TTC 1Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàli, tại Mahàvana, ở ngôi nhà có nóc nhọn. Rồi Mahàpajàpatì Gotamì đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Ðứng một bên, Mahàpajàpatì Gotamì bạch Thế Tôn:
—Lành thay, bạch Thế Tôn! Thế Tôn hãy thuyết pháp vắn tắt cho con, sau khi Thế Tôn thuyết pháp, con sẽ sống một mình, an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần.
TTC 2—Này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp này đưa đến tham dục, không phải ly tham; đưa đến hệ phước, không đưa đến ly hệ phước; đưa đến tích tập, không đưa đến không tích tập; đưa đến dục lớn, không đưa đến ít dục; đưa đến không biết đủ, không đưa đến biết đủ; đưa đến tụ hội, không đưa đến nhàn tịnh; đưa đến biếng nhác, không đưa đến tinh tấn; đưa đến khó nuôi dưỡng, không đưa đến dễ nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là không phải Pháp, đó là không phải Luật, đó là không phải lời dạy của bậc Ðạo sư”.
TTC 3Và này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp đưa đến ly tham, không đưa đến tham dục; đưa đến ly hệ phước, không đưa đến hệ phước; đưa đến không tích tập, không đưa đến tích tập; đưa đến ít dục, không đưa đến dục lớn; đưa đến biết đủ, không đưa đến không biết đủ; đưa đến nhàn tịnh, không đưa đến tụ hội; đưa đến tinh tấn, không đưa đến biếng nhác; đưa đến dễ nuôi dưỡng, không đưa đến khó nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là Pháp, đó là Luật, đó là lời dạy của bậc Ðạo sư”.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā vesāliyaṁ viharati mahāvane kūṭāgārasālāyaṁ.
Atha kho mahāpajāpatī gotamī yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ aṭṭhāsi. Ekamantaṁ ṭhitā kho sā mahāpajāpatī gotamī bhagavantaṁ etadavoca:
“Sādhu me, bhante, bhagavā saṅkhittena dhammaṁ desetu, yamahaṁ bhagavato dhammaṁ sutvā ekā vūpakaṭṭhā appamattā ātāpinī pahitattā vihareyyan”ti.
“Ye kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi:
‘ime dhammā sarāgāya saṁvattanti, no virāgāya;
saṁyogāya saṁvattanti, no visaṁyogāya;
ācayāya saṁvattanti, no apacayāya;
mahicchatāya saṁvattanti, no appicchatāya;
asantuṭṭhiyā saṁvattanti, no santuṭṭhiyā;
saṅgaṇikāya saṁvattanti, no pavivekāya;
kosajjāya saṁvattanti, no vīriyārambhāya;
dubbharatāya saṁvattanti, no subharatāyā’ti,
ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi:
‘neso dhammo, neso vinayo, netaṁ satthusāsanan’ti.
Ye ca kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi:
‘ime dhammā virāgāya saṁvattanti, no sarāgāya;
visaṁyogāya saṁvattanti, no saṁyogāya;
apacayāya saṁvattanti, no ācayāya;
appicchatāya saṁvattanti, no mahicchatāya;
santuṭṭhiyā saṁvattanti, no asantuṭṭhiyā;
pavivekāya saṁvattanti, no saṅgaṇikāya;
vīriyārambhāya saṁvattanti, no kosajjāya;
subharatāya saṁvattanti, no dubbharatāyā’ti,
ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi:
‘eso dhammo, eso vinayo, etaṁ satthusāsanan’”ti.
Tatiyaṁ.
I have heard that at one time the Blessed One was staying at Vesali, in the Peaked Roof Hall in the Great Forest.
Then Mahapajapati Gotami went to the Blessed One and, on arrival, having bowed down to him, stood to one side. As she was standing there she said to him: “It would be good, lord, if the Blessed One would teach me the Dhamma in brief such that, having heard the Dhamma from the Blessed One, I might dwell alone, secluded, heedful, ardent, & resolute.”
“Gotami, the qualities of which you may know, ‘These qualities lead to passion, not to dispassion; to being fettered, not to being unfettered; to accumulating, not to shedding; to self-aggrandizement, not to modesty; to discontent, not to contentment; to entanglement, not to seclusion; to laziness, not to aroused persistence; to being burdensome, not to being unburdensome’: You may categorically hold, ‘This is not the Dhamma, this is not the Vinaya, this is not the Teacher’s instruction.’
“As for the qualities of which you may know, ‘These qualities lead to dispassion, not to passion; to being unfettered, not to being fettered; to shedding, not to accumulating; to modesty, not to self-aggrandizement; to contentment, not to discontent; to seclusion, not to entanglement; to aroused persistence, not to laziness; to being unburdensome, not to being burdensome’: You may categorically hold, ‘This is the Dhamma, this is the Vinaya, this is the Teacher’s instruction.’”
That is what the Blessed One said. Gratified, Mahapajapati Gotami delighted at his words.
TTC 1Một thời, Thế Tôn trú ở Vesàli, tại Mahàvana, ở ngôi nhà có nóc nhọn. Rồi Mahàpajàpatì Gotamì đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Ðứng một bên, Mahàpajàpatì Gotamì bạch Thế Tôn:
—Lành thay, bạch Thế Tôn! Thế Tôn hãy thuyết pháp vắn tắt cho con, sau khi Thế Tôn thuyết pháp, con sẽ sống một mình, an tịnh, không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần.
TTC 2—Này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp này đưa đến tham dục, không phải ly tham; đưa đến hệ phước, không đưa đến ly hệ phước; đưa đến tích tập, không đưa đến không tích tập; đưa đến dục lớn, không đưa đến ít dục; đưa đến không biết đủ, không đưa đến biết đủ; đưa đến tụ hội, không đưa đến nhàn tịnh; đưa đến biếng nhác, không đưa đến tinh tấn; đưa đến khó nuôi dưỡng, không đưa đến dễ nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là không phải Pháp, đó là không phải Luật, đó là không phải lời dạy của bậc Ðạo sư”.
TTC 3Và này Gotamì, những pháp nào bà biết: “Những pháp đưa đến ly tham, không đưa đến tham dục; đưa đến ly hệ phước, không đưa đến hệ phước; đưa đến không tích tập, không đưa đến tích tập; đưa đến ít dục, không đưa đến dục lớn; đưa đến biết đủ, không đưa đến không biết đủ; đưa đến nhàn tịnh, không đưa đến tụ hội; đưa đến tinh tấn, không đưa đến biếng nhác; đưa đến dễ nuôi dưỡng, không đưa đến khó nuôi dưỡng”. Này Gotamì, hãy thọ trì nhứt hướng rằng: “Ðó là Pháp, đó là Luật, đó là lời dạy của bậc Ðạo sư”.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā vesāliyaṁ viharati mahāvane kūṭāgārasālāyaṁ.
Atha kho mahāpajāpatī gotamī yena bhagavā tenupasaṅkami; upasaṅkamitvā bhagavantaṁ abhivādetvā ekamantaṁ aṭṭhāsi. Ekamantaṁ ṭhitā kho sā mahāpajāpatī gotamī bhagavantaṁ etadavoca:
“Sādhu me, bhante, bhagavā saṅkhittena dhammaṁ desetu, yamahaṁ bhagavato dhammaṁ sutvā ekā vūpakaṭṭhā appamattā ātāpinī pahitattā vihareyyan”ti.
“Ye kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi:
‘ime dhammā sarāgāya saṁvattanti, no virāgāya;
saṁyogāya saṁvattanti, no visaṁyogāya;
ācayāya saṁvattanti, no apacayāya;
mahicchatāya saṁvattanti, no appicchatāya;
asantuṭṭhiyā saṁvattanti, no santuṭṭhiyā;
saṅgaṇikāya saṁvattanti, no pavivekāya;
kosajjāya saṁvattanti, no vīriyārambhāya;
dubbharatāya saṁvattanti, no subharatāyā’ti,
ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi:
‘neso dhammo, neso vinayo, netaṁ satthusāsanan’ti.
Ye ca kho tvaṁ, gotami, dhamme jāneyyāsi:
‘ime dhammā virāgāya saṁvattanti, no sarāgāya;
visaṁyogāya saṁvattanti, no saṁyogāya;
apacayāya saṁvattanti, no ācayāya;
appicchatāya saṁvattanti, no mahicchatāya;
santuṭṭhiyā saṁvattanti, no asantuṭṭhiyā;
pavivekāya saṁvattanti, no saṅgaṇikāya;
vīriyārambhāya saṁvattanti, no kosajjāya;
subharatāya saṁvattanti, no dubbharatāyā’ti,
ekaṁsena, gotami, dhāreyyāsi:
‘eso dhammo, eso vinayo, etaṁ satthusāsanan’”ti.
Tatiyaṁ.