BJT 473“Tôi đã là con trai độc nhất, được mẹ yêu, được cha yêu. Do nhiều sự thực hành về phận sự và nhiều lần cầu khấn mà tôi được sanh ra.
BJT 474Và họ, vì lòng thương tưởng đến tôi, có ước muốn về sự tốt đẹp, có sự tầm cầu về lợi ích, cả hai, người cha và người mẹ, đã đưa tôi đến đức Phật.
BJT 475‘Người con trai này được sanh ra một cách khó nhọc, mảnh mai, khéo được nuôi dưỡng. Thưa đấng Bảo Hộ, chúng tôi xin dâng đến ngài đứa bé này để làm người phục vụ cho đấng Chiến Thắng.’
BJT 476Và bậc Đạo Sư, sau khi tiếp nhận tôi, đã nói với vị Ānanda điều này: ‘Hãy mau chóng xuất gia cho đứa bé này. Trẻ này sẽ là thuần chủng.’
BJT 477Sau khi đã cho tôi xuất gia, bậc Đạo Sư, đấng Chiến Thắng, đã đi vào trú xá. Sau đó, khi mặt trời còn chưa lặn xuống, tâm của tôi đã được giải thoát.
BJT 478Kế đó, đức Thế Tôn, sau khi hoàn tất (việc thể nhập), đã xuất khỏi thiền tịnh. Ngài đã nói với tôi rằng: ‘Này Bhadda, hãy đến;’ việc ấy đã là sự tu lên bậc trên của tôi.
BJT 479Việc tu lên bậc trên đã đạt được bởi tôi vào năm bảy tuổi kể từ lúc sanh, ba Minh đã được thành tựu, ôi bản chất tốt đẹp của Giáo Pháp!”
Đại đức trưởng lão Bhadda đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Bhadda.
“Ekaputto ahaṁ āsiṁ,
piyo mātu piyo pitu;
Bahūhi vatacariyāhi,
laddho āyācanāhi ca.
Te ca maṁ anukampāya,
atthakāmā hitesino;
Ubho pitā ca mātā ca,
buddhassa upanāmayuṁ.
‘Kicchā laddho ayaṁ putto,
sukhumālo sukhedhito;
Imaṁ dadāma te nātha,
jinassa paricārakaṁ’.
Satthā ca maṁ paṭiggayha,
ānandaṁ etadabravi;
‘Pabbājehi imaṁ khippaṁ,
hessatyājāniyo ayaṁ’.
Pabbājetvāna maṁ satthā,
vihāraṁ pāvisī jino;
Anoggatasmiṁ sūriyasmiṁ,
tato cittaṁ vimucci me.
Tato satthā nirākatvā,
paṭisallānavuṭṭhito;
‘Ehi bhaddā’ti maṁ āha,
sā me āsūpasampadā.
Jātiyā sattavassena,
laddhā me upasampadā;
Tisso vijjā anuppattā,
aho dhammasudhammatā”ti.
… Bhaddo thero ….
I was an only child,
loved by my mother and father.
They had me by practicing
many supplications and observances.
Out of sympathy for me
wishing me well and wanting the best for me,
my mother and father
took me to see the Buddha.
“We had this son with difficulty;
he is delicate and dainty.
We offer him to you, Lord,
to attend upon the victor.”
The teacher, having accepted me,
declared to Ānanda:
“Quickly give him the going-forth—
this one will be a thoroughbred!”
After he, the teacher, had sent me forth,
the victor entered his dwelling.
Before the sun set
my mind was freed.
The teacher didn’t neglect me;
when he came out from seclusion,
he said: “Come Bhadda!”
That was my ordination.
At seven years old
I received ordination.
I’ve attained the three knowledges;
oh, the clear rightness of the teaching!
BJT 473“Tôi đã là con trai độc nhất, được mẹ yêu, được cha yêu. Do nhiều sự thực hành về phận sự và nhiều lần cầu khấn mà tôi được sanh ra.
BJT 474Và họ, vì lòng thương tưởng đến tôi, có ước muốn về sự tốt đẹp, có sự tầm cầu về lợi ích, cả hai, người cha và người mẹ, đã đưa tôi đến đức Phật.
BJT 475‘Người con trai này được sanh ra một cách khó nhọc, mảnh mai, khéo được nuôi dưỡng. Thưa đấng Bảo Hộ, chúng tôi xin dâng đến ngài đứa bé này để làm người phục vụ cho đấng Chiến Thắng.’
BJT 476Và bậc Đạo Sư, sau khi tiếp nhận tôi, đã nói với vị Ānanda điều này: ‘Hãy mau chóng xuất gia cho đứa bé này. Trẻ này sẽ là thuần chủng.’
BJT 477Sau khi đã cho tôi xuất gia, bậc Đạo Sư, đấng Chiến Thắng, đã đi vào trú xá. Sau đó, khi mặt trời còn chưa lặn xuống, tâm của tôi đã được giải thoát.
BJT 478Kế đó, đức Thế Tôn, sau khi hoàn tất (việc thể nhập), đã xuất khỏi thiền tịnh. Ngài đã nói với tôi rằng: ‘Này Bhadda, hãy đến;’ việc ấy đã là sự tu lên bậc trên của tôi.
BJT 479Việc tu lên bậc trên đã đạt được bởi tôi vào năm bảy tuổi kể từ lúc sanh, ba Minh đã được thành tựu, ôi bản chất tốt đẹp của Giáo Pháp!”
Đại đức trưởng lão Bhadda đã nói những lời kệ như thế.
Kệ ngôn của trưởng lão Bhadda.
“Ekaputto ahaṁ āsiṁ,
piyo mātu piyo pitu;
Bahūhi vatacariyāhi,
laddho āyācanāhi ca.
Te ca maṁ anukampāya,
atthakāmā hitesino;
Ubho pitā ca mātā ca,
buddhassa upanāmayuṁ.
‘Kicchā laddho ayaṁ putto,
sukhumālo sukhedhito;
Imaṁ dadāma te nātha,
jinassa paricārakaṁ’.
Satthā ca maṁ paṭiggayha,
ānandaṁ etadabravi;
‘Pabbājehi imaṁ khippaṁ,
hessatyājāniyo ayaṁ’.
Pabbājetvāna maṁ satthā,
vihāraṁ pāvisī jino;
Anoggatasmiṁ sūriyasmiṁ,
tato cittaṁ vimucci me.
Tato satthā nirākatvā,
paṭisallānavuṭṭhito;
‘Ehi bhaddā’ti maṁ āha,
sā me āsūpasampadā.
Jātiyā sattavassena,
laddhā me upasampadā;
Tisso vijjā anuppattā,
aho dhammasudhammatā”ti.
… Bhaddo thero ….