Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Tất cả đều là vô thường. Cái gì là tất cả? Mắt là vô thường. Sắc, nhãn thức, nhãn xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là nhãn xúc, tất cả chúng đều là vô thường. Cũng vậy, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, pháp, ý thức, ý xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là ý xúc, thì chúng cũng vô thường.
“Đa văn Thánh đệ tử quán sát như vậy, đối với mắt được giải thoát. Đối với sắc, nhãn thức, nhãn xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là nhãn xúc, cũng được giải thoát. Cũng vậy, đối với tai, mũi, lưỡi, thân, ý, pháp, ý thức, ý xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là ý xúc, cũng được giải thoát. Ta nói, người này giải thoát khỏi sanh, già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Như kinh nói “Tất cả là vô thường”, cũng vậy, các kinh nói:
- Tất cả là khổ.
- Tất cả là không.
- Tất cả chẳng phải ngã.
- Tất cả là pháp nghiệp hư dối.
- Tất cả là pháp phá hoại.
- Tất cả pháp sanh.
- Tất cả pháp già.
- Tất cả pháp bệnh.
- Tất cả pháp chết.
- Tất cả pháp sầu lo.
- Tất cả pháp phiền não.
- Tất cả pháp tập khởi.
- Tất cả pháp diệt tận.
- Tất cả pháp biết.
- Tất cả pháp phân biệt.
- Tất cả pháp dứt trừ.
- Tất cả pháp giác.
- Tất cả pháp chứng.
- Tất cả ma.
- Tất cả thế lực ma.
- Tất cả khí cụ ma.
- Tất cả đang cháy.
- Tất cả cháy bùng.
- Tất cả thiêu cháy.
Cũng đều nói chi tiết như hai kinh trên như vậy.
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給T 0050a25孤獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「一切無常。云T 0050a26何一切?謂眼無常,若色、眼識、眼觸、眼觸因緣T 0050a27生受,若苦、若樂、不苦不樂,彼亦無常。如是T 0050a28耳、鼻、舌、身、意,若法、意識、意觸、意觸因緣T 0050a29生受,若苦、若樂、不苦不樂,彼亦無常。多聞T 0050b01聖弟子如是觀者,於眼解脫,若色、眼識、眼T 0050b02觸、眼觸因緣生受,若苦、若樂、不苦不樂,彼亦T 0050b03解脫。如是耳、鼻、舌、身、意、法,意識、意觸、意觸T 0050b04因緣生受,若苦、若樂、不苦不樂,彼亦解脫,我T 0050b05說彼生、老、病、死、憂、悲、惱、苦。」
佛說此經已,T 0050b06諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0050b07如說一切無常,如是一切苦、一切空、一切T 0050b08非我、一切虛業法、一切破壞法、一切生法、一T 0050b09切老法、一切病法、一切死法、一切愁憂法、一T 0050b10切煩惱法、一切集法、一切滅法、一切知法、一T 0050b11切識法、一切斷法、一切覺法、一切作證、一切T 0050b12魔、一切魔勢、一切魔器、一切然、一切熾然、T 0050b13一切燒,皆如上二經廣說。
T 0050b14 Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
At that time the Blessed One said to the monks: “All is impermanent. What is all [that is impermanent]? That is, the eye is impermanent, forms, eye-consciousness, eye-contact, and feeling arisen in dependence on eye-contact, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“In the same way the ear … the nose … the tongue … the body … the mind … mental objects … mind-consciousness, mind-contact, and feeling arisen in dependence on mind-contact, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“A learned noble disciple who contemplates like this is liberated from the eye, and is also liberated from forms, eye-consciousness, eye-contact, and feeling arisen in dependence on eye-contact, be it painful, pleasant, or neutral.
“In the same way he is also liberated from the ear … the nose … the tongue … the body … the mind … mental objects … mind-consciousness, mind-contact, and feeling arisen in dependence on mind-contact, be it painful, pleasant, or neutral.
“I say that he is liberated from birth, old age, disease, death, worry, sorrow, vexation, and pain.”
When the Buddha had spoken this discourse, hearing what the Buddha had said the monks were delighted and received it respectfully.
As has been said for all is impermanent, in the same way for all is dukkha … all is empty … all is not-self … all is of the nature of void activity … all is subject to destruction … all is subject to birth … all is subject to old age … all is subject to disease … all is subject to death … all is subject to worry … all is subject to affliction … all is subject to arising … all is subject to cessation … all is of the nature to be understood … all is of the nature to be known … all is of the nature to be abandoned … all is of the nature to be awakened to … all is to be realized … all is [the domain] of Māra … all is within Māra’s power … all is Māra’s tool … all is burning … all is ablaze … all is on fire, for all of these, each discourse is to be recited in full as above.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Tất cả đều là vô thường. Cái gì là tất cả? Mắt là vô thường. Sắc, nhãn thức, nhãn xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là nhãn xúc, tất cả chúng đều là vô thường. Cũng vậy, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, pháp, ý thức, ý xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là ý xúc, thì chúng cũng vô thường.
“Đa văn Thánh đệ tử quán sát như vậy, đối với mắt được giải thoát. Đối với sắc, nhãn thức, nhãn xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là nhãn xúc, cũng được giải thoát. Cũng vậy, đối với tai, mũi, lưỡi, thân, ý, pháp, ý thức, ý xúc và thọ với cảm thọ khổ, cảm thọ lạc, hay cảm thọ không khổ không lạc, phát sanh bởi nhân duyên là ý xúc, cũng được giải thoát. Ta nói, người này giải thoát khỏi sanh, già, bệnh, chết, ưu, bi, khổ, não.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Như kinh nói “Tất cả là vô thường”, cũng vậy, các kinh nói:
- Tất cả là khổ.
- Tất cả là không.
- Tất cả chẳng phải ngã.
- Tất cả là pháp nghiệp hư dối.
- Tất cả là pháp phá hoại.
- Tất cả pháp sanh.
- Tất cả pháp già.
- Tất cả pháp bệnh.
- Tất cả pháp chết.
- Tất cả pháp sầu lo.
- Tất cả pháp phiền não.
- Tất cả pháp tập khởi.
- Tất cả pháp diệt tận.
- Tất cả pháp biết.
- Tất cả pháp phân biệt.
- Tất cả pháp dứt trừ.
- Tất cả pháp giác.
- Tất cả pháp chứng.
- Tất cả ma.
- Tất cả thế lực ma.
- Tất cả khí cụ ma.
- Tất cả đang cháy.
- Tất cả cháy bùng.
- Tất cả thiêu cháy.
Cũng đều nói chi tiết như hai kinh trên như vậy.
Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
At that time the Blessed One said to the monks: “All is impermanent. What is all [that is impermanent]? That is, the eye is impermanent, forms, eye-consciousness, eye-contact, and feeling arisen in dependence on eye-contact, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“In the same way the ear … the nose … the tongue … the body … the mind … mental objects … mind-consciousness, mind-contact, and feeling arisen in dependence on mind-contact, be it painful, pleasant, or neutral, that is also impermanent.
“A learned noble disciple who contemplates like this is liberated from the eye, and is also liberated from forms, eye-consciousness, eye-contact, and feeling arisen in dependence on eye-contact, be it painful, pleasant, or neutral.
“In the same way he is also liberated from the ear … the nose … the tongue … the body … the mind … mental objects … mind-consciousness, mind-contact, and feeling arisen in dependence on mind-contact, be it painful, pleasant, or neutral.
“I say that he is liberated from birth, old age, disease, death, worry, sorrow, vexation, and pain.”
When the Buddha had spoken this discourse, hearing what the Buddha had said the monks were delighted and received it respectfully.
As has been said for all is impermanent, in the same way for all is dukkha … all is empty … all is not-self … all is of the nature of void activity … all is subject to destruction … all is subject to birth … all is subject to old age … all is subject to disease … all is subject to death … all is subject to worry … all is subject to affliction … all is subject to arising … all is subject to cessation … all is of the nature to be understood … all is of the nature to be known … all is of the nature to be abandoned … all is of the nature to be awakened to … all is to be realized … all is [the domain] of Māra … all is within Māra’s power … all is Māra’s tool … all is burning … all is ablaze … all is on fire, for all of these, each discourse is to be recited in full as above.