Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
Tôi nghe như vầy, một thời, Đức Phật an trú ở phía bắc thành Rājagaha (Vương Xá) trong khu rừng Sītavana (rừng Thi-đà, rừng Lạnh). Bấy giờ Đức Phật bảo các vị tỳ-kheo: "Mạng sống con người vốn ngắn ngủi, rồi sẽ phải chấm dứt. Các ông cần tận dụng nỗ lực để tu hành theo chánh đạo và sống đời sống thanh tịnh tu phạm hạnh. Thế nên chớ có lười biếng; hãy thực hành chánh hạnh. Các ông cần rèn luyện bản thân trong ý nghĩa chân chính của Chánh Pháp và những thực hành chơn chánh."
Ngay lúc đó Ác Ma Vương (Māra), nghe thấy giáo thuyết này, liền suy nghĩ: "Sa-môn Gotama (Cồ-đàm) đang giảng thuyết các nguyên lý Chánh Pháp cho các đệ tử của ông ta trong rừng Sītavana tại Rājagaha. Ta nên đến đó loạn tâm và quấy phá họ." Nghĩ như vậy, hắn liền biến hình thành một thanh niên trẻ tuổi và đi đến chỗ Đức Phật. Hắn đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên. Sau đó hắn nói lên một bài kệ:
"Mạng sống con người thì dài đằng đẵng /
chẳng vướng bận âu sầu hay lo lắng chi.
Đối với những ai luôn biết hưởng nhàn nhã /
thì sẽ chẳng có con nẻo tử vong cái chết nào chực tới."
Đức Phật nhận thấy: "Tên Ác Ma tệ lậu đã đến cốt để khuấy rối và nhiễu loạn chúng ta." Liền vậy Ngài buông lời ngâm kệ:
"Mạng người trôi chóng vánh lao vụt mau /
chứa đầy nhiễu nhương với sầu hận muộn phiền;
Nỗ lực khẩn dốc để bươn tu thiện nghiệp /
nhanh như đống lửa bốc dội bén trên chóp đầu nhà ngươi,
và hãy rõ cho tường Tên Ác độc lậu kia /
đã mò lén tới nhằm để phá nhiễu đó."
Rồi Ma Vương, vừa nghe bấy lời kệ đó, tâm hắn nghĩ: "Tên sa-môn Gotama đã thuộc rõ mưu ý của ta rồi." Xong rồi hắn buồn nản thất thần sụp đổ ý cực thiểu ngán chê và dấy đầy hối tiếc rức nhức buốt oải tâm. Hắn tàng hình tịt giấu thể vóc và rập chạy lui ngược về trở lại chỗ cung điện lầu trời gác thiên ngai của hắn.
T 0381a21T 0381a22T 0381a23
別譯雜阿含經卷第二
T 0381a24T 0381a25失譯人名今附秦錄
T 0381a26
初誦第二
T 0381a27如是我聞:
一時,佛在王舍城,住寒林中。T 0381a28爾時,佛告諸比丘:「人生壽淺,會必歸終,應勤T 0381a29行道,淨修梵行,是故汝等不應懈怠,應修善T 0381b01行,修於法義,及以真行。」
爾時,魔王聞是說已,T 0381b02即作是念:「沙門瞿曇在王舍城,住寒林中,為T 0381b03諸聲聞而說法要,我當至彼而作壞亂。」爾時T 0381b04魔王作是念已,化為摩納,往至佛所,頂禮佛T 0381b05足,在一面立,而說偈言:
T 0381b06
「人生壽長, 無諸嬈惱, 常得安隱,T 0381b07
無有死徑。」
T 0381b08佛作是念:「魔王波旬來作嬈亂。」即說偈言:
T 0381b09
「人命短促, 多諸嬈害, 宜急修善,T 0381b10
如救頭燃。 當知波旬, 欲來惱觸。」
T 0381b11爾時,魔王聞說偈已,即作是念:「沙門瞿曇知T 0381b12我心念。」愁憂苦惱,深生悔恨,便即隱形,還于T 0381b13天宮。
T 0381b14 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying north of Rājagaha in the Sītavana forest. At that time the Buddha told the monks: “Human life is short, it is bound to end. You should make an effort to follow the path and practice in purity and celibacy. Therefore do not be lazy; practice right conduct. You should train yourselves in the right meaning of the Dhamma and true conduct.”
SC 2At that time the Demon King Māra, having heard what was said, thought: “The renunciant Gotama is expounding the principles of the Dhamma for his disciples in the Sītavana forest at Rājagaha. I should go there and disturb them.” Having thought thus, he transformed himself into a young man and went to the Buddha. He paid homage at his feet and stood to one side. Then he spoke a verse:
SC 3“Human life is long /
without any cares or worries.
For those always at ease /
there is no path for death.”
SC 4The Buddha thought: “Māra the Bad has come to confuse and disturb us.” And he spoke this verse:
SC 5“Human life hurries quickly away /
filled with confusion and trouble;
make haste to practice the good /
as if your head were on fire,
and know the Bad One /
has come to disturb.”
SC 6Then King Māra, having heard the verse, thought: “The renunciant Gotama knows my intentions.” And he became depressed and dispirited and felt deep regret. He made himself invisible and returned to his heavenly palace.
Tôi nghe như vầy, một thời, Đức Phật an trú ở phía bắc thành Rājagaha (Vương Xá) trong khu rừng Sītavana (rừng Thi-đà, rừng Lạnh). Bấy giờ Đức Phật bảo các vị tỳ-kheo: "Mạng sống con người vốn ngắn ngủi, rồi sẽ phải chấm dứt. Các ông cần tận dụng nỗ lực để tu hành theo chánh đạo và sống đời sống thanh tịnh tu phạm hạnh. Thế nên chớ có lười biếng; hãy thực hành chánh hạnh. Các ông cần rèn luyện bản thân trong ý nghĩa chân chính của Chánh Pháp và những thực hành chơn chánh."
Ngay lúc đó Ác Ma Vương (Māra), nghe thấy giáo thuyết này, liền suy nghĩ: "Sa-môn Gotama (Cồ-đàm) đang giảng thuyết các nguyên lý Chánh Pháp cho các đệ tử của ông ta trong rừng Sītavana tại Rājagaha. Ta nên đến đó loạn tâm và quấy phá họ." Nghĩ như vậy, hắn liền biến hình thành một thanh niên trẻ tuổi và đi đến chỗ Đức Phật. Hắn đảnh lễ dưới chân Ngài rồi đứng sang một bên. Sau đó hắn nói lên một bài kệ:
"Mạng sống con người thì dài đằng đẵng /
chẳng vướng bận âu sầu hay lo lắng chi.
Đối với những ai luôn biết hưởng nhàn nhã /
thì sẽ chẳng có con nẻo tử vong cái chết nào chực tới."
Đức Phật nhận thấy: "Tên Ác Ma tệ lậu đã đến cốt để khuấy rối và nhiễu loạn chúng ta." Liền vậy Ngài buông lời ngâm kệ:
"Mạng người trôi chóng vánh lao vụt mau /
chứa đầy nhiễu nhương với sầu hận muộn phiền;
Nỗ lực khẩn dốc để bươn tu thiện nghiệp /
nhanh như đống lửa bốc dội bén trên chóp đầu nhà ngươi,
và hãy rõ cho tường Tên Ác độc lậu kia /
đã mò lén tới nhằm để phá nhiễu đó."
Rồi Ma Vương, vừa nghe bấy lời kệ đó, tâm hắn nghĩ: "Tên sa-môn Gotama đã thuộc rõ mưu ý của ta rồi." Xong rồi hắn buồn nản thất thần sụp đổ ý cực thiểu ngán chê và dấy đầy hối tiếc rức nhức buốt oải tâm. Hắn tàng hình tịt giấu thể vóc và rập chạy lui ngược về trở lại chỗ cung điện lầu trời gác thiên ngai của hắn.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying north of Rājagaha in the Sītavana forest. At that time the Buddha told the monks: “Human life is short, it is bound to end. You should make an effort to follow the path and practice in purity and celibacy. Therefore do not be lazy; practice right conduct. You should train yourselves in the right meaning of the Dhamma and true conduct.”
SC 2At that time the Demon King Māra, having heard what was said, thought: “The renunciant Gotama is expounding the principles of the Dhamma for his disciples in the Sītavana forest at Rājagaha. I should go there and disturb them.” Having thought thus, he transformed himself into a young man and went to the Buddha. He paid homage at his feet and stood to one side. Then he spoke a verse:
SC 3“Human life is long /
without any cares or worries.
For those always at ease /
there is no path for death.”
SC 4The Buddha thought: “Māra the Bad has come to confuse and disturb us.” And he spoke this verse:
SC 5“Human life hurries quickly away /
filled with confusion and trouble;
make haste to practice the good /
as if your head were on fire,
and know the Bad One /
has come to disturb.”
SC 6Then King Māra, having heard the verse, thought: “The renunciant Gotama knows my intentions.” And he became depressed and dispirited and felt deep regret. He made himself invisible and returned to his heavenly palace.