Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật trú tại Vương Xá (Rājagaha) trong Trúc Lâm Kalanda. Bấy giờ vào lúc cuối đêm trời hừng sáng, Đức Phật thực hành thiền hành trong rừng. Đến sáng, sau khi rửa chân xong, Ngài ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Khi đó Ma Vương nảy sinh ý nghĩ này: “Tên sa-môn Cù Đàm đang ở Vương Xá. Suốt khoảng cuối đêm hắn đã thiền hành trong rừng. Sáng nay, sau khi rửa chân, hắn bước vào tịnh xá im lìm; bây giờ hắn đang ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Ta phải đến đó phá đám hắn mới được.” Nghĩ vậy xong, y liền biến hóa thành một gã thanh niên, đứng trước mặt Đức Phật và đọc một bài kệ:
“Tâm của ta có thể đan dệt /
một mành lưới giăng bủa khắp mọi không gian;
Này ông Sa-môn, ở đâu có ta /
thì ở đó ngươi sẽ chẳng bao giờ được thoát thân tự do.”
Đức Phật nghĩ: “Ác ma lại đến quấy trêu ta rồi,” và Ngài tạc lại một bài kệ:
“Thế gian chứa sính năm món dục lạc /
và kẻ ngu lún sâu thì bị chúng trói buộc kềm chặt;
nếu những tham dục này mà bị cắt đứt /
thì mọi khổ đau sẽ mãi mãi chấm dứt.
Ta đây đã dứt bặt mọi dục vọng ấy /
tâm ta giờ đã sạch trong vô nhiễm.
Lão Ác Ma kia cần phải biết: /
Ta đã xé toang mành lưới dục vọng đó từ lâu rồi.”
Tiếp đó, khi nghe bài kệ này xong, Ma Vương biết mục đích đã thất bại, trở nên u sầu hụt hẫng và chán nản. Y thu hồi phép tàng hình, rời đi và quay về bái cung trời của mình.
如是我聞:
一時,佛在王舍城迦蘭陀竹T 0381c01林。爾時,世尊於夜後分,經行林中。於其晨朝,T 0381c02洗足已,正身端坐,繫念在前。爾時,魔王作是T 0381c03念言:「沙門瞿曇在王舍城,於夜後分,林中經T 0381c04行。於其晨朝,洗足已,入於靜室,正身端坐,繫T 0381c05念在前。我今當往,而作嬈亂。」作是念已,即T 0381c06便化為摩納之形,在佛前立,而說偈言:
T 0381c07
「我心能化作, 羅網遍虛空,T 0381c08
沙門於我所, 終不得解脫。」
T 0381c09佛作是念:「魔來嬈亂。」即說偈言:
T 0381c10
「世間有五欲, 愚者為所縛,T 0381c11
能斷此諸欲, 永盡一切苦。T 0381c12
我已斷諸欲, 意亦不染著,T 0381c13
波旬應當知, 我久壞欲網。」
T 0381c14爾時,魔王聞說偈已,不果所願,憂愁苦惱,隱T 0381c15形而去,還于天宮。
T 0381c16 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. At that time the Buddha spent the latter part of the night practicing walking meditation in the forest. In the morning, having washed his feet, he sat upright and focused his attention in front of him. At that time King Māra had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha. During the latter part of the night he practiced walking meditation in the forest. In the morning, having washed his feet, he entered his silent abode; he is now sitting upright and focusing his attention in front of him. I should go and disturb him.” Having thought thus, he suddenly transformed himself into a young man, stood before the Buddha and spoke a verse:
SC 2“My mind can weave /
a net pervading every space;
Renunciant, where I am /
you never will be free.”
SC 3The Buddha thought: “Māra has come to disturb me,” and spoke a verse:
SC 4“The world holds five sensual pleasures /
and the foolish are bound by them;
if these desires can be cut /
all suffering ends forever.
I have cut off these desires /
my mind is undefiled.
The Bad One should know: /
I tore apart desire’s net long ago.”
SC 5Then, having heard this verse, King Māra, his wish unfulfilled, became depressed and dispirited. He made himself invisible, left and returned to his heavenly palace.
Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật trú tại Vương Xá (Rājagaha) trong Trúc Lâm Kalanda. Bấy giờ vào lúc cuối đêm trời hừng sáng, Đức Phật thực hành thiền hành trong rừng. Đến sáng, sau khi rửa chân xong, Ngài ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Khi đó Ma Vương nảy sinh ý nghĩ này: “Tên sa-môn Cù Đàm đang ở Vương Xá. Suốt khoảng cuối đêm hắn đã thiền hành trong rừng. Sáng nay, sau khi rửa chân, hắn bước vào tịnh xá im lìm; bây giờ hắn đang ngồi thẳng lưng và an trú chánh niệm trước mặt. Ta phải đến đó phá đám hắn mới được.” Nghĩ vậy xong, y liền biến hóa thành một gã thanh niên, đứng trước mặt Đức Phật và đọc một bài kệ:
“Tâm của ta có thể đan dệt /
một mành lưới giăng bủa khắp mọi không gian;
Này ông Sa-môn, ở đâu có ta /
thì ở đó ngươi sẽ chẳng bao giờ được thoát thân tự do.”
Đức Phật nghĩ: “Ác ma lại đến quấy trêu ta rồi,” và Ngài tạc lại một bài kệ:
“Thế gian chứa sính năm món dục lạc /
và kẻ ngu lún sâu thì bị chúng trói buộc kềm chặt;
nếu những tham dục này mà bị cắt đứt /
thì mọi khổ đau sẽ mãi mãi chấm dứt.
Ta đây đã dứt bặt mọi dục vọng ấy /
tâm ta giờ đã sạch trong vô nhiễm.
Lão Ác Ma kia cần phải biết: /
Ta đã xé toang mành lưới dục vọng đó từ lâu rồi.”
Tiếp đó, khi nghe bài kệ này xong, Ma Vương biết mục đích đã thất bại, trở nên u sầu hụt hẫng và chán nản. Y thu hồi phép tàng hình, rời đi và quay về bái cung trời của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying in Rājagaha in the Bamboo Grove of Kalanda. At that time the Buddha spent the latter part of the night practicing walking meditation in the forest. In the morning, having washed his feet, he sat upright and focused his attention in front of him. At that time King Māra had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha. During the latter part of the night he practiced walking meditation in the forest. In the morning, having washed his feet, he entered his silent abode; he is now sitting upright and focusing his attention in front of him. I should go and disturb him.” Having thought thus, he suddenly transformed himself into a young man, stood before the Buddha and spoke a verse:
SC 2“My mind can weave /
a net pervading every space;
Renunciant, where I am /
you never will be free.”
SC 3The Buddha thought: “Māra has come to disturb me,” and spoke a verse:
SC 4“The world holds five sensual pleasures /
and the foolish are bound by them;
if these desires can be cut /
all suffering ends forever.
I have cut off these desires /
my mind is undefiled.
The Bad One should know: /
I tore apart desire’s net long ago.”
SC 5Then, having heard this verse, King Māra, his wish unfulfilled, became depressed and dispirited. He made himself invisible, left and returned to his heavenly palace.