BJT 587“Nên nhận thức về mục đích của mình, nên xem xét lời Phật dạy, và điều nào ở thế gian này có thể thích hợp đối với người đã đạt đến bản thể Sa-môn.
BJT 588Ở đây, bạn hữu tốt lành, sự thọ trì rộng rãi các việc học tập, và sự vâng lời đối với các bậc thầy; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 589Sự tôn kính đối với chư Phật, sự tôn trọng Giáo Pháp đúng theo thực thể, và sự cung kính Hội Chúng; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 591Hạnh kiểm và sự kiêng cữ, oai nghi tạo niềm tin, và sự gắn bó vào tăng thượng tâm; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 592Các trú xứ ở rừng, xa vắng, có các tiếng động ít ỏi, đáng được vị hiền trí lui tới; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 593Giới hạnh, và sự học rộng, sự khảo sát các pháp đúng theo bản thể, sự lãnh hội về các Sự Thật; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 594Và nên tu tập về ‘vô thường,’ tưởng về vô ngã, và tưởng về tử thi, và không thích thú đối với thế gian; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 595Và nên tu tập các chi phần đưa đến giác ngộ, các nền tảng của thần thông, các quyền, các lực, Thánh Đạo tám chi phần; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 596Vỉ hiền trí nên dứt bỏ tham ái, nên phá tan các lậu hoặc luôn cả gốc rễ, nên sống đã được giải thoát; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.”
Đại đức trưởng lão Gotama đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Gotama khác.
TÓM LƯỢC NHÓM NÀY
“Vị trưởng lão Kāḷudāyī ấy, vị Ekavihārī, và vị Kappina, vị Cūḷapanthaka, vị Kappa, vị Upasena, và vị Gotama, bảy vị trưởng lão này ở nhóm mười, và ở đây có bảy mươi câu kệ.”
Nhóm Mười được chấm dứt.
“Vijāneyya sakaṁ atthaṁ,
Avalokeyyātha pāvacanaṁ;
Yañcettha assa patirūpaṁ,
Sāmaññaṁ ajjhupagatassa.
Mittaṁ idha ca kalyāṇaṁ,
Sikkhā vipulaṁ samādānaṁ;
Sussūsā ca garūnaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Buddhesu sagāravatā,
Dhamme apaciti yathābhūtaṁ;
Saṅghe ca cittikāro,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Ācāragocare yutto,
Ājīvo sodhito agārayho;
Cittassa ca saṇṭhapanaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Cārittaṁ atha vārittaṁ,
Iriyāpathiyaṁ pasādaniyaṁ;
Adhicitte ca āyogo,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Āraññakāni senāsanāni,
Pantāni appasaddāni;
Bhajitabbāni muninā,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Sīlañca bāhusaccañca,
Dhammānaṁ pavicayo yathābhūtaṁ;
Saccānaṁ abhisamayo,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Bhāveyya ca aniccanti,
Anattasaññaṁ asubhasaññañca;
Lokamhi ca anabhiratiṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Bhāveyya ca bojjhaṅge,
Iddhipādāni indriyāni balāni;
Aṭṭhaṅgamaggamariyaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Taṇhaṁ pajaheyya muni,
Samūlake āsave padāleyya;
Vihareyya vippamutto,
Etaṁ samaṇassa patirūpan”ti.
… Gotamo thero …
Dasakanipāto niṭṭhito.
Tatruddānaṁ
Kāḷudāyī ca so thero,
ekavihārī ca kappino;
Cūḷapanthako kappo ca,
upaseno ca gotamo;
Sattime dasake therā,
gāthāyo cettha sattatīti.
You should understand your own goal,
and consider the dispensation carefully,
as well as what’s appropriate
for one who has entered the ascetic life.
Good friendship in the community,
undertaking plenty of training,
eagerness to learn from the teachers—
this is appropriate for an ascetic.
Respect for the Buddha,
reverence for the Dhamma as it really is,
esteem for the Saṅgha—
this is appropriate for an ascetic.
Commitment to good conduct and alms-resort,
a livelihood that is pure and blameless,
and stilling the mind—
this is appropriate for an ascetic.
An impressive deportment in things that should be done,
and in those better avoided;
commitment to the higher mind—
this is appropriate for an ascetic.
Wilderness lodgings,
remote and quiet,
fit for use by a sage—
this is appropriate for an ascetic.
Ethics, learning,
investigation of teachings in line with the truth,
and penetration of the truths—
this is appropriate for an ascetic.
Developing the perceptions
of impermanence, non-self, and unattractiveness,
and dissatisfaction with the whole world—
this is appropriate for an ascetic.
Developing the awakening factors,
the bases for psychic power, the faculties and powers,
and the noble eightfold path—
this is appropriate for an ascetic.
A sage should abandon craving,
defilements shattered, root and all,
they should live liberated—
this is appropriate for an ascetic.
BJT 587“Nên nhận thức về mục đích của mình, nên xem xét lời Phật dạy, và điều nào ở thế gian này có thể thích hợp đối với người đã đạt đến bản thể Sa-môn.
BJT 588Ở đây, bạn hữu tốt lành, sự thọ trì rộng rãi các việc học tập, và sự vâng lời đối với các bậc thầy; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 589Sự tôn kính đối với chư Phật, sự tôn trọng Giáo Pháp đúng theo thực thể, và sự cung kính Hội Chúng; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 591Hạnh kiểm và sự kiêng cữ, oai nghi tạo niềm tin, và sự gắn bó vào tăng thượng tâm; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 592Các trú xứ ở rừng, xa vắng, có các tiếng động ít ỏi, đáng được vị hiền trí lui tới; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 593Giới hạnh, và sự học rộng, sự khảo sát các pháp đúng theo bản thể, sự lãnh hội về các Sự Thật; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 594Và nên tu tập về ‘vô thường,’ tưởng về vô ngã, và tưởng về tử thi, và không thích thú đối với thế gian; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 595Và nên tu tập các chi phần đưa đến giác ngộ, các nền tảng của thần thông, các quyền, các lực, Thánh Đạo tám chi phần; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.
BJT 596Vỉ hiền trí nên dứt bỏ tham ái, nên phá tan các lậu hoặc luôn cả gốc rễ, nên sống đã được giải thoát; điều này là thích hợp đối với vị Sa-môn.”
Đại đức trưởng lão Gotama đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Gotama khác.
TÓM LƯỢC NHÓM NÀY
“Vị trưởng lão Kāḷudāyī ấy, vị Ekavihārī, và vị Kappina, vị Cūḷapanthaka, vị Kappa, vị Upasena, và vị Gotama, bảy vị trưởng lão này ở nhóm mười, và ở đây có bảy mươi câu kệ.”
Nhóm Mười được chấm dứt.
“Vijāneyya sakaṁ atthaṁ,
Avalokeyyātha pāvacanaṁ;
Yañcettha assa patirūpaṁ,
Sāmaññaṁ ajjhupagatassa.
Mittaṁ idha ca kalyāṇaṁ,
Sikkhā vipulaṁ samādānaṁ;
Sussūsā ca garūnaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Buddhesu sagāravatā,
Dhamme apaciti yathābhūtaṁ;
Saṅghe ca cittikāro,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Ācāragocare yutto,
Ājīvo sodhito agārayho;
Cittassa ca saṇṭhapanaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Cārittaṁ atha vārittaṁ,
Iriyāpathiyaṁ pasādaniyaṁ;
Adhicitte ca āyogo,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Āraññakāni senāsanāni,
Pantāni appasaddāni;
Bhajitabbāni muninā,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Sīlañca bāhusaccañca,
Dhammānaṁ pavicayo yathābhūtaṁ;
Saccānaṁ abhisamayo,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Bhāveyya ca aniccanti,
Anattasaññaṁ asubhasaññañca;
Lokamhi ca anabhiratiṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Bhāveyya ca bojjhaṅge,
Iddhipādāni indriyāni balāni;
Aṭṭhaṅgamaggamariyaṁ,
Etaṁ samaṇassa patirūpaṁ.
Taṇhaṁ pajaheyya muni,
Samūlake āsave padāleyya;
Vihareyya vippamutto,
Etaṁ samaṇassa patirūpan”ti.
… Gotamo thero …
Dasakanipāto niṭṭhito.
Tatruddānaṁ
Kāḷudāyī ca so thero,
ekavihārī ca kappino;
Cūḷapanthako kappo ca,
upaseno ca gotamo;
Sattime dasake therā,
gāthāyo cettha sattatīti.