Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
SNP5.7

Câu Hỏi của Upasīva

Upasīvamāṇavapucchā

Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.

“Một thân lẻ loi và độc lập vô bấu víu, ôi ngài Thích Ca Tôn,”

Tôn giả Upasīva cất lời,

“Con không thể nương cậy để vượt qua đại bộc lưu ập tràn.

Chỉ dạy cho con mốc neo một nương cậy, Hỡi bậc Quán Thế nhãn nhãn Tôn,

để từ nó tựa víu nhờ, đặng cho con gỡ vượt tàn cõi nước này.”

“Bằng phép tĩnh thiền tâm trí đăm đắm quán sâu niệm nơi Vô sở hữu vô vô,”

Đức Thế Tôn đáp lời,

tựa vịn vô chính điểm tri giác niệm niệm “không có cái gì cả cả đâu/vô hữu sở hữu”, hãy cố đạp tột vượt giáp thác nước lầy bộc lưu vô.

Giũ từ và buông lơi tận sạch sự khoái hoạt nhục cảm phàm trần ái, lách chừa né xa khỏi thứ vọng tà dóc nói rỗng nhóc,

hãy ngóng tỉnh canh xem mải dọc dặm sớm chiều tìm dò nẻo trút rụng phăng thui chột triệt cội khát phiền não ác ái.”

“Đấng/ai/kẻ mà vượt giũ bay được hoàn ly sự bấu ái khát nung tham về phàm dục đó,”

Tôn giả Upasīva bạch hỏi bồi,

“bấu tựa điểm chừa chỗ vào Vô sở hữu đó vô phi, còn rập thảy tút mọi tạp ném xó nhỉnh quăng tất thảy qua biên,

thoát xả bủa lướt tung sạch trong vô siêu của tri tính nhận tri giác tưởng được bóc giải tuyệt đích vi diệu tột tắp:

kẻ cỡ đó chẳng hay có tĩnh tịch rớt trụ được đó nguyên tịnh chẳng đọa lăn hoay tái hành vòng lại kia?”

“Ai/kẻ tự tróc đứt gột dứt tiêu bặt cái khao nung/khao mong thâu lượm các phàm uế nhục cảm/thích,”

Đấng Giác Thánh đáp,

“chỉ thõng tay nương/đặt vào vô sở hữu thanh vắng, các ngoại duyên phàm khác đã buông đứt quẳng bủa sau rịt đuôi lại rồi,

đã xé triệt thông ngộ tự rũ trong cõi giải mở tuyệt tận gốc cội biên của tầng thoát tri nhận tính giác tri tưởng:

tạng hạng chư ấy sẽ trụ ngự vô thâu vô thoát tĩnh hằng đây mà dứt ngước bước vô tái luân hoạn khởi nào hành trượt.”

“Ví thử rủi họ có đà rớt đọng trú bặt chỗ đó rồi khỏi cần trượt dặm cất bước chuyển sinh chi lấp luân lại hành,

chí đạt chạm nghìn triệu bao vòng cả dẫu kỷ nguyên vô khối, ôi Bậc Quán Thị Vạn Tuệ kia,

và, bởi do đã giải tuyệt được vắng tĩnh vậy, ắt liền bỗng được dịu nguội trầm vẳng thanh tỏa ra ở ngay tự xứ tịch,

ồ rứa thì tâm phần cốt lõi ý nhận thức tri linh thuộc một cõi tâm thể thứ nớ vậy nó chết dứt tiêu tuyệt bay biến diệt mảy mất phải không hả?”

“Thể ví chư ngọn phần lóe đom lửa sáng lay nẩy rũ dội rung gảy vì ngọn gió giật đập tốc phong rớt thổi tốc bóc,”

Phật đà Ngộ trí đáp truyền,

“đi tới ngõ mòn cháy sém tận tắp và làm gì ai tóm đặng kiếm được để mà biết ngóng đếm tính gọi sao nữa;

nhưng tịnh vậy thôi đó, một ngài tiên thánh đại tri trí thủ thành khi gỡ xả tuột tuốt dứt rảnh chớ hề từ những mớ vương hiện hệ thống kết đọng tinh thức tâm thể gộp pháp trần/5 uẩn pháp/4 thức danh uẩn pháp

thì cõi đắc giải tới vòng biên tận diệt dập mòn tắt ngấm rồi và cực kỳ chẳng thể đào dò đo xét đoán kể tính kể xưng tính kêu gọi điểm mặt thấu tri.”

“Có ai/kẻ/bậc đã qua cõi diệt mất mù đi—họ chẳng có tồn tại nữa có không thưa?

Chăng hoặc nhẽ do bọn đó bứt khỏi được nghiệp nấm dơ căn hoạn bệnh dứt hẳn tận đàng suốt cõi đời vô cùng hằng viễn vậy thôi?

Kính thỉnh xin ngài, đấng thánh mâu-ni trí tuệ, khai đáp giải chẻ phân tường cặn mặt này ban con tỏ,

thảy vì mươi phần thật sự Tôn Ngài minh tỏ thông mười cội nhẽ rành sự gốc tơ pháp sự tình này chớ.”

“Đối người ai đã biến nhạt rũ bặt mất tiêu rồi đó chẳng thể đào định mốc được danh/phần,”

đấng Chánh Đẳng Giác đáp,

“Làm gì còn bấu thứ nào/cảnh chi trên thân họ để mà bầy chúng nhân kẻ khác đặng nắm mà cất mô tả hình xưng đo họa cho nổi mảy nữa cơ chớ.

Rớt đoạn mà bấy mọi cái duyên hiện cảnh tướng vạn pháp thảy đã được xịt xóa lụi đứt rễ đánh tệt mạt bật tiệt rành,

điểm ấy có nhổ dứt quật triệt đẵn luôn gốc nốt, dĩ, tất trọi các thói chiêng trống ngả xưng xướng múa mỏ của ngôn lối.”

⏳ Đang tải SNP5.8...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc