Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Nhà vua hỏi, “Chúng ta nên thảo luận điều gì?”
Na-tiên nói, “Tâu bệ hạ, nếu bệ hạ muốn lắng nghe chân lý hoặc điều thiện tối thượng, chúng ta nên thảo luận điều đó.”
Vậy nhà vua hỏi, “Thưa Ngài, mục đích của sự xuất gia của Ngài là gì, điều thiện tối thượng mà Ngài hướng tới là gì?”
“Mục đích của sự xuất gia của chúng tôi là để khổ đau này chấm dứt, và không có khổ đau nào khác khởi lên trong tương lai. Đó là lý do tại sao chúng tôi tr�� thành Sa-môn. Đây là mục đích cao cả nhất của chúng tôi.”
“Thưa Ngài, đây có phải là lý do mà tất cả các thành viên của Tăng đoàn đã gia nhập không?”
“Chắc chắn không, tâu Bệ hạ. Không phải tất cả các thành viên của Tăng đoàn đều gia nhập vì cùng một lý do. Có bốn loại Sa-môn.”
“Bốn loại đó là gì?” T 707b nhà vua hỏi.
Na-tiên nói, “Một số gia nhập vì sự chuyên quyền của một quan huyện; một số gia nhập do nghèo đói; một số bị nợ nần quấy nhiễu; và một số đã thực sự xuất gia với mục đích duy nhất là từ bỏ và loại trừ khổ đau ở đây và trong tương lai.” Na-tiên tiếp tục, “Điều tôi muốn nói đến là những người chân thành tìm cầu Đạo và trở thành Sa-môn.”
Nhà vua hỏi, “Có phải vì tìm cầu Đạo mà Ngài đã trở thành Sa-môn không?”
“Tôi trở thành Sa-môn khi còn là một cậu bé. Nhờ Pháp của Đức Phật và các đệ tử của Ngài, những Sa-môn trí tuệ, tôi đã học được từ kinh điển và giới luật, những điều đã ăn sâu vào trái tim tôi. Kết quả là, tôi hiểu rằng lý do xuất gia là để diệt trừ khổ đau ở đây và trong tương lai.”
“Tuyệt vời, Na-tiên.”
王言當說何等。 T 0707a24那先言王欲聽要言者當說要言。王言卿曹 T 0707a25道何等最要者用何等故作沙門。那先言我 T 0707a26曹欲棄世間勤苦不欲更後世勤苦。用是故 T 0707a27我曹作沙門。我曹用是為最要善。王言諸沙 T 0707a28門皆不欲更今世後世勤苦故作沙門耶。那 T 0707a29先言不悉用是故作沙門。沙門有四輩。王言 T 0707b01何等四。那先言中有負債作沙門。中有畏縣 T 0707b02官作沙門者。中有貧窮作沙門者。中有真欲 T 0707b03棄滅今世後世勤苦故作沙門。那先言我本 T 0707b04至心求道故作沙門耳。王言今卿用道故作 T 0707b05沙門耶。那先言我少小作沙門有佛經道及 T 0707b06弟子。諸沙門皆多高明。我從學經戒入我心 T 0707b07中。以是故棄今世後世勤苦故作沙門。王言 T 0707b08善哉。
The king asked, “What should we discuss?”
Nāgasena said, “Your majesty the king, if you want to listen to the truth or the summon bonum, we should discuss that.”
So the king asked, “What is the object, Sir, of your renunciation, what is the summon bonum at which you aim?”
“The aim of our renunciation is that this sorrow may pass away, and that no future sorrow may arise hereafter. That is why we become sramanas. This is our highest aim.”
“Sir, is this the reason that all the members of the sangha have joined?”
“Certainly not Sire, Not all the members of the sangha have joined for the same reason. There are four categories of sramanas.”
“What are the four?” T 707b asked the king.
Nāgasena said, “Some joined because of the tyranny of a county magistrate; some have joined due to poverty; some are harassed by debt; and some have genuinely renounced the world for the sole purpose of abandoning and eliminating sorrow and suffering here and hereafter.” Nāgasena continued, “What I refer to are those who sincerely search for the Path and become sramanas.”
The king asked, “Is it because of searching for the Path that you have become a sramana?”
“I became a sramana when I was merely a boy. Due to the Buddha’s Dharma and his disciples who are all wise sramanas, I have learned from the scriptures and disciplines, which have become deeply rooted in my heart. As a result, I understand that the reason for renunciation is to eradicate sorrow here and hereafter.”
“Excellent, Nāgasena.”
Nhà vua hỏi, “Chúng ta nên thảo luận điều gì?”
Na-tiên nói, “Tâu bệ hạ, nếu bệ hạ muốn lắng nghe chân lý hoặc điều thiện tối thượng, chúng ta nên thảo luận điều đó.”
Vậy nhà vua hỏi, “Thưa Ngài, mục đích của sự xuất gia của Ngài là gì, điều thiện tối thượng mà Ngài hướng tới là gì?”
“Mục đích của sự xuất gia của chúng tôi là để khổ đau này chấm dứt, và không có khổ đau nào khác khởi lên trong tương lai. Đó là lý do tại sao chúng tôi tr�� thành Sa-môn. Đây là mục đích cao cả nhất của chúng tôi.”
“Thưa Ngài, đây có phải là lý do mà tất cả các thành viên của Tăng đoàn đã gia nhập không?”
“Chắc chắn không, tâu Bệ hạ. Không phải tất cả các thành viên của Tăng đoàn đều gia nhập vì cùng một lý do. Có bốn loại Sa-môn.”
“Bốn loại đó là gì?” T 707b nhà vua hỏi.
Na-tiên nói, “Một số gia nhập vì sự chuyên quyền của một quan huyện; một số gia nhập do nghèo đói; một số bị nợ nần quấy nhiễu; và một số đã thực sự xuất gia với mục đích duy nhất là từ bỏ và loại trừ khổ đau ở đây và trong tương lai.” Na-tiên tiếp tục, “Điều tôi muốn nói đến là những người chân thành tìm cầu Đạo và trở thành Sa-môn.”
Nhà vua hỏi, “Có phải vì tìm cầu Đạo mà Ngài đã trở thành Sa-môn không?”
“Tôi trở thành Sa-môn khi còn là một cậu bé. Nhờ Pháp của Đức Phật và các đệ tử của Ngài, những Sa-môn trí tuệ, tôi đã học được từ kinh điển và giới luật, những điều đã ăn sâu vào trái tim tôi. Kết quả là, tôi hiểu rằng lý do xuất gia là để diệt trừ khổ đau ở đây và trong tương lai.”
“Tuyệt vời, Na-tiên.”
The king asked, “What should we discuss?”
Nāgasena said, “Your majesty the king, if you want to listen to the truth or the summon bonum, we should discuss that.”
So the king asked, “What is the object, Sir, of your renunciation, what is the summon bonum at which you aim?”
“The aim of our renunciation is that this sorrow may pass away, and that no future sorrow may arise hereafter. That is why we become sramanas. This is our highest aim.”
“Sir, is this the reason that all the members of the sangha have joined?”
“Certainly not Sire, Not all the members of the sangha have joined for the same reason. There are four categories of sramanas.”
“What are the four?” T 707b asked the king.
Nāgasena said, “Some joined because of the tyranny of a county magistrate; some have joined due to poverty; some are harassed by debt; and some have genuinely renounced the world for the sole purpose of abandoning and eliminating sorrow and suffering here and hereafter.” Nāgasena continued, “What I refer to are those who sincerely search for the Path and become sramanas.”
The king asked, “Is it because of searching for the Path that you have become a sramana?”
“I became a sramana when I was merely a boy. Due to the Buddha’s Dharma and his disciples who are all wise sramanas, I have learned from the scriptures and disciplines, which have become deeply rooted in my heart. As a result, I understand that the reason for renunciation is to eradicate sorrow here and hereafter.”
“Excellent, Nāgasena.”