Nội dung dưới đây được dịch tự động. Có thể chưa hoàn toàn chính xác về thuật ngữ Phật học. Vui lòng tham chiếu bản gốc tiếng Anh hoặc Pāli để đối chiếu.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại gần thành Vương Xá, trong vườn Maddakucchi. Trong canh đầu đêm, Đức Phật thực hành tọa thiền và đi kinh hành. Khi canh đầu kết thúc, Ngài rửa chân và vào tịnh thất, nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia, tâm an trú trong sự minh mẫn, hướng tâm đến việc sẽ thức dậy sau giấc nghỉ.
SC 2Ma-vương Ác, hiểu được tâm ý của Đức Phật, liền khởi ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang ở Vương Xá, trong vườn Maddakucchi. Trong canh đầu đêm, vị ấy đã thực hành tọa thiền và đi kinh hành. Khi canh giữa đêm bắt đầu, vị ấy đã rửa chân, vào tịnh thất, nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia, tâm an trú trong sự minh mẫn, hướng tâm đến việc sẽ thức dậy sau giấc nghỉ. Ta nên đi quấy nhiễu vị ấy ngay bây giờ.”
SC 3Ngay sau đó, Ma-vương biến hóa thành một thanh niên, đứng trước mặt Đức Như Lai và nói lên bài kệ:
SC 4“Chẳng có việc gì làm / mà lại ngủ vùi,
ngủ say không thức dậy? / Ngất ngưởng như say rượu,
người không tài sản / sao có thể ngủ yên?
Chỉ những ai có nhiều tài sản / mới vui vẻ mà ngủ say.”
SC 5Bấy giờ, Đức Thế Tôn biết Ma-vương đã đến quấy nhiễu Ngài và nói lên bài kệ này:
SC 6“Ta ngủ, không phải vì thiếu việc làm / cũng không phải vì say rượu.
Chính vì ta không có tài sản thế gian / nên ta mới có thể ngủ bây giờ.
SC 7Chính vì ta đã đạt được Pháp tài vĩ đại / nên ta có thể ngủ an lành.
Trong giấc ngủ của ta / trong mỗi hơi thở vào và thở ra
đều có lợi ích / không có gì mất mát.
Khi thức, không có nghi ngờ; / khi ngủ, không có gì phải sợ hãi.
SC 8Có những người mang phiền não như mũi tên độc / đã xuyên thấu tim họ,
bị giày vò bởi nhiều khổ đau. / Nếu ngay cả những người đó có thể ngủ,
thì tại sao ta, người đã nhổ mũi tên độc ra / lại không thể tìm thấy giấc ngủ?”
SC 9Nghe vậy, Ma-vương nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm biết tâm ý của ta,” và buồn bã, chán nản, y trở về cung điện của mình.
如是我聞:
一時,佛在王舍城曼直林中。T 0382b15佛於初夜坐禪經行。初夜以訖,洗足入室,右T 0382b16脇著地,足足相累,繫心在明,作於起想。魔王T 0382b17波旬知佛心已,而作是念:「沙門瞿曇在王舍T 0382b18城曼直林中,於其初夜,坐禪經行。至中夜前,T 0382b19洗足入房,右脇著地,足足相累,繫心在明,作T 0382b20於起想。我今當往,而作壞亂。」爾時,魔王化作T 0382b21摩納,在如來前,而說偈言:
T 0382b22
「云何無事務, 而作於睡眠?T 0382b23
安寢不[寤-吾+告]寤, 如似醉人眠。T 0382b24
人無財業者, 乃可自恣睡,T 0382b25
大有諸財業, 歡樂快睡眠。」
T 0382b26爾時,世尊知魔來嬈亂,而說偈言:
T 0382b27
「我非無作睡, 亦非醉而眠。T 0382b28
我無世財故, 是以今睡眠,T 0382b29
我多得法財, 是以安睡眠。T 0382c01
我於睡眠中, 乃至出入息,T 0382c02
皆能有利益, 未甞有損減。T 0382c03
寤則無疑慮, 睡眠無所畏。T 0382c04
譬如有毒箭, 人射中其心,T 0382c05
數數受苦痛, 猶尚能得睡。T 0382c06
我毒箭已拔, 何故而不睡?」
T 0382c07魔聞是偈,作是念:「沙門瞿曇已知我心。」心懷T 0382c08憂惱,於即還宮。
T 0382c09 SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying near Rājagaha in the Maddakucchi Park. During the first watch of the night, the Buddha practiced while sitting in meditation and while walking. When the first watch ended, he washed his feet and entered his abode, lay down on his right side, one leg resting on the other and, focusing his mind on clarity, directed his thoughts towards rising again after the rest.
SC 2King Māra the Bad, understanding the Buddha’s mind, had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha in the Maddakucchi Park. During the first watch of the night, he practiced while sitting in meditation and walking. When the middle watch of the night began, he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other and, focusing his mind on clarity, he directed his thoughts towards rising again after the rest. I should now go and disturb him.”
SC 3Thereupon, King Māra transformed himself into a young man, stood in front of the Tathāgata and spoke a verse:
SC 4“Do you have nothing else to do /
that you take a nap,
peacefully slumbering, not waking up? /
Passed out as if drunk,
a person without wealth and property /
how can he sleep untroubled?
Only those with great wealth and property /
pleased and happy fall asleep.”
SC 5Then the World-honored One knew that Māra had come to disturb him and spoke this verse:
SC 6“I sleep, not because I lack things to do /
neither am I drunk.
It is because I have no worldly wealth /
that I can sleep now.
SC 7It is because I have gained greatDhamma wealth /
that I can sleep peacefully.
In my sleep /
in every breathing in and breathing out
there is benefit /
nothing is lost.
Awake, there are no doubtful thoughts; /
there is nothing to fear in slumber.
SC 8There are those that have troubles as if a poisoned arrow /
has pierced their heart,
afflicted with many sufferings and pains. /
If even those can sleep,
Why should I who have pulled out the poisoned arrow /
not find sleep?”
SC 9On hearing this, Māra thought: “The renunciant Gotama knows my mind,” and sad and dejected he returned to his palace.
SC 1Như vầy tôi nghe, một thời Đức Phật trú tại gần thành Vương Xá, trong vườn Maddakucchi. Trong canh đầu đêm, Đức Phật thực hành tọa thiền và đi kinh hành. Khi canh đầu kết thúc, Ngài rửa chân và vào tịnh thất, nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia, tâm an trú trong sự minh mẫn, hướng tâm đến việc sẽ thức dậy sau giấc nghỉ.
SC 2Ma-vương Ác, hiểu được tâm ý của Đức Phật, liền khởi ý nghĩ này: “Sa-môn Cồ-đàm đang ở Vương Xá, trong vườn Maddakucchi. Trong canh đầu đêm, vị ấy đã thực hành tọa thiền và đi kinh hành. Khi canh giữa đêm bắt đầu, vị ấy đã rửa chân, vào tịnh thất, nằm nghiêng về bên phải, chân này gác lên chân kia, tâm an trú trong sự minh mẫn, hướng tâm đến việc sẽ thức dậy sau giấc nghỉ. Ta nên đi quấy nhiễu vị ấy ngay bây giờ.”
SC 3Ngay sau đó, Ma-vương biến hóa thành một thanh niên, đứng trước mặt Đức Như Lai và nói lên bài kệ:
SC 4“Chẳng có việc gì làm / mà lại ngủ vùi,
ngủ say không thức dậy? / Ngất ngưởng như say rượu,
người không tài sản / sao có thể ngủ yên?
Chỉ những ai có nhiều tài sản / mới vui vẻ mà ngủ say.”
SC 5Bấy giờ, Đức Thế Tôn biết Ma-vương đã đến quấy nhiễu Ngài và nói lên bài kệ này:
SC 6“Ta ngủ, không phải vì thiếu việc làm / cũng không phải vì say rượu.
Chính vì ta không có tài sản thế gian / nên ta mới có thể ngủ bây giờ.
SC 7Chính vì ta đã đạt được Pháp tài vĩ đại / nên ta có thể ngủ an lành.
Trong giấc ngủ của ta / trong mỗi hơi thở vào và thở ra
đều có lợi ích / không có gì mất mát.
Khi thức, không có nghi ngờ; / khi ngủ, không có gì phải sợ hãi.
SC 8Có những người mang phiền não như mũi tên độc / đã xuyên thấu tim họ,
bị giày vò bởi nhiều khổ đau. / Nếu ngay cả những người đó có thể ngủ,
thì tại sao ta, người đã nhổ mũi tên độc ra / lại không thể tìm thấy giấc ngủ?”
SC 9Nghe vậy, Ma-vương nghĩ: “Sa-môn Cồ-đàm biết tâm ý của ta,” và buồn bã, chán nản, y trở về cung điện của mình.
SC 1Thus have I heard, once, the Buddha was staying near Rājagaha in the Maddakucchi Park. During the first watch of the night, the Buddha practiced while sitting in meditation and while walking. When the first watch ended, he washed his feet and entered his abode, lay down on his right side, one leg resting on the other and, focusing his mind on clarity, directed his thoughts towards rising again after the rest.
SC 2King Māra the Bad, understanding the Buddha’s mind, had this thought: “The renunciant Gotama is in Rājagaha in the Maddakucchi Park. During the first watch of the night, he practiced while sitting in meditation and walking. When the middle watch of the night began, he washed his feet, entered his abode, and lay down on his right side, one leg resting on the other and, focusing his mind on clarity, he directed his thoughts towards rising again after the rest. I should now go and disturb him.”
SC 3Thereupon, King Māra transformed himself into a young man, stood in front of the Tathāgata and spoke a verse:
SC 4“Do you have nothing else to do /
that you take a nap,
peacefully slumbering, not waking up? /
Passed out as if drunk,
a person without wealth and property /
how can he sleep untroubled?
Only those with great wealth and property /
pleased and happy fall asleep.”
SC 5Then the World-honored One knew that Māra had come to disturb him and spoke this verse:
SC 6“I sleep, not because I lack things to do /
neither am I drunk.
It is because I have no worldly wealth /
that I can sleep now.
SC 7It is because I have gained greatDhamma wealth /
that I can sleep peacefully.
In my sleep /
in every breathing in and breathing out
there is benefit /
nothing is lost.
Awake, there are no doubtful thoughts; /
there is nothing to fear in slumber.
SC 8There are those that have troubles as if a poisoned arrow /
has pierced their heart,
afflicted with many sufferings and pains. /
If even those can sleep,
Why should I who have pulled out the poisoned arrow /
not find sleep?”
SC 9On hearing this, Māra thought: “The renunciant Gotama knows my mind,” and sad and dejected he returned to his palace.