Vi-n 1 Nhân duyên ở Sāvatthi.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ, Thế Tôn đang Thiền tịnh độc cư vào buổi trưa.
Vi-n 3 Rồi hai Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Suddhavàsa đi đến Thế Tôn. Sau khi đến, họ đứng mỗi người dựa vào một cột cửa.
Vi-n 4 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà nói với Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa:
—Này Tôn giả, nay không phải thời để hầu thăm Thế Tôn, Thế Tôn đang Thiền tịnh vào buổi trưa. Và có một Phạm thiên giới phồn vinh và thịnh vượng, tại đấy có Phạm thiên an trú, sống phóng dật. Này Tôn giả, hãy đi đến Phạm thiên giới ấy; sau khi đến hãy làm cho Phạm thiên ấy dao động.
Vi-n 5 —Thưa vâng, Thân hữu.
Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa vâng đáp Bích-chi Phạm thiên Subrahmà.
Vi-n 6 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa, như một lực sĩ…, … cũng vậy, các vị này biến mất trước mặt Thế Tôn và hiện ra ở Phạm thiên giới ấy.
Vi-n 7 Phạm thiên này thấy các Phạm thiên kia từ xa đi đến, thấy vậy, liền nói với các vị Phạm thiên kia:
—Này chư Tôn giả, chư Tôn giả từ đâu đến?
Vi-n 8 —Này Tôn giả, chúng tôi đến, sau khi được diện kiến Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác. Này Tôn giả, Tôn giả nên đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác.
Vi-n 9 Khi được nói vậy, Phạm thiên này không để ý đến lời nói ấy, tự mình biến hình thành một ngàn thân, rồi nói với Bích-chi Phạm thiên Subrahmà:
—Này Tôn giả, Tôn giả có thấy thần lực, uy đức của ta như vậy không?
Vi-n 10 —Này Tôn giả, ta có thấy thần lực, uy đức của Tôn giả như vậy.
Vi-n 11 —Này Tôn giả, thần lực và uy đức của ta như vậy, thời ta còn phải đi hầu thăm một Sa-môn hay Bà-la-môn nào khác để làm gì?
Vi-n 12 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà tự thân biến hình thành hai ngàn thân rồi nói với Phạm thiên kia:
—Này Tôn giả, Tôn giả có thấy thần lực, uy đức của ta như vậy không?
Vi-n 13 —Này Tôn giả, tôi có thấy thần lực, uy đức của Tôn giả như vậy.
Vi-n 14 —Này Tôn giả, Thế Tôn có đại thần lực và đại uy đức thắng hơn Ông và ta nữa. Này Tôn giả, Tôn giả hãy đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Chánh Giác.
Vi-n 15 Rồi Phạm thiên kia nói lên bài kệ với Bích-chi Phạm thiên Subrahmà:
Ba hàng kim sí điểu,
Và bốn hàng thiên nga,
Năm hàng trăm hổ cái
Rực rỡ và sáng chói,
Cung điện này chiếu diệu,
Bừng sáng cả Bắc phương.
Vi-n 16 (Bích-chi Phạm thiên Subrahmà):
Dầu cho cung điện Ông,
Rực rỡ và chói sáng,
Chiếu diệu cả vòm trời,
Bừng sáng cả Bắc phương.
Bậc Thiện Thệ sáng suốt,
Thấy nguy hiểm trong sắc,
Luôn luôn phải biến hoại,
Nên không ái lạc sắc.
Vi-n 17 —Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa; sau khi làm vị Phạm thiên ấy dao động, liền biến mất tại chỗ ấy.
Vi-n 18 Và Phạm thiên ấy, sau một thời gian đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Chánh Giác.
Sāvatthinidānaṁ.
Tena kho pana samayena bhagavā divāvihāragato hoti paṭisallīno.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā paccekaṁ dvārabāhaṁ upanissāya aṭṭhaṁsu. Atha kho subrahmā paccekabrahmā suddhāvāsaṁ paccekabrahmānaṁ etadavoca:
“akālo kho tāva, mārisa, bhagavantaṁ payirupāsituṁ;
divāvihāragato bhagavā paṭisallīno ca.
Asuko ca brahmaloko iddho ceva phīto ca, brahmā ca tatra pamādavihāraṁ viharati.
Āyāma, mārisa, yena so brahmaloko tenupasaṅkamissāma; upasaṅkamitvā taṁ brahmānaṁ saṁvejeyyāmā”ti.
“Evaṁ, mārisā”ti kho suddhāvāso paccekabrahmā subrahmuno paccekabrahmuno paccassosi.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā—seyyathāpi nāma balavā puriso …pe… evameva—bhagavato purato antarahitā tasmiṁ brahmaloke pāturahesuṁ.
Addasā kho so brahmā te brahmāno dūratova āgacchante. Disvāna te brahmāno etadavoca:
“handa kuto nu tumhe, mārisā, āgacchathā”ti?
“Āgatā kho mayaṁ, mārisa, amha tassa bhagavato santikā arahato sammāsambuddhassa.
Gaccheyyāsi pana tvaṁ, mārisa, tassa bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassā”ti?
Evaṁ vutto, kho so brahmā taṁ vacanaṁ anadhivāsento sahassakkhattuṁ attānaṁ abhinimminitvā subrahmānaṁ paccekabrahmānaṁ etadavoca:
“passasi me no tvaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti?
“Passāmi kho tyāhaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti.
“So khvāhaṁ, mārisa, evaṁmahiddhiko evaṁmahānubhāvo kassa aññassa samaṇassa vā brāhmaṇassa vā upaṭṭhānaṁ gamissāmī”ti?
Atha kho subrahmā paccekabrahmā dvisahassakkhattuṁ attānaṁ abhinimminitvā taṁ brahmānaṁ etadavoca:
“passasi me no tvaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti?
“Passāmi kho tyāhaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti.
“Tayā ca kho, mārisa, mayā ca sveva bhagavā mahiddhikataro ceva mahānubhāvataro ca.
Gaccheyyāsi tvaṁ, mārisa, tassa bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassā”ti?
Atha kho so brahmā subrahmānaṁ paccekabrahmānaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Tayo supaṇṇā caturo ca haṁsā,
Byagghīnisā pañcasatā ca jhāyino;
Tayidaṁ vimānaṁ jalate ca brahme,
Obhāsayaṁ uttarassaṁ disāyan”ti.
“Kiñcāpi te taṁ jalate vimānaṁ,
Obhāsayaṁ uttarassaṁ disāyaṁ;
Rūpe raṇaṁ disvā sadā pavedhitaṁ,
Tasmā na rūpe ramatī sumedho”ti.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā taṁ brahmānaṁ saṁvejetvā tatthevantaradhāyiṁsu.
Agamāsi ca kho so brahmā aparena samayena bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassāti.
At Sāvatthī.
Now at that time the Buddha had gone into retreat for the day’s meditation.
Then the independent divinities Subrahmā and Suddhāvāsa went to the Buddha and stationed themselves one by each door-post. But Subrahmā said to Suddhāvāsa,
“Good fellow, it’s the wrong time to pay homage to the Buddha.
He has gone into retreat for the day’s meditation.
But such and such realm of divinity is successful and prosperous, while the divinity living there is negligent.
Come, let’s go to that realm of divinity and inspire awe in that Divinity!”
“Yes, good fellow,” replied Suddhāvāsa.
Then, as easily as a strong person would extend or contract their arm, they vanished from in front of the Buddha and appeared in that realm of divinity.
That divinity saw those divinities coming off in the distance and said to them,
“Well now, good fellows, where have you come from?”
“Good fellow, we’ve come from the presence of the Blessed One, the perfected one, the fully awakened Buddha.
Shouldn’t you go to attend on that Blessed One?”
When they had spoken, that divinity refused to accept their advice. He multiplied himself a thousand times and said to Subrahmā,
“Good fellow, can’t you see that I have such psychic power?”
“I see that, good fellow.”
“Since I have such psychic power and might, what other ascetic or brahmin should I go to and attend upon?”
Then Subrahmā multiplied himself two thousand times and said to that Divinity,
“Good fellow, can’t you see that I have such psychic power?”
“I see that, good fellow.”
“That Buddha has even more psychic power and might than you or me.
Shouldn’t you go to attend on that Blessed One?”
Then that divinity addressed Subrahmā in verse:
“There are three hundreds of phoenixes, four of swans,
and five of tigerhawks. To he who practiced absorption
belongs this palace; it shines, Divinity,
lighting up the northern quarter!”
“So what if your palace shines,
lighting up the northern quarter?
A clever person, seeing the strife in form,
its chronic trembling, takes no pleasure in it.”
Then after inspiring awe in that divinity, the independent divinities Subrahmā and Suddhāvāsa vanished right there.
And after some time that divinity went to attend on the Buddha.
Vi-n 1 Nhân duyên ở Sāvatthi.
Vi-n 2 Lúc bấy giờ, Thế Tôn đang Thiền tịnh độc cư vào buổi trưa.
Vi-n 3 Rồi hai Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Suddhavàsa đi đến Thế Tôn. Sau khi đến, họ đứng mỗi người dựa vào một cột cửa.
Vi-n 4 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà nói với Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa:
—Này Tôn giả, nay không phải thời để hầu thăm Thế Tôn, Thế Tôn đang Thiền tịnh vào buổi trưa. Và có một Phạm thiên giới phồn vinh và thịnh vượng, tại đấy có Phạm thiên an trú, sống phóng dật. Này Tôn giả, hãy đi đến Phạm thiên giới ấy; sau khi đến hãy làm cho Phạm thiên ấy dao động.
Vi-n 5 —Thưa vâng, Thân hữu.
Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa vâng đáp Bích-chi Phạm thiên Subrahmà.
Vi-n 6 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa, như một lực sĩ…, … cũng vậy, các vị này biến mất trước mặt Thế Tôn và hiện ra ở Phạm thiên giới ấy.
Vi-n 7 Phạm thiên này thấy các Phạm thiên kia từ xa đi đến, thấy vậy, liền nói với các vị Phạm thiên kia:
—Này chư Tôn giả, chư Tôn giả từ đâu đến?
Vi-n 8 —Này Tôn giả, chúng tôi đến, sau khi được diện kiến Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác. Này Tôn giả, Tôn giả nên đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác.
Vi-n 9 Khi được nói vậy, Phạm thiên này không để ý đến lời nói ấy, tự mình biến hình thành một ngàn thân, rồi nói với Bích-chi Phạm thiên Subrahmà:
—Này Tôn giả, Tôn giả có thấy thần lực, uy đức của ta như vậy không?
Vi-n 10 —Này Tôn giả, ta có thấy thần lực, uy đức của Tôn giả như vậy.
Vi-n 11 —Này Tôn giả, thần lực và uy đức của ta như vậy, thời ta còn phải đi hầu thăm một Sa-môn hay Bà-la-môn nào khác để làm gì?
Vi-n 12 Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà tự thân biến hình thành hai ngàn thân rồi nói với Phạm thiên kia:
—Này Tôn giả, Tôn giả có thấy thần lực, uy đức của ta như vậy không?
Vi-n 13 —Này Tôn giả, tôi có thấy thần lực, uy đức của Tôn giả như vậy.
Vi-n 14 —Này Tôn giả, Thế Tôn có đại thần lực và đại uy đức thắng hơn Ông và ta nữa. Này Tôn giả, Tôn giả hãy đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Chánh Giác.
Vi-n 15 Rồi Phạm thiên kia nói lên bài kệ với Bích-chi Phạm thiên Subrahmà:
Ba hàng kim sí điểu,
Và bốn hàng thiên nga,
Năm hàng trăm hổ cái
Rực rỡ và sáng chói,
Cung điện này chiếu diệu,
Bừng sáng cả Bắc phương.
Vi-n 16 (Bích-chi Phạm thiên Subrahmà):
Dầu cho cung điện Ông,
Rực rỡ và chói sáng,
Chiếu diệu cả vòm trời,
Bừng sáng cả Bắc phương.
Bậc Thiện Thệ sáng suốt,
Thấy nguy hiểm trong sắc,
Luôn luôn phải biến hoại,
Nên không ái lạc sắc.
Vi-n 17 —Rồi Bích-chi Phạm thiên Subrahmà và Bích-chi Phạm thiên Suddhavàsa; sau khi làm vị Phạm thiên ấy dao động, liền biến mất tại chỗ ấy.
Vi-n 18 Và Phạm thiên ấy, sau một thời gian đi đến hầu thăm Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Chánh Giác.
Sāvatthinidānaṁ.
Tena kho pana samayena bhagavā divāvihāragato hoti paṭisallīno.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā yena bhagavā tenupasaṅkamiṁsu; upasaṅkamitvā paccekaṁ dvārabāhaṁ upanissāya aṭṭhaṁsu. Atha kho subrahmā paccekabrahmā suddhāvāsaṁ paccekabrahmānaṁ etadavoca:
“akālo kho tāva, mārisa, bhagavantaṁ payirupāsituṁ;
divāvihāragato bhagavā paṭisallīno ca.
Asuko ca brahmaloko iddho ceva phīto ca, brahmā ca tatra pamādavihāraṁ viharati.
Āyāma, mārisa, yena so brahmaloko tenupasaṅkamissāma; upasaṅkamitvā taṁ brahmānaṁ saṁvejeyyāmā”ti.
“Evaṁ, mārisā”ti kho suddhāvāso paccekabrahmā subrahmuno paccekabrahmuno paccassosi.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā—seyyathāpi nāma balavā puriso …pe… evameva—bhagavato purato antarahitā tasmiṁ brahmaloke pāturahesuṁ.
Addasā kho so brahmā te brahmāno dūratova āgacchante. Disvāna te brahmāno etadavoca:
“handa kuto nu tumhe, mārisā, āgacchathā”ti?
“Āgatā kho mayaṁ, mārisa, amha tassa bhagavato santikā arahato sammāsambuddhassa.
Gaccheyyāsi pana tvaṁ, mārisa, tassa bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassā”ti?
Evaṁ vutto, kho so brahmā taṁ vacanaṁ anadhivāsento sahassakkhattuṁ attānaṁ abhinimminitvā subrahmānaṁ paccekabrahmānaṁ etadavoca:
“passasi me no tvaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti?
“Passāmi kho tyāhaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti.
“So khvāhaṁ, mārisa, evaṁmahiddhiko evaṁmahānubhāvo kassa aññassa samaṇassa vā brāhmaṇassa vā upaṭṭhānaṁ gamissāmī”ti?
Atha kho subrahmā paccekabrahmā dvisahassakkhattuṁ attānaṁ abhinimminitvā taṁ brahmānaṁ etadavoca:
“passasi me no tvaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti?
“Passāmi kho tyāhaṁ, mārisa, evarūpaṁ iddhānubhāvan”ti.
“Tayā ca kho, mārisa, mayā ca sveva bhagavā mahiddhikataro ceva mahānubhāvataro ca.
Gaccheyyāsi tvaṁ, mārisa, tassa bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassā”ti?
Atha kho so brahmā subrahmānaṁ paccekabrahmānaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Tayo supaṇṇā caturo ca haṁsā,
Byagghīnisā pañcasatā ca jhāyino;
Tayidaṁ vimānaṁ jalate ca brahme,
Obhāsayaṁ uttarassaṁ disāyan”ti.
“Kiñcāpi te taṁ jalate vimānaṁ,
Obhāsayaṁ uttarassaṁ disāyaṁ;
Rūpe raṇaṁ disvā sadā pavedhitaṁ,
Tasmā na rūpe ramatī sumedho”ti.
Atha kho subrahmā ca paccekabrahmā suddhāvāso ca paccekabrahmā taṁ brahmānaṁ saṁvejetvā tatthevantaradhāyiṁsu.
Agamāsi ca kho so brahmā aparena samayena bhagavato upaṭṭhānaṁ arahato sammāsambuddhassāti.