Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng Lâm Lâm Lâm, vườn Cấp Cô Độc.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Ta sẽ nói cho các ngươi biết về bảy nơi mà bậc thiện nhân đi đến và Vô dư Niết-bàn. Các ngươi hãy lắng nghe và hãy suy nghĩ kỹ!”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời lắng nghe.
Phật dạy:
“Những gì là bảy? Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái có thì được đoạn trừ.’ Sau khi đoạn trừ, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đốt trấu, vừa nhen đã tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng thế, chút ít mạn chưa trừ hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Trung Bát-niết-bàn. Đó là nơi đi đến của bậc thiện nhân thứ nhất, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vậy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, đóm lửa văng ra, vừa tung lên không liền tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng lại như vậy; còn chút mạn chưa trừ hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Trung Bát-niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ hai, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, lửa đóm tung lên không, rồi từ không rơi trở lại; rơi chưa đến đất liền tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng giống như thế, còn chút mạn chưa đoạn hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Trung Bát-niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ ba, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, lửa đóm tung lên không, rồi rơi xuống, tới đất thì tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng giống như thế, còn chút mạn chưa đoạn hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Sanh Bát-niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ tư, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, lửa đóm tung lên không, rồi rơi xuống trên nhúm cỏ, liền bốc khói hoặc phụt cháy; cháy hết mới tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng giống như thế, còn chút mạn chưa đoạn hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Hành Bát-niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ năm, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, lửa đóm tung lên không, rồi rơi xuống trên nhiều đám cỏ, liền bốc khói hoặc phụt cháy, cháy hết mới tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng giống như thế, còn chút mạn chưa đoạn hết, nhưng năm hạ phần kiết đã đoạn hết, chứng Vô hành Bát-niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ sáu, thế gian quả thực có người như vậy.
“Lại nữa, Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, nhưng vẫn chưa được chứng ngộ. Tỳ-kheo thực hành như thế sẽ đi đến đâu? Ví như đem sắt đốt cháy hừng hực rồi lấy búa đập, lửa đóm tung lên không, rồi rơi xuống trên nhiều đám cỏ, liền bốc khói hoặc phụt cháy, cháy luôn cả thôn ấp, thành quách, rừng núi, đồng nội, hoặc đến đường đi, hoặc mé nước, cho đến đất bằng thì tắt. Nên biết, Tỳ-kheo kia cũng giống như thế, còn chút mạn chưa đoạn hết, nhưng năm hạ phần kết đã đoạn hết, chứng Thượng lưu A-ca-nị-trá Niết-bàn. Đó là chỗ đi đến của bậc thiện nhân thứ bảy, thế gian quả thực có người như vậy.
“Vô dư Niết-bàn là gì? Tỳ-kheo nên thực hành như vầy: ‘Ta không có ta, cũng không có cái của ta. Trong tương lai không có ta, cũng không có cái của ta. Cái đã có thì được đoạn trừ’. Sau khi đoạn, vị ấy đạt được xả. Có lạc mà không nhiễm, hiệp hội mà không đắm trước. Thực hành như thế, vi ấy sẽ do tuệ mà thấy được đạo lộ tịch tĩnh vô thượng, và đã được chứng ngộ. Ta nói rằng Tỳ-kheo kia không đi đến phía Đông, không đi đến phía Tây, Nam, Bắc, bốn duy hay thượng, hạ, mà ngay trong đời hiện tại này chứng được đạo lộ tịch tĩnh, diệt tận.
“Ta đã nói về nơi đi đến của bảy bậc thiện nhân và Vô dư Niết-bàn xong. Nhân đó mà nói”.
Phật thuyết như thế. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Thus I have heard:
One time, the Buddha traveled to the country of Śrāvastī and stayed at Anāthapiṇḍada’s Park in Jeta’s Grove.
It was then that the Bhagavān addressed the monks,
“I will explain for you the seven places to which a good person goes and nirvāṇa without remainder.
Listen closely, listen closely!
Consider it well.”
The monks then accepted the teaching and listened.
1. Like Chaff that Burns and Goes Out
The Buddha said,
“What are the seven?
A monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like setting fire to wheat chaff, which burns a little and then goes out.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa in the interim.
This is called the first place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
2. Like a Spark that Flies Up and Goes Out
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like striking an iron that’s glowing and flaming hot with a hammer, and a spark flies off and goes out after rising.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa in the interim.
This is called the second place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
3. Like a Spark that Goes Out as It Fall Back Down
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like striking an iron that’s glowing and flaming hot with a hammer, and a spark flies off it.
After rising, it comes back down but goes out before reaching the ground.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa in the interim.
This is called the third place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
4. Like a Spark that Goes Out after Falling to the Ground
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like striking an iron that’s blazing and flaming hot with a hammer, and a spark flies off, falls to the ground, and goes out.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa at birth.
This is called the fourth place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
5. Like a Spark that Sets Fire to Some Grass and Goes Out
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like striking an iron that’s glowing and flaming hot with a hammer, and a spark flies off it.
It falls onto a little wood or grass that smokes or burns, and then it goes out after burning.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa with practice.
This is called the fifth place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
6. Like a Spark that Completely Burns Up Some Grass
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk go who practices in this way?
It’s like striking an iron that’s glowing and flaming hot with a hammer, and a spark flies off it.
It falls onto much wood or grass that smokes or burns, and then goes out after burning it up completely.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa without practice.
This is called the sixth place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
7. Like a Spark that Burns Up a Large Area
“Furthermore, a monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, but he has yet to attain its realization.
“Where will a monk who practices thus go?
It’s like striking an iron that’s both glowing and flaming with a hammer, and a spark flies off it.
It falls onto much wood or grass that smokes or burns.
Once it’s burning, it then sets fire to a town, a city, a forested mountain, or a wilderness.
After it burns that town, city, forested mountain, or wilderness, it might reach a road, water line, or a plain and go out.
You should know that monk to be likewise.
With a little conceit that’s yet to end, he has cut the five lower bonds and will attain parinirvāṇa upstream in Akaniṣṭha.
This is called the seventh place to which a good person goes.
The world in truth does have such people.
Nirvāṇa Without Remainder
“What is nirvāṇa without remainder?
A monk’s practice ought to be thus:
‘I have no self, and nothing is mine.
In the future, there’ll be no self, and nothing will be mine.’
He then ends what has been, and he attains equanimity after ending it.
The pleasures he has don’t stain him, and he doesn’t cling to what has come together.
Such a practitioner sees by the wisdom of unsurpassed stillness, and he has attained its realization.
“I say that monk doesn’t go east, and he doesn’t go west, south, north, the four counterpoints, up, or down.
In the present life, he’s been stilled and completely liberated.
“I had said, ‘I will explain the seven places to which a good person goes and nirvāṇa without remainder,’ and so I have explained it.”
Thus did Buddha speak.
Those monks who heard what the Buddha taught rejoiced and approved.