲至,當設何計?」比羅陀答言:「亡父教T 0580b04令不敢違之,唯願世尊勿見忽棄也。八日中T 0580b05時廻光臨眄。」目連還白如是。比羅陀即將妻T 0580b06子至外家質取百兩金,還舍供辦,一切具T 0580b07足。佛與千二百五十眾僧,往詣其舍,坐畢行T 0580b08水下食,澡竟還於精舍。比羅陀歡喜不敢悔T 0580b09恨,其日夜半諸故藏中,自然寶物悉滿如故。T 0580b10比羅陀夫婦明旦見之,喜而且懼,懼官見問T 0580b11所從得此?夫妻共議當往問佛。尋到佛所具T 0580b12白如此。佛告比羅陀:「安意快用勿有疑難,汝T 0580b13之履信不違父教,持戒慚愧沒命不二,聞施T 0580b14慧道七財滿具,福德所致非為災變。智者能T 0580b15行,不問男女所生之處,福應自然。」
於是世尊,T 0580b16即說偈言:T 0580b17
SC Verse 44Verse 4.5「信財戒財, 慚愧亦財,
聞財施財,T 0580b18 慧為七財。
SC Verse 45Verse 4.6從信守戒, 常淨觀法,T 0580b19
慧而履行, 奉教不忘。
SC Verse 46Verse 4.7生有此財,T 0580b20 不問男女,
終已不貧, 賢者識真。」T 0580b21
比羅陀聞佛所說益加篤信,稽首佛足歡喜還T 0580b22家,具宣佛教誨其妻子,遂相承繼皆得道迹。
T 0580b23 Beal 1In the days of old, to the south-east of Śrāvastī, there was a great River, very deep and wide, on the banks of which there was a hamlet, consisting of some 500 houses, the inhabitants of which had not yet heard the news of Salvation, and were consequently immersed entirely in worldliness and selfish pursuits.
The Honoured of the world, ever thinking on the salvation of men, resolved to go to this village and preach to the people. Accordingly, he came to the river-side, and sat down beneath a tree. The village people, seeing the glory of his appearance, approached with reverence to worship him. After they had so done, Buddha began to preach to them, but they believed him not. On this Buddha caused the appearance of a man coming from the south side of the river, where the water was very deep and the current strong, walking on the surface of it; and so coming, he approached Buddha, and, bowing down, worshipped him.
All the people, seeing this appearance, asked the man in astonishment, whence he had come, “for we never in all our lives have seen such a sight as this, a man walking on the surface of the water. Tell us, then, by what artifice has this been done, and how it was you were not engulphed in the stream.” On which the man replied : “I reside on the southern bank of the river, and had ever lived in ignorance and folly till I heard that Buddha was here teaching the way of deliverance, on which, coming to the bank of the river, and not having time to wait to be carried over, I asked the men if it was deep, and whether I could not cross over without a boat. On which they said, 'Oh yes! you can cross without fear.' On this I walked over, because I believed. Simply this and nothing more enabled me to do so.” On this Buddha said: “It is well spoken—well spoken. Faith like yours alone can save the world from the yawning gulf of continual birth and death; such faith alone can enable them to walk across dryshod (to the other shore),” and then he added these lines:
“Faith can cross the flood, even as the master of the ship (steers his bark across the sea); ever advancing in the conquest of sorrow, wisdom lands us on yonder shore. The wise man who lives by faith, in virtue of his holy life, enjoys unselfish bliss, and casts off all shackles. Faith lays hold of true wisdom (or finds the path); Religion leads to deliverance from death; from hearing comes knowledge, which brings with it enlightenment; faith, width obedience (moral conduct), is the path of wisdom: firmly persevering in this, a man finds escape from pain, and is thus able to pass over and escape the gulf of destruction.”
Hearing these words, these villagers were filled with joy, and embracing the five rules, were enabled to believe on Buddha.
Beal 2When Buddha was living in the world there was a certain nobleman called Su-lo-to (Śraddha?), of great wealth, who from a principle of faith had resolved to entertain Buddha and his disciples on the eighth day of every month in Lent (i.e., the months of rain); but on these occasions none of his sons or grandsons ever made their appearance, being engrossed in other matters. At length the nobleman died, and as none of the children cared about entertaining Buddha, a servant boy called Pi-lo-to (Vraddah?) resolved to do so. Consequently, having borrowed 500 pieces of money, he proceeded to invite the Master and his 1200 disciples to his house. After the entertainment and the departure of the guests, he went to rest; when lo! on waking the next morning, he found his house full of silver and gold and all precious substances.
On going to Buddha, the Master explained that this was the result of his faith, and then added these lines:
“Faith is wealth! Obedience is wealth! Modesty also is wealth! Hearing is wealth, and so is Charity! Wisdom is sevenfold riches. Walking by Faith, ever pure, a man perceives the Truth (the Law). Wisdom is as sandals on the feet to him who walks. To receive with respect instruction, and not forget it, this, whoever he be, and however born, is wealth: no question is asked whether he be male or female, it is this alone that will bring gain at the last. Whosoever is wise will understand these truths.”
Having heard these words, Pi-lo-to was enabled to believe, and became a disciple; and so his wife also, and his children.