Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như thị ngã văn, nhất thời Đức Phật trú tại thành Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.
SC 2Bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Xưa kia, Đế Thích Thiên Chủ, thủ lĩnh chư Thiên, sắp sửa giao chiến với chư A-tu-la. Bấy giờ, Đế Thích Thiên Chủ nói với Tỳ-bà-chi-đề A-tu-la vương: “Chúng ta không nên dẫn quân đội của mình gây hại lẫn nhau, mà thay vào đó nên biện luận, và từ đó quyết định ai thắng ai thua.” Tỳ-bà-chi-đề nói với Đế Thích Thiên Chủ: “Kiều-thi-ca, nếu chúng ta biện luận, ai sẽ phân định thắng bại?” Đế Thích Thiên Chủ nói: “Trong cả hai quân đội của chúng ta đều có những người thông minh, có trí tuệ phán đoán, có khả năng phân biệt thiện ác, và sẽ quyết định ai là người thắng, ai là người thua.” Tỳ-bà-chi-đề nói: “Ngươi nói trước đi, Đế Thích!” Nhưng Đế Thích đáp: “Lượt của ta sẽ đến. Ngươi là vị Thiên lớn tuổi hơn. Ngươi nói trước đi.” Và Tỳ-bà-chi-đề đã nói bài kệ này:
SC 3“Nếu ta dung thứ những sự xúc phạm,
Kẻ ngu si sẽ nói về thái độ nhẫn nhục của ta:
‘Sự nhẫn nhục của hắn sinh ra từ sợ hãi,’
Và tự cho mình là hơn.”
Đáp lại, Đế Thích Thiên Chủ đã nói bài kệ này:
SC 4“Dù kẻ khác có thể gọi đó là sợ hãi,
Và nghĩ rằng mình đã chiếm ưu thế,
Những kho báu quý giá và mọi lợi ích,
Là dành cho những bậc bất khả chiến bại, những người nhẫn nhục khi bị xúc phạm.”
Rồi Tỳ-bà-chi-đề nói một bài kệ khác:
SC 5“Kẻ ngu si không có trí tuệ,
Chúng ph��i bị kiềm chế.
Chúng như con bò đi sau,
Cố giẫm đạp lên những con đi trước trên đường.
Dao và gậy là cần thiết,
Để kiềm chế kẻ ngu si.”
Đế Thích Thiên Chủ đáp lại bằng bài kệ này:
SC 6“Ta tin rằng để kiềm chế kẻ ngu si,
Nhẫn nhục thầm lặng là tốt nhất.
Khi sự thù hận tột độ, hay sân hận, hay phẫn nộ,
Được nhẫn nhục chịu đựng, đối phương sẽ tự nhiên bình tĩnh lại.
SC 7Những người không sân hận, không bạo lực,
Đó là những bậc Thánh,
Họ là đệ tử của những bậc Thánh;
Những người ấy nên luôn được kết bạn.
SC 8Đối với những người tràn đầy thù hận và sân hận,
Sự thù hận của họ là một chướng ngại nặng như núi.
Nhưng nếu, vào lúc thù hận và sân hận,
Người ta có thể tự kiềm chế bản thân dù chỉ một chút,
Thì đó được gọi là thiện nghiệp,
Như kiềm cương một con ngựa bất kham.”
SC 9Những người trí tuệ trong chư Thiên và chư A-tu-la đã biện luận kỹ lưỡng về điều này, cân nhắc ai đã thắng và ai đã thua. Họ đồng ý rằng A-tu-la vương đã nói ủng hộ sự tranh chấp và chiến đấu, trong khi Đế Thích Thiên Chủ đã nói ủng hộ việc chấm dứt tranh cãi, tâm của ngài không ưa thích sự tranh chấp giận dữ. Do đó, A-tu-la vương thua và Đế Thích thắng.”
SC 10Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Đế Thích Thiên Chủ, người tự tại cai trị ở cõi trời Đao-lợi, trong đêm dài luân hồi đã nhẫn nhục chịu đựng những lời xúc phạm, nay tán thán con đường nhẫn nhục. Các con cũng vậy, này chư Tỳ-kheo, hãy nhẫn nhục chịu đựng những lời xúc phạm, và tán thán những người nhẫn nhục. Đây được gọi là sống đời xuất gia.”
SC 11Khi Đức Phật nói xong, chư Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì ngài đã nói, đều hoan hỷ và ghi nhớ kỹ lưỡng trong tâm.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time the World-honored One told the monks: “A long time ago Sakka Devānaṁ Inda, leader of the gods, was about to do battle with the asuras. At that time Sakka Devānaṁ Inda said to Vepacitti, king of the asuras: “We should not lead our armies to harm each other, but instead should debate, and thus decide who wins and who loses.” Vepacitti said to Sakka Devānaṁ Inda: “Kosiya, if we were to debate, who would determine the winner and the loser?” Sakka Devānaṁ Inda said: “In both our armies there are people who are intelligent, of wise judgment, able to tell good from bad, and to decide who will be the winner and who the loser.” Vepacitti said: “You speak first, Sakka!” But Sakka answered: “My turn will come. You are the older deva. You speak first.” And Vepacitti spoke this verse:
SC 3“If I were to tolerate transgressions /
the foolish would say of my patient manner:
‘His patience is born of fear’ /
and deem themselves superior.”
In reply Sakka Devānaṁ Inda spoke this verse:
SC 4“Though the other might call it fear /
and think he has gained the upper hand,
precious treasures and all benefits /
are for those invincible ones who are patient when insulted.”
Then Vepacitti spoke another verse:
SC 5“The foolish have no wisdom /
they have to be restrained.
They are like a cow at the rear /
attempting to stampede over those ones in front of it on the path.
The knife and cudgel are necessary /
to reign in fools.”
Sakka Devānaṁ Inda answered with this verse:
SC 6“I believe that for restraining the foolish /
silent patience is the best.
When extreme hatred or anger or rage /
is suffered patiently, the other party will naturally calm down.
SC 7Those without anger, without violence, /
those are noble ones,
They are disciples of noble ones; /
those one should always befriend.
SC 8For those filled with hatred and anger, /
their hatred is an obstacle heavy as a mountain.
But if, at a time of hatred and anger, /
one can restrain oneself even a little,
then that is called good karma /
like reining in an unruly horse.”
SC 9The wise among the gods and the asuras debated this thoroughly, weighing up who had won and who had lost. They agreed that the king of the asuras had spoken in favor of strife and battle, while Sakka Devānaṁ Inda had spoken for ending quarrels, his mind not favoring angry contest. Thus, the asura king lost and Sakka won.”
SC 10The Buddha told the monks: “Sakka Devānaṁ Inda, who rules freely in the Tāvatiṁsa heaven, has during the long night of saṁsāra patiently suffered insults, now extols the way of patience. You too, monks, should bear insults patiently, and extol those who are patient. This is called living the homeless life.”
SC 11When the Buddha had finished speaking, the monks, having heard what he had said, were happy and bore it well in mind remembered it well.
SC 1Như thị ngã văn, nhất thời Đức Phật trú tại thành Xá-vệ, trong rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.
SC 2Bấy giờ, Thế Tôn bảo chư Tỳ-kheo: “Xưa kia, Đế Thích Thiên Chủ, thủ lĩnh chư Thiên, sắp sửa giao chiến với chư A-tu-la. Bấy giờ, Đế Thích Thiên Chủ nói với Tỳ-bà-chi-đề A-tu-la vương: “Chúng ta không nên dẫn quân đội của mình gây hại lẫn nhau, mà thay vào đó nên biện luận, và từ đó quyết định ai thắng ai thua.” Tỳ-bà-chi-đề nói với Đế Thích Thiên Chủ: “Kiều-thi-ca, nếu chúng ta biện luận, ai sẽ phân định thắng bại?” Đế Thích Thiên Chủ nói: “Trong cả hai quân đội của chúng ta đều có những người thông minh, có trí tuệ phán đoán, có khả năng phân biệt thiện ác, và sẽ quyết định ai là người thắng, ai là người thua.” Tỳ-bà-chi-đề nói: “Ngươi nói trước đi, Đế Thích!” Nhưng Đế Thích đáp: “Lượt của ta sẽ đến. Ngươi là vị Thiên lớn tuổi hơn. Ngươi nói trước đi.” Và Tỳ-bà-chi-đề đã nói bài kệ này:
SC 3“Nếu ta dung thứ những sự xúc phạm,
Kẻ ngu si sẽ nói về thái độ nhẫn nhục của ta:
‘Sự nhẫn nhục của hắn sinh ra từ sợ hãi,’
Và tự cho mình là hơn.”
Đáp lại, Đế Thích Thiên Chủ đã nói bài kệ này:
SC 4“Dù kẻ khác có thể gọi đó là sợ hãi,
Và nghĩ rằng mình đã chiếm ưu thế,
Những kho báu quý giá và mọi lợi ích,
Là dành cho những bậc bất khả chiến bại, những người nhẫn nhục khi bị xúc phạm.”
Rồi Tỳ-bà-chi-đề nói một bài kệ khác:
SC 5“Kẻ ngu si không có trí tuệ,
Chúng ph��i bị kiềm chế.
Chúng như con bò đi sau,
Cố giẫm đạp lên những con đi trước trên đường.
Dao và gậy là cần thiết,
Để kiềm chế kẻ ngu si.”
Đế Thích Thiên Chủ đáp lại bằng bài kệ này:
SC 6“Ta tin rằng để kiềm chế kẻ ngu si,
Nhẫn nhục thầm lặng là tốt nhất.
Khi sự thù hận tột độ, hay sân hận, hay phẫn nộ,
Được nhẫn nhục chịu đựng, đối phương sẽ tự nhiên bình tĩnh lại.
SC 7Những người không sân hận, không bạo lực,
Đó là những bậc Thánh,
Họ là đệ tử của những bậc Thánh;
Những người ấy nên luôn được kết bạn.
SC 8Đối với những người tràn đầy thù hận và sân hận,
Sự thù hận của họ là một chướng ngại nặng như núi.
Nhưng nếu, vào lúc thù hận và sân hận,
Người ta có thể tự kiềm chế bản thân dù chỉ một chút,
Thì đó được gọi là thiện nghiệp,
Như kiềm cương một con ngựa bất kham.”
SC 9Những người trí tuệ trong chư Thiên và chư A-tu-la đã biện luận kỹ lưỡng về điều này, cân nhắc ai đã thắng và ai đã thua. Họ đồng ý rằng A-tu-la vương đã nói ủng hộ sự tranh chấp và chiến đấu, trong khi Đế Thích Thiên Chủ đã nói ủng hộ việc chấm dứt tranh cãi, tâm của ngài không ưa thích sự tranh chấp giận dữ. Do đó, A-tu-la vương thua và Đế Thích thắng.”
SC 10Đức Phật bảo chư Tỳ-kheo: “Đế Thích Thiên Chủ, người tự tại cai trị ở cõi trời Đao-lợi, trong đêm dài luân hồi đã nhẫn nhục chịu đựng những lời xúc phạm, nay tán thán con đường nhẫn nhục. Các con cũng vậy, này chư Tỳ-kheo, hãy nhẫn nhục chịu đựng những lời xúc phạm, và tán thán những người nhẫn nhục. Đây được gọi là sống đời xuất gia.”
SC 11Khi Đức Phật nói xong, chư Tỳ-kheo, sau khi nghe những gì ngài đã nói, đều hoan hỷ và ghi nhớ kỹ lưỡng trong tâm.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying at Sāvatthī in the Jeta Grove, Anāthapiṇḍika’s Park.
SC 2At that time the World-honored One told the monks: “A long time ago Sakka Devānaṁ Inda, leader of the gods, was about to do battle with the asuras. At that time Sakka Devānaṁ Inda said to Vepacitti, king of the asuras: “We should not lead our armies to harm each other, but instead should debate, and thus decide who wins and who loses.” Vepacitti said to Sakka Devānaṁ Inda: “Kosiya, if we were to debate, who would determine the winner and the loser?” Sakka Devānaṁ Inda said: “In both our armies there are people who are intelligent, of wise judgment, able to tell good from bad, and to decide who will be the winner and who the loser.” Vepacitti said: “You speak first, Sakka!” But Sakka answered: “My turn will come. You are the older deva. You speak first.” And Vepacitti spoke this verse:
SC 3“If I were to tolerate transgressions /
the foolish would say of my patient manner:
‘His patience is born of fear’ /
and deem themselves superior.”
In reply Sakka Devānaṁ Inda spoke this verse:
SC 4“Though the other might call it fear /
and think he has gained the upper hand,
precious treasures and all benefits /
are for those invincible ones who are patient when insulted.”
Then Vepacitti spoke another verse:
SC 5“The foolish have no wisdom /
they have to be restrained.
They are like a cow at the rear /
attempting to stampede over those ones in front of it on the path.
The knife and cudgel are necessary /
to reign in fools.”
Sakka Devānaṁ Inda answered with this verse:
SC 6“I believe that for restraining the foolish /
silent patience is the best.
When extreme hatred or anger or rage /
is suffered patiently, the other party will naturally calm down.
SC 7Those without anger, without violence, /
those are noble ones,
They are disciples of noble ones; /
those one should always befriend.
SC 8For those filled with hatred and anger, /
their hatred is an obstacle heavy as a mountain.
But if, at a time of hatred and anger, /
one can restrain oneself even a little,
then that is called good karma /
like reining in an unruly horse.”
SC 9The wise among the gods and the asuras debated this thoroughly, weighing up who had won and who had lost. They agreed that the king of the asuras had spoken in favor of strife and battle, while Sakka Devānaṁ Inda had spoken for ending quarrels, his mind not favoring angry contest. Thus, the asura king lost and Sakka won.”
SC 10The Buddha told the monks: “Sakka Devānaṁ Inda, who rules freely in the Tāvatiṁsa heaven, has during the long night of saṁsāra patiently suffered insults, now extols the way of patience. You too, monks, should bear insults patiently, and extol those who are patient. This is called living the homeless life.”
SC 11When the Buddha had finished speaking, the monks, having heard what he had said, were happy and bore it well in mind remembered it well.