Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
SNP5.4

Cật vấn của Puṇṇaka

Puṇṇakamāṇavapucchā

Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.

“Cúi lạy người dứt tĩnh lay chuyển, Đấng Bậc Nhãn thấy rõ thấu tuốt cả gốc dấy cội sinh,”

ngài Tôn Túc Puṇṇaka lên tiếng thưa thỉnh,

“Con được tới lui qua hầu nơi này ngóng ngóng thưa với đấng lời vấn hỏi câu.

Nhân trên mảnh nòng cơ độ cứ thế duyên gì những bực minh vương tôn thông phế cùng những con người thường,

mấy cấp quý dòng Sát-đế vương ban cùng với hạng chân thức bà-la chốn trần gian ngay đây

lại cử tổ tu hành và lo thực tiến nhiều mảng đại tế đàng rải khắp tế lễ ngóng bấu chư thần tiên?

Con đã dâng lời khẩn thưa Bậc Hiền Tôn Đấng Chúc Phước; xin giải cho con để được mở khai đi.”

“Bất kể nhóm thần siêu nào hay bọn nào đó của phần chúng con người,”

bậc Phật đà khế ban lời đáp lời,

“đấu nối Sát-đế vương với hiền tư bà-la cư tại giang trần lúc này

hễ đã tổ bày những đàng lễ và nghi sự hiến cúng đủ điệu dâng hiến vái chư thần ngài:

xem ra thảy bộ nghi lễ bọn ấy đã được múa mang đều dính móc rập ràng vào vòng khảm tuổi lão suy của xế cội tuế già,

liên lỉ ngóng cầu khát đói cho một vị trí trú xứ đất dung tại mặt này.”

“Hướng đến những người bực hiển danh hay kẻ vô danh chúng sinh thường ấy,”

ngài Tôn Túc Puṇṇaka hỏi bồi,

“hay giới Sát-đế lẫn bậc bà-la nằm ở thế trần ngay nơi chốn đây

kẻ tham gia bày đặt thi diễn tổ đủ mọi loại hình nghi ngút với tế đài dành nịnh dâng tiên thánh trên trời:

làm nỗ ráng bền tận vào chuyên mảng của công phu khéo tu cúng lễ nghi hiến đài,

liệu qua việc như thế có giúp đưa chúng qua cho được vực vực thẳm già lui và luân tái tiếp sanh nương, hỡi ngài Bậc Thầy vĩ đại danh?

Con đã dâng lời khẩn thưa cùng đấng tối diệu Tôn; xin Ngài nói đi để con được hiểu thấu tỏ ngộ.”

“Mỏi ngóng ước tham, vời lời vang cầu lạy van xin, kêu gọi nài nỉ cầu xin gõ ầm, cúng quỳ dập rạp hương hoa tôn phục,”

bậc Thế Giác đáp lời,

“chúng đảnh mong sự vui hưởng do từ tiền lợi lợi lộc đem quy tới.

Vì quấn miệt dâng trí dành cho nghi ngút tế thề và, vì sầu đục huyễn quẩn dính vào mê sanh,

Bọn chúng đó đã thực chưa hề vượt thoát nổi bến sông tử già của tái diệt, ta dõng khẳng chứng từ cho điều này.”

“Ví nhược bằng những ai chìm trôi mê bấu cho việc khẩn vái đài lễ tế kia,”

vị Tôn Tu Puṇṇaka nói,

“đã do dùng ngã cách tế đài hiến cúng, mà chẳng qua khỏi vượt thoát đến quá bờ sanh già sinh nát cỗi vong,

Vậy ai, ai mới là bậc trong chòm trời không này và vũ trụ trần dân trên cõi này đây

vượt và qua trôi để băng tới đứt bến tử già suy thoái thoái sanh, hả Đấng Ơn Ngự trên thiện tối này?

Con đã dâng lời khẩn thưa với cực Bậc thiện thề; xót từ mẫn vì con và khai tỏ điều đây đi.”

“Vì khi đã đo đánh ước định đánh thẩm toàn bề cõi thế đủ bến mặt sâu và cao này kia,

Đức Phật giải rành,

không mảy máy thứ điều chi giữa không khoảng vũ nhân này xao gẩy họ lay nổi một xíu chi.

Bậc đã tịnh bình an ắng, phi lu dâm ái tối, dứt tơ ưu sầu sầu chao trảo, tuyệt tiêu chẳng bám víu một tơ nhem chi để dựa để khát mong hy kỳ nữa—

Chính chư ấy là bậc đã lội tới cõi dứt điểm sinh lão trôi tiếp tử, ta rảng lớn công thề.”

⏳ Đang tải SNP5.5...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc