Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Nếu chúng sanh nào không nếm vị ngọt của sắc thì sẽ không nhiễm đắm sắc. Vì chúng sanh nếm vị ngọt của sắc cho nên bị đắm trước.
“Cũng vậy, chúng sanh nào không nếm vị ngọt của thọ, tưởng, hành, thức thì chúng sanh ấy không bị đắm nhiễm thức. Vì chúng sanh nếm vị ngọt của thọ, tưởng, hành, thức cho nên chúng sanh ấy bị nhiễm trước vào thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu sắc đối với chúng sanh không phải là sự tai hại, thì chúng sanh ấy không nên nhàm chán sắc. Vì sắc là mối hại của chúng sanh cho nên những chúng sanh ấy nhàm chán sắc.
“Cũng vậy, đối với thọ, tưởng, hành, thức nếu không phải là mối hại thì chúng sanh ấy không nên nhàm chán thức. Vì thọ, tưởng, hành, thức là mối hại của chúng sanh, cho nên những chúng sanh ấy nhàm chán thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu sắc đối với chúng sanh mà không có sự xuất ly, thì những chúng sanh ấy không nên thoát ly sắc. Vì sắc đối với chúng sanh có sự xuất ly, cho nên những chúng sanh ấy thoát ly sắc.
“Cũng vậy, nếu thọ, tưởng, hành, thức đối với chúng sanh không có sự xuất ly, thì những chúng sanh ấy không nên thoát ly thức. Vì thọ, tưởng, hành, thức đối với chúng sanh có sự xuất ly, cho nên những chúng sanh ấy thoát ly thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu Ta đối với năm thọ ấm này mà không biết một cách như thạât vị ngọt là vị ngọt, tai hại là tai hại, xuất ly là xuất ly, thì Ta ở giữa chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Bà-la-môn và các chúng trời, người đã không thể tự chứng, không được thoát, không vượt ra, không xa lìa, vĩnh viễn an trú trong sự điên đảo, cũng không thể tự mình chứng đắc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
“Này các Tỳ-kheo, vì Ta đã biết năm thọ ấm này một cách như thật rằng vị ngọt là vị ngọt, tai hại là tai hại, xuất ly là xuất ly, nên Ta ở giữa chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Bà-la-môn và các chúng trời, người đã có thể tự chứng, đã thoát, đã vượt ra, đã xa lìa, vĩnh viễn không an trú trong sự điên đảo, cũng có thể tự mình chứng đắc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo sau khi nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤T 0002b16獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「若眾生於色不T 0002b17味者,則不染於色;以眾生於色味故,T 0002b18則有染著。如是眾生於受、想、行、識不味T 0002b19者,彼眾生則不染於識;以眾生味受、想、行、T 0002b20識故,彼眾生染著於識。
「諸比丘!若色於T 0002b21眾生不為患者,彼諸眾生不應厭色,以T 0002b22色為眾生患故,彼諸眾生則厭於色。如是T 0002b23受、想、行、識不為患者,彼諸眾生不應厭T 0002b24識;以受、想、行、識為眾生患故,彼諸眾生則T 0002b25厭於識。
「諸比丘!若色於眾生無出離者,T 0002b26彼諸眾生不應出離於色;以色於眾生有T 0002b27出離故,彼諸眾生出離於色。如是受、想、行、T 0002b28識於眾生無出離者,彼諸眾生不應出T 0002b29離於識。以受、想、行、識於眾生有出離故,彼T 0002c01諸眾生出離於識。
「諸比丘!若我於此五受T 0002c02陰不如實知味是味、患是患、離是離者,T 0002c03我於諸天、若魔、若梵、沙門、婆羅門、天、人眾中,T 0002c04不脫、不出、不離,永住顛倒,亦不能自證得T 0002c05阿耨多羅三藐三菩提。
「諸比丘!我以如實知T 0002c06此五受陰味是味、患是患、離是離故,我於T 0002c07諸天、若魔、若梵、沙門、婆羅門、天、人眾中,自證T 0002c08得脫、得出、得離、得解脫結縛,永不住顛倒,T 0002c09亦能自證得阿耨多羅三藐三菩提。」
時,諸比T 0002c10丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0002c11 Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park. At that time the Blessed One said to the monks:
“If living beings did not find gratification in bodily form, they would not get defiled by bodily form. Because living beings find gratification in bodily form, they are defiled by bodily form and attached to it. In the same way, if living beings did not find gratification in feeling … perception … formations … consciousness, they would not get defiled by consciousness. Because living beings find gratification in feeling … perception … formations … consciousness, they are defiled by consciousness and attached to it.
“Monks, if living beings did not experience the danger in bodily form, those living beings would not become disenchanted with bodily form. Because living beings experience the danger in bodily form, those living beings become disenchanted with bodily form. In the same way, if they did not experience the danger in feeling … perception … formations … consciousness, those living beings would not become disenchanted with consciousness. Because living beings experience the danger in feeling … perception … formations … consciousness, those living beings become disenchanted with consciousness.
“Monks, if for living beings there were no escape from bodily form, those living beings would not escape from bodily form. Because for living beings there is an escape from bodily form, those living beings escape from bodily form. In the same way, if for living beings there were no escape from feeling … perception … formations … consciousness, those living beings would not escape from consciousness. Because for living beings there is an escape from feeling … perception … formations … consciousness, those living beings escape from consciousness. T 2c
“Monks, as long as I had not understood as it really is the gratification in relation to the five aggregates of clinging as gratification, the danger as danger and the escape as escape, among gods, Māra, Brahmā, recluses, brahmins and the assemblies of gods and humans I was not liberated, had not gone beyond, was not released, was forever dwelling in mental distortion and was unable to declare of myself that I had attained supreme and right awakening.
“Monks, because I had understood as it really is the gratification in relation to the five aggregates of clinging as gratification, the danger as danger and the escape as escape, among gods, Māra, Brahmā, recluses, brahmins and the assemblies of gods and humans I was able to declare to have attained liberation, to have attained the going beyond, to have attained escape and to have attained liberation from the fetters, to be forever not dwelling in mental distortion and I was able to declare of myself that I had attained supreme and right awakening.”
Then the monks, hearing what the Buddha had said, were delighted and received it respectfully.
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Nếu chúng sanh nào không nếm vị ngọt của sắc thì sẽ không nhiễm đắm sắc. Vì chúng sanh nếm vị ngọt của sắc cho nên bị đắm trước.
“Cũng vậy, chúng sanh nào không nếm vị ngọt của thọ, tưởng, hành, thức thì chúng sanh ấy không bị đắm nhiễm thức. Vì chúng sanh nếm vị ngọt của thọ, tưởng, hành, thức cho nên chúng sanh ấy bị nhiễm trước vào thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu sắc đối với chúng sanh không phải là sự tai hại, thì chúng sanh ấy không nên nhàm chán sắc. Vì sắc là mối hại của chúng sanh cho nên những chúng sanh ấy nhàm chán sắc.
“Cũng vậy, đối với thọ, tưởng, hành, thức nếu không phải là mối hại thì chúng sanh ấy không nên nhàm chán thức. Vì thọ, tưởng, hành, thức là mối hại của chúng sanh, cho nên những chúng sanh ấy nhàm chán thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu sắc đối với chúng sanh mà không có sự xuất ly, thì những chúng sanh ấy không nên thoát ly sắc. Vì sắc đối với chúng sanh có sự xuất ly, cho nên những chúng sanh ấy thoát ly sắc.
“Cũng vậy, nếu thọ, tưởng, hành, thức đối với chúng sanh không có sự xuất ly, thì những chúng sanh ấy không nên thoát ly thức. Vì thọ, tưởng, hành, thức đối với chúng sanh có sự xuất ly, cho nên những chúng sanh ấy thoát ly thức.
“Này các Tỳ-kheo, nếu Ta đối với năm thọ ấm này mà không biết một cách như thạât vị ngọt là vị ngọt, tai hại là tai hại, xuất ly là xuất ly, thì Ta ở giữa chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Bà-la-môn và các chúng trời, người đã không thể tự chứng, không được thoát, không vượt ra, không xa lìa, vĩnh viễn an trú trong sự điên đảo, cũng không thể tự mình chứng đắc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
“Này các Tỳ-kheo, vì Ta đã biết năm thọ ấm này một cách như thật rằng vị ngọt là vị ngọt, tai hại là tai hại, xuất ly là xuất ly, nên Ta ở giữa chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Bà-la-môn và các chúng trời, người đã có thể tự chứng, đã thoát, đã vượt ra, đã xa lìa, vĩnh viễn không an trú trong sự điên đảo, cũng có thể tự mình chứng đắc Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.”
Bấy giờ, các Tỳ-kheo sau khi nghe những điều Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Thus have I heard. At one time the Buddha was staying at Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s Park. At that time the Blessed One said to the monks:
“If living beings did not find gratification in bodily form, they would not get defiled by bodily form. Because living beings find gratification in bodily form, they are defiled by bodily form and attached to it. In the same way, if living beings did not find gratification in feeling … perception … formations … consciousness, they would not get defiled by consciousness. Because living beings find gratification in feeling … perception … formations … consciousness, they are defiled by consciousness and attached to it.
“Monks, if living beings did not experience the danger in bodily form, those living beings would not become disenchanted with bodily form. Because living beings experience the danger in bodily form, those living beings become disenchanted with bodily form. In the same way, if they did not experience the danger in feeling … perception … formations … consciousness, those living beings would not become disenchanted with consciousness. Because living beings experience the danger in feeling … perception … formations … consciousness, those living beings become disenchanted with consciousness.
“Monks, if for living beings there were no escape from bodily form, those living beings would not escape from bodily form. Because for living beings there is an escape from bodily form, those living beings escape from bodily form. In the same way, if for living beings there were no escape from feeling … perception … formations … consciousness, those living beings would not escape from consciousness. Because for living beings there is an escape from feeling … perception … formations … consciousness, those living beings escape from consciousness. T 2c
“Monks, as long as I had not understood as it really is the gratification in relation to the five aggregates of clinging as gratification, the danger as danger and the escape as escape, among gods, Māra, Brahmā, recluses, brahmins and the assemblies of gods and humans I was not liberated, had not gone beyond, was not released, was forever dwelling in mental distortion and was unable to declare of myself that I had attained supreme and right awakening.
“Monks, because I had understood as it really is the gratification in relation to the five aggregates of clinging as gratification, the danger as danger and the escape as escape, among gods, Māra, Brahmā, recluses, brahmins and the assemblies of gods and humans I was able to declare to have attained liberation, to have attained the going beyond, to have attained escape and to have attained liberation from the fetters, to be forever not dwelling in mental distortion and I was able to declare of myself that I had attained supreme and right awakening.”
Then the monks, hearing what the Buddha had said, were delighted and received it respectfully.