Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại Xá-vệ, trong Kỳ-đà Lâm, vườn Cấp Cô Độc.
SC 2Lúc bấy giờ, vào một buổi sáng, Tỳ-kheo-ni Selā đắp y, ôm bát vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát, cất tọa cụ và đi đến rừng Andhavana để thiền định. Lúc bấy giờ, Ma-vương nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm đang trú tại Xá-vệ, trong Kỳ-đà Lâm, vườn Cấp Cô Độc. Lại có Tỳ-kheo-ni Selā đắp y, ôm bát vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát, cất tọa cụ và đã đi đến rừng Andhavana. Ta sẽ quấy nhiễu nàng!” Nghĩ vậy, y hóa thành một thanh niên, đến gần nàng và nói lên một bài kệ:
SC 3“Ai đã tạo ra chúng sinh,
Do ai mà chúng được tạo thành?
Tại sao chúng được gọi là chúng sinh,
Từ đâu mà chúng sinh khởi?”
SC 4Lúc bấy giờ, Tỳ-kheo-ni Selā, nghe bài kệ xong, nghĩ: “Kẻ này là ai? Thật là một kẻ lừa dối! Y là người hay phi nhân?” Nàng nhập định và nhận ra y là Ma-vương. Nàng đáp lại bằng một bài kệ:
SC 5“Ma-vương, ngươi có tà kiến về ‘chúng sinh’,
Nói và tin rằng chúng thực sự tồn tại như những thực thể có tự ngã.
Chúng chỉ là những pháp hữu vi, rỗng không, do duyên hợp thành,
Thực ra không có ‘chúng sinh’ nào cả.
Giống như khi các nhân và các duyên khác nhau
Hội tụ lại và tạo thành một ‘cỗ xe’.
SC 6Cũng vậy với các uẩn (khandhas), giới (dhātus) và xứ (āyatanas):
Vì sự hội tụ của các nhân và duyên như vậy mà có chúng sinh.
Do nghiệp duyên mà chúng hợp lại,
Do nghiệp duyên mà chúng tan rã.
SC 7Ta đã đoạn trừ mọi ái dục,
Bóng tối vô minh đã bị tiêu diệt.
Đã đạt đến sự đoạn diệt hoàn toàn.
Ta an trú trong trạng thái thanh tịnh.
Vậy hãy hiểu rằng:
Kẻ ác, ngươi đã bị đánh bại.”
SC 8Lúc bấy giờ, Ma-vương nghĩ: “Tỳ-kheo-ni này biết rõ tâm ta!” Buồn bã, chán nản và hổ thẹn, y trở về cung điện của mình.
如是我聞:
一時,佛在舍衛國祇樹給孤T 0454c15獨園。爾時,石室比丘尼於其晨朝,著衣持鉢,T 0454c16入城乞食,食訖洗鉢,收攝坐具,向得眼林。爾T 0454c17時,魔王而作是念:「沙門瞿曇在舍衛國祇樹T 0454c18給孤獨園,中有石室比丘尼,著衣持鉢,入城T 0454c19乞食,食訖洗鉢,收攝坐具,向得眼林。我當為T 0454c20其而作擾亂。」作是念已,化為摩納,往至其所,T 0454c21而說偈言:
T 0454c22
「眾生是誰造? 眾生造作誰?T 0454c23
云何名眾生? 眾生何所趣?」
T 0454c24時石室比丘尼聞是偈已,而作是念:「此為是T 0454c25誰?甚為欺詐。為是人耶?是非人乎?」入定觀T 0454c26察,知是魔王,以偈答言:
T 0454c27
「眾魔生邪見, 謂有眾生想,T 0454c28
假空以聚會, 都無有眾生。T 0454c29
譬如因眾緣, 和合有車用,T 0455a01
陰界入亦爾, 因緣和合有。T 0455a02
業緣故聚會, 業緣故散滅,T 0455a03
斷除一切愛, 滅諸無明闇。T 0455a04
逮得於盡滅, 安住於無漏,T 0455a05
以是故當知, 波旬墮負處。」
T 0455a06爾時,魔王而作是念:「此比丘尼善知我心。」憂T 0455a07愁悔恨,慚愧還宮。
T 0455a08 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time one morning the nun Selā took her robes and her begging bowl and entered Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, gathered her seat for meditation and went to the Andhavana forest to meditate. At that time King Māra thought: “The renunciant Gotama is staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park. And there is the nun Selā who took her robes and her begging bowl and entered Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, gathered her seat and has gone to the Andhavana forest. I shall disturb her!” Having thought this he changed into a young man, approached her and spoke a verse:
SC 3“Who is it that created beings, /
by whom were they made?
Why are they called beings, /
from where do they arise?”
SC 4That time the nun Selā, having heard the verse thought: “Who is this? What a cheat! Is he a human or a non-human being?” She entered concentration and recognized he was King Māra. She answered with a verse:
SC 5“Māra, you have a wrong view of ‘beings’, /
saying and believing they actually exist as substantial entities.
Conventional, empty they are but compounded entities /
there are in fact no ‘beings.’
Like when causes and various conditions /
converge and yield the use of a ‘chariot’.
SC 6The same with aggregates (khandhas), elements (dhātus) and spheres (āyatanas): /
because of the convergence of such causes and conditions there are beings.
Because of karmic conditions they assemble /
because of karmic conditions they disperse.
SC 7I have cut off all craving, /
the darkness of ignorance is destroyed.
Having reached complete cessation. /
I peacefully dwell in a state of purity.
Therefore understand: /
Bad One, you are defeated.”
SC 8At that time King Māra thought: “This nun knows my mind well!” Depressed, dispirited, and ashamed he returned to his palace.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại Xá-vệ, trong Kỳ-đà Lâm, vườn Cấp Cô Độc.
SC 2Lúc bấy giờ, vào một buổi sáng, Tỳ-kheo-ni Selā đắp y, ôm bát vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát, cất tọa cụ và đi đến rừng Andhavana để thiền định. Lúc bấy giờ, Ma-vương nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm đang trú tại Xá-vệ, trong Kỳ-đà Lâm, vườn Cấp Cô Độc. Lại có Tỳ-kheo-ni Selā đắp y, ôm bát vào thành Xá-vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong, rửa bát, cất tọa cụ và đã đi đến rừng Andhavana. Ta sẽ quấy nhiễu nàng!” Nghĩ vậy, y hóa thành một thanh niên, đến gần nàng và nói lên một bài kệ:
SC 3“Ai đã tạo ra chúng sinh,
Do ai mà chúng được tạo thành?
Tại sao chúng được gọi là chúng sinh,
Từ đâu mà chúng sinh khởi?”
SC 4Lúc bấy giờ, Tỳ-kheo-ni Selā, nghe bài kệ xong, nghĩ: “Kẻ này là ai? Thật là một kẻ lừa dối! Y là người hay phi nhân?” Nàng nhập định và nhận ra y là Ma-vương. Nàng đáp lại bằng một bài kệ:
SC 5“Ma-vương, ngươi có tà kiến về ‘chúng sinh’,
Nói và tin rằng chúng thực sự tồn tại như những thực thể có tự ngã.
Chúng chỉ là những pháp hữu vi, rỗng không, do duyên hợp thành,
Thực ra không có ‘chúng sinh’ nào cả.
Giống như khi các nhân và các duyên khác nhau
Hội tụ lại và tạo thành một ‘cỗ xe’.
SC 6Cũng vậy với các uẩn (khandhas), giới (dhātus) và xứ (āyatanas):
Vì sự hội tụ của các nhân và duyên như vậy mà có chúng sinh.
Do nghiệp duyên mà chúng hợp lại,
Do nghiệp duyên mà chúng tan rã.
SC 7Ta đã đoạn trừ mọi ái dục,
Bóng tối vô minh đã bị tiêu diệt.
Đã đạt đến sự đoạn diệt hoàn toàn.
Ta an trú trong trạng thái thanh tịnh.
Vậy hãy hiểu rằng:
Kẻ ác, ngươi đã bị đánh bại.”
SC 8Lúc bấy giờ, Ma-vương nghĩ: “Tỳ-kheo-ni này biết rõ tâm ta!” Buồn bã, chán nản và hổ thẹn, y trở về cung điện của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park.
SC 2At that time one morning the nun Selā took her robes and her begging bowl and entered Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, gathered her seat for meditation and went to the Andhavana forest to meditate. At that time King Māra thought: “The renunciant Gotama is staying at Sāvatthī at the Jeta Grove in the Anāthapiṇḍika Park. And there is the nun Selā who took her robes and her begging bowl and entered Sāvatthī to beg for food. Having finished her meal, she cleaned her bowl, gathered her seat and has gone to the Andhavana forest. I shall disturb her!” Having thought this he changed into a young man, approached her and spoke a verse:
SC 3“Who is it that created beings, /
by whom were they made?
Why are they called beings, /
from where do they arise?”
SC 4That time the nun Selā, having heard the verse thought: “Who is this? What a cheat! Is he a human or a non-human being?” She entered concentration and recognized he was King Māra. She answered with a verse:
SC 5“Māra, you have a wrong view of ‘beings’, /
saying and believing they actually exist as substantial entities.
Conventional, empty they are but compounded entities /
there are in fact no ‘beings.’
Like when causes and various conditions /
converge and yield the use of a ‘chariot’.
SC 6The same with aggregates (khandhas), elements (dhātus) and spheres (āyatanas): /
because of the convergence of such causes and conditions there are beings.
Because of karmic conditions they assemble /
because of karmic conditions they disperse.
SC 7I have cut off all craving, /
the darkness of ignorance is destroyed.
Having reached complete cessation. /
I peacefully dwell in a state of purity.
Therefore understand: /
Bad One, you are defeated.”
SC 8At that time King Māra thought: “This nun knows my mind well!” Depressed, dispirited, and ashamed he returned to his palace.