Vi-n 1 Một thời Thế Tôn ở Rājagaha, tại Veluvana, chỗ nuôi dưỡng các con sóc.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ, một người cư sĩ đang cúng dường đồ ăn cho Tỷ-kheo-ni Sukkà.
Vi-n 3 Rồi một Dạ-xoa, khởi lòng tịnh tín đối với Tỷ-kheo-ni Sukkà, liền đi từ đường xe này đến đường xe khác, đi từ ngã ba này ba khác ở Rājagaha, ngay lúc ấy nói lên bài kệ này:
Cư sĩ có trí này,
Chắc hưởng nhiều công đức,
Ðã cúng dường món ăn,
Dâng cúng lên Sukkà,
Một vị đã giải thoát,
Tất cả mọi triền phược.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā rājagahe viharati veḷuvane kalandakanivāpe.
Tena kho pana samayena aññataro upāsako sukkāya bhikkhuniyā bhojanaṁ adāsi.
Atha kho sukkāya bhikkhuniyā abhippasanno yakkho rājagahe rathikāya rathikaṁ siṅghāṭakena siṅghāṭakaṁ upasaṅkamitvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ gāthaṁ abhāsi:
“Puññaṁ vata pasavi bahuṁ,
Sappañño vatāyaṁ upāsako;
Yo sukkāya adāsi bhojanaṁ,
Sabbaganthehi vippamuttiyā”ti.
At one time the Buddha was staying near Rājagaha, in the Bamboo Grove, the squirrels’ feeding ground.
Now at that time a certain lay follower gave food to the nun Sukkā.
Then a native spirit was so devoted to Sukkā that he went from street to street and from square to square, and on that occasion recited these verses:
“O! He has made so much merit!
That lay follower is so very wise.
He just gave food to Sukkā,
who is released from all ties.”
Vi-n 1 Một thời Thế Tôn ở Rājagaha, tại Veluvana, chỗ nuôi dưỡng các con sóc.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ, một người cư sĩ đang cúng dường đồ ăn cho Tỷ-kheo-ni Sukkà.
Vi-n 3 Rồi một Dạ-xoa, khởi lòng tịnh tín đối với Tỷ-kheo-ni Sukkà, liền đi từ đường xe này đến đường xe khác, đi từ ngã ba này ba khác ở Rājagaha, ngay lúc ấy nói lên bài kệ này:
Cư sĩ có trí này,
Chắc hưởng nhiều công đức,
Ðã cúng dường món ăn,
Dâng cúng lên Sukkà,
Một vị đã giải thoát,
Tất cả mọi triền phược.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā rājagahe viharati veḷuvane kalandakanivāpe.
Tena kho pana samayena aññataro upāsako sukkāya bhikkhuniyā bhojanaṁ adāsi.
Atha kho sukkāya bhikkhuniyā abhippasanno yakkho rājagahe rathikāya rathikaṁ siṅghāṭakena siṅghāṭakaṁ upasaṅkamitvā tāyaṁ velāyaṁ imaṁ gāthaṁ abhāsi:
“Puññaṁ vata pasavi bahuṁ,
Sappañño vatāyaṁ upāsako;
Yo sukkāya adāsi bhojanaṁ,
Sabbaganthehi vippamuttiyā”ti.